Đến bệnh viện, khi Thư Tinh lên xe, Tập Dương bắt đầu quan sát kỹ dáng . Ảnh Hành Thư gửi thường để lộ da thịt khá nhiều, còn Thư Tinh lúc mặc áo dài tay kèm áo khoác, thực sự khó mà nhận sự khác biệt về hình thể. Ánh mắt Tập Dương Thư Tinh vô cùng trực diện, mang theo cảm giác áp bức như đang chằm chằm con mồi.
Bị như , Thư Tinh cảm thấy như đống lửa. Cậu liếc mắt hỏi: "Nhìn làm gì! Sắp muộn tiết chiều kìa!"
Tập Dương thu hồi ánh mắt, khởi động xe. Lên đường cao tốc, sự nghi ngờ vẫn giải đáp, rốt cuộc nhịn mà lên tiếng.
"Thư Tinh, hỏi chuyện ."
"Hả?" Giọng Tập Dương nghiêm túc lạ thường khiến Thư Tinh lạnh cả sống lưng. Cậu linh cảm câu hỏi tiếp theo sẽ dễ nuốt.
"Xe của ..." Tập Dương cân nhắc cách hỏi cho quá lộ liễu, tránh để thấy đang nghi ngờ lung tung, vạn nhất nhầm lẫn thì cả hai sẽ khó xử.
Tim Thư Tinh thắt : "Xe làm ?"
"Cậu bán bao nhiêu?" Tập Dương thấy câu hỏi của vô lý, liền bổ sung: "Hôm nay chuyện với Tống Thiên Nhất, bảo xe là mẫu xe điện mới, nhờ hỏi xem bán giá bao nhiêu."
"À, hỏi chuyện đó hả. Xe điện mà, bán chẳng bao nhiêu , ha ha." Thư Tinh gượng để che giấu sự chột .
Chiếc xe đó làm gì bán, nỡ bán mà cũng chẳng bán , giờ vẫn đang im lìm ở hầm chung cư. Lúc đó chỉ dối qua loa cho xong chuyện với Tập Dương, ngờ hôm nay khơi .
Không lẽ nghi ngờ ? Tống Thiên Nhất gì với thế nhỉ?
Ngay đó, Thư Tinh trấn tĩnh , vận dụng bộ não để dệt nên lời dối tinh vi: "Anh đấy, xe điện mất giá lắm. Lúc mua gần cả trăm vạn, lúc bán giá cũ đến 50 vạn, lỗ sặc m.á.u luôn. Anh thấy đúng ?"
Lời dối của Thư Tinh quá sống động, một câu hỏi ngược trực tiếp kéo Tập Dương đang trong vòng nghi hoặc tròng. Nghe Thư Tinh , Tập Dương còn nghi ngờ gì thêm, chỉ nghĩ chắc do đa nghi quá, liền "ừm" một tiếng im lặng lái xe.
Tiết học buổi chiều là hai tiết chuyên ngành lớn. Nửa tiết đầu giáo viên giảng bài, nửa tiết các nhóm thảo luận bài tập.
"Số liệu điều tra bằng phiếu hỏi của kết quả ?"
Nguyễn Nghĩa đợi Thư Tinh báo cáo xong, thắc mắc hỏi: "Thư Tinh, bảng báo cáo liệu của mới một nửa thế?"
Thư Tinh ngượng ngùng giải thích: "Một nửa còn ở chỗ Tập Dương, bọn vẫn gộp liệu ."
Nguyễn Nghĩa chẳng thèm để ý đến Tập Dương, ánh mắt vẫn luôn dán chặt lên Thư Tinh, giọng điệu lộ vẻ kinh ngạc: "Hả? Sao thể chứ? Chẳng xong từ mấy ngày , đến giờ vẫn gộp ? Có chỗ nào thành , cần giúp một tay ?"
Tập Dương ngước mắt, lạnh lùng liếc Nguyễn Nghĩa, đáp: "Chưa kết bạn WeChat, gộp dữ liệu ."
"Vẫn kết bạn WeChat ?" Nguyễn Nghĩa lúc mới chuyển tầm mắt sang Tập Dương.
Hắn kinh ngạc há hốc mồm "a" một tiếng, khóe miệng hiếm khi nhếch lên một chút, trong mắt tràn đầy ý : "Hai chẳng là bạn cùng phòng , đến giờ vẫn WeChat của ? Tôi WeChat của Thư Tinh , là để gửi danh qua cho nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/yeu-qua-mang-trung-ngay-doi-thu-chay-dang-troi-khong-thoat/chuong-68.html.]
Tập Dương hiểu nổi việc WeChat của Thư Tinh thì gì đáng để khoe khoang. Nếu vì cần gộp thông tin, cũng chẳng nhớ từng kết bạn WeChat với . Anh hờ hững đáp Nguyễn Nghĩa: "Được, gửi ."
Thư Tinh ban đầu còn thấy việc gửi danh vấn đề gì, cho đến khi sực nhớ Nguyễn Nghĩa vốn kết bạn với cái nick phụ của . Cậu hốt hoảng hét lên: "Đợi !"
tay Nguyễn Nghĩa nhanh thoăn thoắt, giọng điệu như đang tranh công: "Gửi qua nhé, Thư Tinh."
Tập Dương ngẩn khi nhận danh WeChat mà Nguyễn Nghĩa gửi tới. Cái ảnh đại diện trông cực kỳ quen mắt, quen thuộc đến mức... giống hệt như...
Tập Dương nhíu mày nhấn mở danh . Trang cá nhân của Thư Tinh thậm chí cần gửi yêu cầu kết bạn mà nhảy thẳng giao diện trò chuyện.
Thế nhưng, giao diện trò chuyện hề dòng thông báo hệ thống kiểu "Các bạn trở thành bạn bè, giờ thể bắt đầu trò chuyện".
Đập mắt Tập Dương là mấy tin nhắn do chính gửi , hiện kèm theo dấu chấm than màu đỏ chói mắt.
! 【 Có ý gì đây? 】
! 【 ?????? 】
! 【 Bảo bảo, em chặn làm gì? 】
! 【 Hành Thư????????? 】
Kéo lịch sử trò chuyện lên phía , là tin nhắn cuối cùng mà Hành Thư gửi:
【 Bảo bảo, em cảm thấy chúng hợp . 】
Đại não Tập Dương lập tức rơi trạng thái đình trệ, âm thanh xung quanh đều còn rõ nữa, tất cả hóa thành một tràng "ong ong" nhiễu loạn.
Nhìn cái tên ghi chú "Hành Thư bảo bảo" giao diện, mí mắt Tập Dương giật nảy một cái. Anh vẫn cảm thấy lẽ ấn nhầm chỗ nào đó nên mới vô tình nhảy sang giao diện .
Anh thoát khỏi cuộc trò chuyện với Hành Thư, về chỗ danh mà Nguyễn Nghĩa gửi, tin tà thuyết mà nhấn mở nữa.
Vẫn là giao diện trò chuyện với "Hành Thư bảo bảo". Vẫn là những dấu chấm than màu đỏ .
Có ý gì đây?
Chuyện rốt cuộc là ý gì?
Hành Thư... chính là Thư Tinh?
Hả???