Tôi cũng chút ngượng ngùng, não bộ bỗng nhiên "chập mạch", buột miệng : "Vâng, để chuẩn ."
Anh bằng ánh mắt kinh hãi vội vàng chạy phòng tắm.
Không mà, định bảo là chuẩn phương án làm việc mà!
Tần Cận đang tắm quả nhiên hiểu lầm.
"Quản lý Trần đang đưa lời mời với ?"
"Lạ thật, thích đàn ông, nhưng tại thấy bài xích? Chẳng lẽ cũng..."
"Cậu thích như , là cứ thử xem? thế nhanh quá nhỉ?"
"Mình nên cho là chuyện thích ?"
......
Tôi ở trong phòng hề về những đấu tranh tâm lý dữ dội của Tần Cận.
Tôi lấy máy tính và sổ tay , định lát nữa sẽ rà soát phương án cho ngày mai cùng .
Kết quả là lục lọi túi xách hồi lâu, phát hiện làm mất bút.
May là trong phòng khách sạn chắc sẽ sẵn bút.
Tôi tìm một lượt nhưng bàn , đang định gọi điện cho lễ tân nhờ họ mang lên một chiếc.
Chợt khóe mắt thấy ở góc kẹt giữa tủ đầu giường và giường rơi một "chiếc bút".
Hóa là rơi đất.
Tôi cúi nhặt "chiếc bút" lên.
Không tay vô tình chạm cái nút gì mà "chiếc bút" đột nhiên rung lên bần bật!
!!!!
Tôi trợn tròn mắt.
Mẹ kiếp! Đứa nào bỏ quên "đồ chơi" trong khách sạn thế ?
Tôi luống cuống tìm cách tắt nó .
Khổ nỗi cái thứ làm quá tinh xảo, nhất thời chẳng tìm thấy công tắc ở .
lúc , tiếng cửa phòng tắm mở vang lên.
Cái mà để Tần Cận thấy thì đúng là tình ngay lý gian, cách nào giải thích nổi.
Tôi vội vàng ném cái thứ đó xuống gầm giường.
10
Dưới gầm giường phát tiếng rung "ù ù ù".
Tần Cận mặc áo choàng tắm bước : "Cậu thấy tiếng gì ?"
Hỏi xong, dường như cũng nhận điều gì đó, sắc mặt bắt đầu đỏ gay.
"Quản lý Trần, thấy... như vẫn là quá nhanh, là..."
Trong đầu như nổ tung: "Xong đời , xong đời , phen coi là biến thái thật . Đây thực sự của mà, là của ai đó làm rơi trong khách sạn thôi!"
Vẻ mặt Tần Cận sững , lướt qua phương án đang mở bàn.
"Ý 'chuẩn ' là chuẩn PPT cho ngày mai ?"
Tôi gật đầu lia lịa.
May quá! Tôi thầm rơi nước mắt vì cảm động, may mà sếp hiểu lầm, còn thấy dáng vẻ nỗ lực làm việc của .
"Vậy còn cái tiếng là..."
"Bàn chải điện!"
Tôi bò rạp xuống sàn, lôi cái thứ đó từ gầm giường tắt , giấu trong tay áo đem vứt thùng rác trong nhà vệ sinh.
Tôi còn rút thêm mấy tờ giấy vệ sinh, phủ lên che đậy thật kỹ.
Nghĩ đến cảnh Tần Cận chui xuống gầm giường lôi cái thứ đó , chỉ trốn luôn trong nhà vệ sinh bao giờ ngoài nữa.
Tôi chỉ thể thầm an ủi bản , hành động nhanh như , chắc là thấy nhỉ?
Thật là xui xẻo quá mà~
Phải một lúc lâu , mới xốc tinh thần bước ngoài.
Tần Cận ở bàn chờ từ bao giờ.
"Trưởng phòng Trần, xem qua phương án ?"
Nhìn dáng vẻ thản nhiên của , chắc chắn là thấy thứ là gì .
Tôi thở phào nhẹ nhõm, bấy giờ mới dám bước tới.
Tôi hề khóe môi Tần Cận đang hiện lên một nụ như như .
11
Cuộc gặp gỡ với đối tác ngày hôm diễn vô cùng thuận lợi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ke-bien-thai-gia-vo-het/chuong-4.html.]
Đảo Tình Nhân chỉ phong cảnh hữu tình mà còn sở hữu nét văn hóa dân tộc thiểu vô cùng đặc sắc.
Phía đối tác nhiệt tình mời chúng trải nghiệm đêm hội lửa trại của địa phương.
Mọi từ khắp nơi quây quần bên ca hát, nhảy múa, đẩy khí đêm hội lên đến cao trào 🌊.
Tiếp đó là những màn trình diễn múa dân tộc đặc sắc.
Một thiếu nữ mặc trang phục dân tộc biểu diễn một đoạn múa cổ, chiếc cổ thon dài mềm mại như xương khiến khỏi trầm trồ kinh ngạc.
"Đẹp ?"
Tần Cận bên cạnh khẽ hỏi .
Đang mải mê xem biểu diễn, nhận sắc mặt của chút gì đó là lạ.
Tôi ngốc nghếch đáp : "Đẹp lắm ạ!"
Lúc , từ trong đám đông một trai khôi ngô bước , tay cầm đóa hoa mới hái tặng cho cô gái.
Cô gái nhận lấy hoa, đó hai họ ôm lấy .
Tôi thầm cảm thán trong lòng: "Ngưỡng mộ quá mất~"
Chẳng mấy chốc, mắt cũng xuất hiện một bông hoa tươi y hệt như thế.
"Tặng ." Tần Cận đưa hoa tới mặt , chút ngại ngùng .
"Tặng á? Tại ?"
Tôi cảm thấy chút mờ mịt.
Sao tự nhiên tặng hoa cho ? Chuyện lạ quá.
"Thì... thấy vẻ nó."
Có hả?
"Cảm ơn ."
sếp bảo thì chính là , nên đành nhận lấy đóa hoa cầm trong tay.
Trên sân khấu, cô gái xinh và trai tuấn tú đang cùng biểu diễn một đoạn.
Trong lòng nhịn cảm thán: "Ngưỡng mộ thật đấy~ Đốt sống cổ của họ dẻo dai quá! Chẳng bù cho lũ kiếp làm thuê như chúng , ai mà chẳng thoái hóa đốt sống cổ ít nhiều cơ chứ."
Sắc mặt Tần Cận tối sầm .
12
Cả đêm hội diễn vô cùng vui vẻ.
Chỉ là lúc sắp kết thúc thì xảy một chút chuyện nhỏ.
Một cô gái mặc trang phục dân tộc bỗng nhiên chạy đến c.ắ.n tay Tần Cận một cái.
Cắn xong, cô cũng chạy mà với vẻ mặt đầy mong đợi.
Thấy Tần Cận chẳng phản ứng gì, cuối cùng cô mới thất vọng rời .
Vị đối tác bên cạnh thấy thì lớn: "Tần tổng, cô gái đang tỏ tình với đấy, cô hỏi sẵn lòng hẹn hò kìa."
Hóa dân tộc thiểu đảo một hủ tục gọi là "Cắn tay định tình".
Khi một cô gái cảm mến trai nào đó, cô sẽ c.ắ.n tay đối phương để bày tỏ lòng ái mộ.
Nếu trai cũng ý với cô gái thì sẽ tặng một món đồ cho cô .
Mọi bắt đầu xúm trêu chọc Tần Cận.
Vị sếp tổng cao lãnh công khai tỏ tình, kịch thế ai mà chẳng xem.
Tôi một bên trêu ghẹo mà cũng nhịn .
Tần Cận liếc một cái, sắc mặt sa sầm xuống.
"Trưởng phòng Trần, thấy vui lắm ?"
Forgiven
Tôi lập tức thu nụ hớn hở, trong lòng cảm thấy vô cùng uất ức.
Rõ ràng ai nấy đều , chỉ đích danh mỗi chứ?
Chẳng đại ma vương lên cơn gì, cho đến lúc về phòng mà mặt vẫn cứ hầm hầm.
Sau khi tắm rửa xong, ngân nga hát bước khỏi phòng tắm, thấy Tần Cận đang giường bằng ánh mắt dò xét.
"Trưởng phòng Trần, tối nay vui lắm ?"
"Vui chứ ạ!"
Được quây quần bên đống lửa ca hát nhảy múa cùng từ khắp phương trời cũng là một trải nghiệm hiếm .
Tất nhiên là vui !
Nghe thấy câu trả lời , sắc mặt Tần Cận lập tức trở nên u ám hơn.
Anh lưng về phía xuống, thèm thêm lời nào nữa.
Anh làm ?
Sao trông vẻ vui cho lắm thế nhỉ?
Tôi ngơ ngác gãi đầu tại chỗ.