Kẻ Đáng Ghét Giang Trì - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-04-28 15:13:57
Lượt xem: 69
Ở thế giới , hễ dối là sẽ hộc máu.
vẻ Bùi Chấp vẫn nhận điều đó.
Lúc , mắng "vãi chưởng" ngừng ói máu.
" là cứ gặp là chẳng chuyện gì , tránh xa mới !"
Tôi: "Ờ."
Bùi Chấp bất mãn với thái độ hờ hững của , xông tới, túm lấy miệng : "Mẹ kiếp, hộc m.á.u , mỗi thế ? Có khi du hành đến đây, hạ độc ?"
Lực tay mạnh, nhưng kéo miệng như khiến thấy thoải mái chút nào.
Tôi ngả đầu , tránh khỏi tay .
"Hạ độc thì lợi lộc gì chứ?"
Bùi Chấp: "Ai mà , chắc là mặt nữa nên định đầu độc cho c.h.ế.t quách cho rảnh nợ chứ gì."
Nói câu mà thấy hộc máu, xem nghĩ thế thật.
Mặc dù giữa và chút hiềm khích nhưng cũng đến mức lấy mạng .
Tôi giơ tay vỗ vỗ lên mặt : "Cậu bây giờ trông giống y như một con ch.ó điên đang c.ắ.n càn ?"
2
Bùi Chấp khựng trong giây lát quát với thái độ hung dữ: "Cậu mới là ch.ó điên ! Dùng cái từ đó để mô tả , đúng là đáng ghét thật!"
Tôi dòng m.á.u đang rỉ nơi khóe miệng , bèn hỏi với giọng điệu lạnh lùng: "Ghét thật ?"
Bùi Chấp nhổ m.á.u gào lên: "Không ghét thì chẳng lẽ thích chắc?"
Lại thêm một ngụm m.á.u tươi trào .
Tôi: "..."
Hóa kẻ thù bấy lâu nay luôn đối đầu với thầm thích . Giờ làm đây? Gấp lắm, cần tư vấn online.
3
Bùi Chấp bệnh viện kiểm tra nhưng hai đứa lục tung túi quần, túi áo cũng chỉ moi đúng năm đồng.
Ngay cả tiền đăng ký khám cũng đủ.
Bùi Chấp đau khổ mặt: "C.h.ế.t tiệt thật, đừng là khám bệnh, chuyện ngủ ở tối nay cũng là cả một vấn đề ."
Tôi: "Hay tìm cái gầm cầu nào đó, hai đứa chui ngủ tạm?"
Bùi Chấp như con mèo dẫm đuôi: "Ai thèm ngủ với ! Cậu làm kiểu gì mà lẳng lơ thế hả, ai cũng dám rủ rê qua đêm cùng ?"
Tôi: "..." Sống từng tuổi đầu, đây là đầu tiên mắng là lẳng lơ. Hơn nữa, chui cái gầm cầu gió lùa tứ phía thì làm cái trò trống gì chứ? Cái thằng bớt nhạy cảm dùm cái!
Tôi nghiến răng, hỏi vặn : "Cậu thật sự ngủ gầm cầu với ? Không ở cùng ?"
Bùi Chấp quả quyết: "Dĩ nhiên là !"
Ngay đó, một dòng m.á.u tươi trào từ khóe miệng.
Bùi Chấp: "..."
Tôi: đáng đời, cho chừa cái tội cứ thích lải nhải.
Ở cái thế giới , trị thì quá là đơn giản.
Bụng kêu rồn rột, chằm chằm tờ năm đồng tay Bùi Chấp: "Đói , kiếm gì ăn tối ?"
4
Bùi Chấp mua một cái bánh bao nhân thịt và bốn cái bánh màn thầu, hết tất cả ba đồng. Cậu còn dẻo mồm dẻo miệng gọi chị chị nọ để xin thêm hai cốc nước ấm.
Với thái độ chút tự nhiên, chìa cái bánh bao thịt cho : "Cậu ăn ."
Sau đó, vội vàng chữa thẹn: "Không đang quan tâm nhé. Ở cái thế giới , chỉ quen mỗi , ngộ nhỡ suy dinh dưỡng mà ngỏm mất thì làm ?"
Miệng thì quan tâm , nhưng khóe môi bắt đầu chảy m.á.u ròng ròng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ke-dang-ghet-giang-tri/chuong-1.html.]
Bùi Chấp ôm lấy ngực: "Lạ thật đấy, cảm giác cái bệnh cứ hễ mở miệng chuyện là hộc m.á.u nhỉ. Chẳng lẽ chuyện ?"
Tôi lẳng lặng gặm bánh bao, thèm tiếp lời.
Bùi Chấp vốn sĩ diện, nếu giờ mà sự thật cho ...
Biết lộ chuyện thích , chắc chắn sẽ nổ tung tại chỗ mất.
Tôi cái bánh bao tay cái màn thầu khô trong tay Bùi Chấp, hiếm khi nảy chút lòng . Khà, cơm nước ngày mai còn tính , thôi thì khoan hãy làm khó xử.
Bùi Chấp hỏi: "Cái gầm cầu thứ hai ở đằng thấy ?"
Hỏi xong, tự lẩm bẩm một :
"Không , cảm giác an lắm, là cái đầu tiên ?"
"Cái đầu tiên cũng , hình như gần mặt nước quá."
Cái , miệng thì nhưng thực tế âm thầm cân nhắc xem chỗ nào hơn đúng !
5
Buổi tối, cùng Bùi Chấp chen chúc gầm cầu mà tìm đến một trung tâm thương mại mở cửa 24 giờ.
Bùi Chấp ghế dài, vẻ mặt chút oán hận.
Tôi cạn lời: "Trong trung tâm thương mại điều hòa mát rượi, như thế hơn cái gầm cầu lộng gió ?"
Bùi Chấp mặt , thèm trả lời.
Tôi hỏi kháy: "Chẳng lẽ mục đích của việc ngủ gầm cầu là để tiếp xúc mật với ?"
Bùi Chấp phắt đầu , trừng mắt với đầy giận dữ. Bây giờ tin sái cổ rằng cứ im lặng thì sẽ hộc m.á.u nên tuyệt đối mở miệng, cùng lắm là dùng ánh mắt để phóng d.a.o về phía .
Thấy buồn , cố tình ghé sát gần trêu chọc:
Forgiven
"Sao gì thế? Không thích chuyện ?"
"Không thích chuyện, thì thích cái gì đây?"
"Để đoán xem... lẽ là thích ?"
Bùi Chấp nhịn nổi nữa: "Giang Trì, đệt mợ , thần kinh ! Tôi gay, mà thích cho !"
Tôi đưa tay sờ vành tai đang đỏ dần lên của , chép miệng hai cái : "Không thích thì thôi, làm gì mà nóng nảy thế."
Tôi tiện thể lau vết m.á.u bên khóe môi quẹt luôn quần .
Bùi Chấp giật , rụt , đưa tay che chắn.
"Giang Trì, đúng là đồ hổ, ai dạy sờ đùi đàn ông thế hả?"
Tôi thản nhiên: "Không lau m.á.u quần đen của , chẳng lẽ lau áo sơ mi trắng của ?"
Bùi Chấp còn gì để phản bác, chỉ lắp bắp: "Dù thì cũng ... sờ ..."
6
Trong trung tâm thương mại một tiệm bán đồ ăn đang tuyển , thông báo tuyển dụng ghi rõ là bao ăn - bao ở.
Sáng sớm, khi họ mở cửa, Bùi Chấp kéo ứng tuyển ngay.
Nhờ cái nết mồm mép tép nhảy của Bùi Chấp, cả ông chủ lẫn bà chủ đều nhất trí giữ hai đứa .
"Vừa với nhà đều khéo ăn , hai miệng mồm lanh lợi, phụ trách phần thu ngân với quảng bá nhé."
Việc thu ngân thì hồi năm Nhất làm thêm nên bắt nhịp nhanh, gì khó khăn.
Còn Bùi Chấp thì mỗi ngày lượn lờ một vòng quanh trung tâm thương mại để tuyên truyền, mời khách ăn thử.
Kết thúc một ngày, cả hai kiếm tổng cộng ba trăm tệ.
Với vẻ mặt lo lắng, đây là đầu tiên Bùi Chấp chủ động thương lượng với :
"Giang Trì, lương ba ngày đầu của thể đưa cho ?"
"Tôi gom đủ chín trăm tệ để bệnh viện kiểm tra."
"Ở đây bảo hiểm y tế, chẳng cái chứng hộc m.á.u của sẽ tốn bao nhiêu tiền nữa."