Ngực vết răng, nhưng mút đến sưng lên.
Môi cũng sưng đỏ kinh khủng. Tôi đưa ngón tay ấn nhẹ một cái, đau đến mức hít ngược một .
Người sáng mắt chỉ cần là ngay môi hôn đến nát.
Tôi chẳng ngủ một giấc dậy liệu bớt sưng .
Chỉ mong ngày mai nhận thông báo bù.
10.
Phim còn xong mà vài đoạn hậu trường tung ngoài.
Trong video là một cảnh khi l..m t.ì.n.h giữa và Tưởng Dục.
Rõ ràng phần theo kịch bản kết thúc, mà đạo diễn vẫn chậm chạp hô cắt.
Tôi đành tiếp tục rạp giữa hai chân Tưởng Dục.
Gọng kính đen lệch sống mũi, mắt mất hết tiêu cự, đuôi mắt ướt đỏ, đôi môi phủ một lớp nước bóng loáng.
Cả trông xám xịt, rõ ràng trải qua một trận giày vò dữ dội, vô cùng nhếch nhác.
Đối lập với Tưởng Dục đang áo quần chỉnh tề, quý phái và ung dung.
Dĩ nhiên, đó là nếu bỏ qua cái thâm trầm khi cụp mắt xuống.
Ngay đó, mạng tràn ngập những lời mắng chửi.
“Á á á, cái thằng Mạc Doãn ghê tởm tránh xa nhà !”
“Hạng như nó mà cũng xứng tới gần Dục Dục ? là con chuột cống c.h.ế.t tiệt!”
“Trời ạ, Mạc Doãn diễn y như ngoài đời thật đấy chứ? Đồ gay c.h.ế.t tiệt, cút xa ! Anh nhà ghét đồng tính nhé!”
Nhìn tên tài khoản là , hơn phân nửa chắc chắn đều là fan cuồng của Tưởng Dục.
Tuy , trong đám bình luận vẫn vài qua đường và fan chung lẫn .
“Không ai thấy Mạc Doãn kiểu gợi quá ? Bình thường là kiểu rắn u ám lạnh lẽo, ai ngờ đóng vai bé nhỏ đáng thương hợp đến thế. Cái tương phản mê thật.”
“Còn cái kiểu của Tưởng Dục nữa, cứ vô thức dán lên Mạc Doãn, chắc nhịn đến sắp nổ . Mạc Doãn tối ngủ nhớ mở một mắt nhé.”
“Hai diễn luôn ? Coi chừng giả thành thật đó nha :).”
Tôi những bình luận phía nhanh đám c.h.ử.i rủa dữ hơn đè xuống.
Mặt cảm xúc, chỉ lặng lẽ nuốt miếng mì đậu thịt bằm trong miệng.
Mấy lời mắng kiểu , từ ngày mắt tới giờ thấy quá nhiều .
Nhìn mãi cũng thành quen.
xét góc thì giống chụp lén chút nào.
Hay đây là kiểu tiếp thị mới đạo diễn ngầm cho phép?
Tôi cau mày, nghĩ thấy trực giác của bỗng bắt một luồng nguy hiểm mơ hồ.
Tôi kéo thấp vành mũ xuống, liếc sang bên cạnh.
Quả nhiên, hai cô gái đang lén lút chằm chằm về phía , tay còn cầm túi ni lông màu đen. Vừa thấy sang, họ chột thật nhanh.
Phong thái khác hẳn hâm mộ bình thường. Trực giác mách bảo , hai đó tuyệt đối ý .
11.
Tôi hề chần chừ, ném tiền lẻ xuống đáy bát dậy rời .
Bước chân mỗi lúc một gấp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ke-bi-ghet-nhat-trong-f4-nam-doan-lai-la-nguoi-song-tinh/chuong-5.html.]
Ai ngờ qua khúc ngoặt, một quả trứng bay thẳng tới.
Chỉ tiếc là trúng , mà đập bốp lên tường.
“Đứng , Mạc Doãn! Mày chạy cái gì, chột ? Tao cảnh cáo mày, tránh xa Tưởng Dục !”
Tôi sửng sốt ngoảnh đầu , mà bốn phía thêm ít cô gái chạy ào về phía .
C.h.ế.t tiệt.
Tôi ỷ việc nổi lắm, ngoài đường cũng chẳng mấy ai nhận nên mới một ngoài dạo.
Ngay cả trợ lý riêng cũng .
Đám anti vẫn tiếp tục ném đồ về phía .
Một chai nước suối đập trúng góc trán, đau đến mức bật một tiếng rên nghẹn. Tôi che mặt, vẫn cắm đầu chạy về phía , lưng là cả một đám đông đen nghịt bám theo.
Dạo đạo diễn dặn dặn , tuyệt đối để lộ tin tức gì ngoài.
Tôi khó khăn lắm mới cắt đuôi họ thì bên đường bỗng một chiếc Bentley dừng .
Một cánh tay từ trong xe vươn .
Nó kéo mạnh lên xe.
12.
Tôi ngã nhào một vòng ôm mang mùi bạc hà lạnh lẽo.
Gương mặt quen thuộc ở ngay mắt.
Tôi chống tay lên n.g.ự.c , thở khựng trong chốc lát: “Chú, chú tìm cháu?”
Lục Uyên nheo mắt, đôi mắt hồ ly lớp kính ánh lên vẻ như như .
“Cháu nghĩ xem?”
“Giờ tiểu bảo của chú là ngôi lớn , cũng khó.”
Tôi cứng họng.
Xem chú cũng thấy mấy đoạn hậu trường phim lộ .
Tôi chợt nhớ , trong điện thoại vẫn còn thiết định vị do chú cài.
Bảo chú tới nhanh đến .
Tôi chớp mắt đầy mất tự nhiên, lúc mới nhận vẫn đang đùi Lục Uyên.
Tôi vội vàng trèo xuống: “Xin chú, cháu đè chú đau ?”
Trong lúc nhích , mắt Lục Uyên chợt tối xuống, nhưng chú vẫn ngăn .
Chiếc xe dần chạy về phía căn nhà cũ, ngược hướng với căn hộ của .
Tôi lên tiếng kịp lúc: “Chú Quý, chú nhầm , căn hộ của cháu ở phía bên .”
Chú Quý đáp, chỉ Lục Uyên qua gương chiếu hậu.
“Không nhầm . Sau cháu về nhà ở , giận dỗi ngần cũng đủ , nên về nhà thôi.”
Anh chằm chằm, đôi mắt đen sâu hun hút.
Tôi rũ mắt xuống, thẳng .
“Ở cùng đồng đội cũng lắm, hoạt động cùng cũng tiện.”
“Tiện cái gì?”
......
Không Lục Uyên nghĩ tới điều gì mà gương mặt bỗng tối sầm hẳn . Anh bực bội kéo lỏng cà vạt.