Yêu Em Lúc Nào Không Hay - Phần cuối
Cập nhật lúc: 2025-02-10 12:23:38
Lượt xem: 169
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
17
Cửa hàng đã đóng cửa, và tôi chẳng có việc gì để làm. Thế là tôi đột nhiên nảy ra ý định đến công ty của Cố Thâm. Chỉ vì tôi quá buồn chán, chứ không phải vì tôi không thể chờ để gặp anh ấy. Tôi tự bào chữa trong đầu rồi gọi xe đến.
Khi xuống xe trước công ty, tôi bối rối khi thấy hệ thống kiểm soát yêu cầu thẻ nhân viên mới có thể vào. Đang phân vân không biết nên gọi cho Cố Thâm hay quay về, tôi chợt thấy một người đàn ông mặc trang phục chuyên nghiệp bước đến.
"Cô đến gặp ngài Cố à? Tôi là giám đốc bộ phận tài chính. Tôi đưa cô lên lầu nhé."
Tôi: "..."
Làm sao anh ấy biết tôi là ai?
Tôi bối rối bước theo anh ấy. Trên đường đi, tôi nghe thấy nhiều nhân viên nữ tụ tập bàn tán.
"Ô! Đây là vợ ngài Cố sao?"
"Cô ấy xinh quá. Quả thật là một nửa hoàn hảo của ngài Cố."
"Đây là lần đầu tiên tôi thấy vợ của ngài Cố tới công ty."
"Vợ ngài Cố hoàn toàn phù hợp với tiêu chuẩn thẩm mỹ của tôi."
"Sao ngươi dám tranh giành người với ngài Cố?"
"Quên đi. Tôi không xứng đáng."
Khi vào thang máy, tôi không nhịn được mà hỏi: "Anh biết tôi sao?"
Tiêu Thần nở nụ cười chuyên nghiệp, đáp: "Đương nhiên rồi. Ngày cưới, ngài Cố đã đăng ảnh cưới của hai người lên nhóm công ty. Tuy nhiên, anh ấy nhanh chóng xóa đi."
Tôi: "..."
Cố Thâm thật sự có thể làm ra chuyện như vậy sao?
Tiêu Thần dẫn tôi đến cửa văn phòng. Khi tôi quay lại để nói lời cảm ơn thì không còn thấy anh ta đâu nữa. Chỉ có mình tôi đứng trước cửa, bất giác có chút bỡ ngỡ.
Tôi bắt đầu do dự. Liệu Cố Thâm có phiền khi tôi đột ngột xuất hiện? Hay anh ấy sẽ bất ngờ khi thấy tôi?
Sau khi đắn đo cân nhắc, tôi quyết định đẩy cửa bước vào...
Người đập vào mắt tôi là một người phụ nữ tóc dài màu vàng đang ngồi đối diện Cố Thâm, trò chuyện với anh ấy. Tôi lập tức đứng sững tại chỗ, cảm giác bồn chồn trong lòng tan biến, thay vào đó là một cơn giận bốc lên.
Tôi tức giận nghĩ: Tôi thực sự đã làm phiền anh ấy và cắt ngang buổi hẹn hò của anh ấy với người tình sao?!
Người đàn ông vừa hôm qua còn nói thích tôi, hôm nay lại ngang nhiên ngoại tình ngay trong văn phòng sao?
Có lẽ vì đã xem quá nhiều cảnh vợ cũ bắt quả tang bồ nhí trên phim, tôi không khỏi tưởng tượng đến cảnh mình lao vào giật tóc và tát nhau với cô ta.
Tôi vô thức siết c.h.ặ.t t.a.y lại.
Trước khi tôi kịp thoát khỏi thế giới tưởng tượng của mình, Cố Thâm đã sải bước về phía tôi. Tôi nghĩ một cuộc chiến sắp bắt đầu, nên theo phản xạ, tôi vung tay tát anh ta một cái.
"Chát!"
Âm thanh vang dội.
Cố Thâm che mặt, kinh ngạc nhìn tôi.
Người phụ nữ tóc dài cũng quay đầu lại. Tôi và "cô ấy" bốn mắt nhìn nhau.
Khoan đã, đây không phải là phụ nữ...
Là đàn ông?!
Tôi nhìn vào vết tát đỏ rực trên mặt Cố Thâm và hít sâu một hơi.
"Anh có tin em khi em nói rằng em không cố ý không?"
Cố Thâm nhíu mày, hiển nhiên không tin.
Tôi lúng túng đưa tay lên, định chạm vào mặt anh để kiểm tra. Nhưng anh lại tưởng tôi định đánh lần nữa nên né sang một bên, rồi bất ngờ kéo tôi vào lòng, giữ c.h.ặ.t t.a.y tôi.
Anh cúi đầu thì thầm vào tai tôi: "Vợ ơi, em thật tàn nhẫn."
Tôi run rẩy, không dám nói gì.
Người đàn ông tóc dài mà tôi nhầm là tình nhân bỗng bật cười: "Hai người có cách chào hỏi nhau thật độc đáo."
Lúc này tôi mới nhìn kỹ lại. Không phải Lương Thu, bạn thân của Cố Thâm từ hồi cấp hai đây sao? Sao cậu ấy lại để tóc dài thế này?
Tôi còn đang thắc mắc thì đã bị Cố Thâm che mắt lại, kéo ra ngoài.
Anh tức giận nói với Lương Thu: "Ngày mai trước khi đi làm hãy cắt tóc đi. Tôi không muốn bị tát lần nữa đâu."
Câu nói của Cố Thâm khiến mặt tôi đỏ bừng.
Lương Thu nhún vai, cố nhịn cười. "Được thôi!"
Sau đó, khi tôi còn chưa kịp phản ứng, ai đó đã bế tôi lên và bước nhanh ra ngoài.
Cửa vừa đóng lại, tôi đã nghe thấy tiếng cười trêu chọc của Lương Thu: "Chị dâu, nhớ chăm sóc tốt cho anh ấy nhé."
18
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/yeu-em-luc-nao-khong-hay/phan-cuoi.html.]
Cố Thâm bế tôi đi thẳng đến hầm xe.
Anh ép tôi vào cửa xe, bầu không khí bỗng trở nên ngột ngạt.
Tôi nhìn vết tát in hằn trên mặt anh, lòng dâng lên cảm giác áy náy. Tôi cúi đầu, lí nhí xin lỗi.
Anh cong môi cười nhạt. Đúng lúc tôi nghĩ anh sắp nổi giận, anh lại tựa đầu vào hõm cổ tôi, giọng nói đầy ấm ức: "Đau quá."
Lần đầu tiên tôi thấy Cố Thâm như vậy, tim tôi mềm nhũn. Tôi chủ động vòng tay qua cổ anh, nhẹ nhàng hôn lên vết đỏ trên mặt anh.
"Xin lỗi."
Đôi mắt Cố Thâm lập tức sáng rực. Tay anh vô thức siết chặt eo tôi, giọng khàn đi: "Tô Mạc, em thích anh phải không?"
Tôi vuốt ve gương mặt còn in dấu tay, vừa tội lỗi vừa xót xa.
"Ừm, thích."
Vừa dứt lời, Cố Thâm như mất kiểm soát, điên cuồng hôn tôi.
Lần đầu tiên tôi hôn ai đó, cảm giác như sắp nghẹt thở.
Anh mút lấy môi tôi, như thể đang giữ chặt báu vật quý giá nhất trên đời.
"Tô Mạc, anh yêu em."
Bíp bíp— bíp bíp—
Tiếng còi xe làm tôi sực tỉnh.
Tôi thở hổn hển, nép vào lòng Cố Thâm.
Anh cười khẽ, nhanh chóng nhét tôi vào xe, lái đi.
Tôi sờ mặt mình, vẫn còn nóng ran.
Nhìn sang Cố Thâm, tôi thấy anh cũng vậy. Đôi mắt sâu thẳm của anh ánh lên những tia lửa bỏng cháy.
19
Khi về đến nhà, tôi nhìn những bông hoa trong sân với vẻ mặt buồn bã. Thì ra Cố Thâm chính là vị tổng tài bá đạo giàu có vô nhân tính kia sao? Vậy sau ngần ấy thời gian, tôi đã kiếm được tiền của Cố Thâm ư? Tôi ôm trán, thở dài.
Cố Thâm từ phía sau ôm chặt eo tôi, ghé vào tai tôi hỏi: "Em có thích không?"
Tôi không nói gì, trong đầu chỉ nghĩ đến việc liệu mình có thể tìm ai đó chuyển những món đồ này về cửa hàng để tiếp tục bán hay không. Nhưng dường như Cố Thâm đọc được suy nghĩ của tôi, anh lập tức phản ứng, nghiêm khắc ngăn cản: "Đừng nghĩ đến chuyện chuyển những đóa hoa này về."
Tôi thở dài. Được thôi, vậy tôi sẽ không chuyển đi nữa. Nhưng làm sao tôi có thể giữ những thứ này ở đây? Tôi đang nghĩ cách cải tạo sân để những bông hoa mỏng manh này có nơi trú ngụ thì Cố Thâm đã trực tiếp bế tôi lên.
"Á!" Tôi hét lên, rồi bị đè xuống giường.
Tôi khom đầu gối, đặt tay lên n.g.ự.c anh và thận trọng hỏi: "Anh đang làm gì vậy?"
Cố Thâm cúi người, giọng khàn khàn: "Thực hiện nghĩa vụ của mình, được không?"
Có lẽ vì thấy vết sưng trên má anh làm tôi cảm thấy tội lỗi, hoặc có lẽ vì yết hầu của anh ta quá hấp dẫn, mà tôi gật đầu trong trạng thái choáng váng.
Không biết đã trôi qua bao lâu, tôi đẩy mạnh vào n.g.ự.c Cố Thâm, giơ chân đá hắn một cú. Nhưng trước khi chân tôi chạm đất, có người đã tóm lấy mắt cá chân tôi.
"Cố Thâm, đồ khốn nạn, tôi không muốn nữa!"
Người đàn ông trên người tôi vẫn tràn đầy năng lượng, như thể anh ta có nguồn sống vô tận. Anh hôn nhẹ lên môi tôi, cười khẽ: "Được thôi."
Nhưng anh ta chẳng hề có ý định dừng lại.
Tôi nghẹn ngào nói: "Không, tôi muốn nhiều tiền hơn."
Làm sao năm triệu có thể bù đắp được trái tim và cơ thể tôi đã trao đi?
Nghe vậy, Cố Thâm cúi người, thì thầm bên tai tôi: "Em còn nhớ tấm thiệp anh tặng em vào sinh nhật lần thứ mười không?"
Tất nhiên là tôi nhớ. Cái tên Cố Thâm keo kiệt đó chỉ biết tặng tôi đồ bỏ đi. Những tấm thiệp trong gói mì ăn liền giá 5 xu còn đẹp hơn thứ mà anh ta tặng tôi. Ít nhất trên đó còn có hình nhân vật hoạt hình.
Vậy nên, để đáp lại, tôi đã lườm nguýt cậu nhóc Cố Thâm năm đó.
Cố Thâm tiếp tục nói: "Em có biết bên trong tấm thiệp đó có gì không?"
Tôi cảnh giác ngay lập tức. Đó có phải là thẻ ngân hàng không?
Sau đó, Cố Thâm thì thầm một dãy số vào tai tôi.
"Năm nào anh cũng chuyển tiền vào thẻ đó. Mật khẩu là ngày sinh nhật của chúng ta."
Đồng tử tôi giãn ra, tôi bật dậy dù eo vẫn còn đau nhức.
Tôi quá mù quáng! Tôi đã dùng tấm thẻ có số tiền thiên văn đó làm giá đỡ cho chân bàn!
Tôi vội vàng đẩy anh ra, háo hức lao về phía cửa. Không được! Tôi phải lấy lại nó ngay!
Nhưng Cố Thâm đã nhanh tay bóp eo tôi, rồi nhấc bổng tôi lên.
"Vẫn chưa xong đâu, vợ ạ."
Nhịp tim tôi chợt lặng đi.