Xuyên Thành Thư Đồng Ốm Yếu Của Hôn Quân Âm Trầm - Chương 38

Cập nhật lúc: 2026-04-26 08:38:43
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau giờ ngọ, nhị khắc giờ Mùi, tại Sùng Văn Quán.

Thẩm Tuyết Phong theo mẫu về đến nhà, vội vàng một y phục sạch sẽ xách thư túi đến lớp học, kịp đặt xuống ghế ngay khoảnh khắc lão sư bước điện. Tiết học là của Bạc Thái Phó.

Thẩm Tuyết Phong lấy giấy bút trong thư túi , ánh mắt lướt qua chỗ bên cạnh trống rỗng, bất giác ngẩn . Cơ Ấp hình như đến. Cậu kịp nghĩ ngợi gì thêm, liền mở sách vở nghiêm túc giảng. Kiến thức giờ đây còn đơn giản như , phần lớn nội dung đều liên quan đến việc trị quốc lý chính. Đôi khi chỉ giảng thôi cũng hiểu, còn về nhà khiêm tốn thỉnh giáo phụ . Một tiết học quan trọng như mà Cơ Ấp đến, thật là một tổn thất lớn.

Thẩm Tuyết Phong xoay xoay cây bút trong tay, xé một mảnh giấy trắng từ sách vở, nhanh chóng một câu lên đó. Viết xong, canh đúng lúc Bạc Thái Phó , đầu ném sang vị trí của Phạm Thanh Hà ở phía . Cơ Linh, cùng hàng với Phạm Thế Tử, kìm nhíu mày liếc sang bên .

Phạm Thanh Hà nhặt tờ giấy bàn lên, từ từ mở . Chỉ thấy Thẩm Tuyết Phong hỏi: “Tam Điện hạ hôm nay vì đến học đường?”

Hắn lập tức hồi đáp: “Không , bất quá dường như chọc Bệ hạ vui. Ta đoán hiện nay phỏng chừng đang thu xếp hành trang chuẩn rời khỏi hoàng đô .”

Chưa đầy nửa nén hương, tờ giấy truyền ngược trở : “Có ý tứ gì?”

Phạm Thanh Hà nhướn mày: “Nghe cha , lúc lâm triều Bệ hạ lệnh tạm chức Sóc Hoài huyện lệnh. Rất nhanh liền khởi hành về phía Lĩnh Nam đạo. Sóc Hoài ngươi , một địa phương nhỏ, hẻo lánh. Ngay cả Hoắc Úc đây cũng từng làm chức quan nhỏ bé như .”

Thẩm Tuyết Phong xong tờ giấy, nhân lúc nghỉ ngơi trong học đường, kẹp sách vở lặng lẽ chuồn ngoài.

Cậu đầu tiên dạo một vòng ở Đông Mười Sáu Sở, nơi hoàng duệ cư trú, xác nhận bóng dáng Cơ Ấp. Sau đó vòng vèo đến nơi ở ban đầu của Cơ Ấp. Cũng thấy bóng dáng tưởng tượng. Cuối cùng, hỏi, lúc mới gặp Cơ Ấp trong Ngự Hoa Viên.

Thẩm Tuyết Phong ôm quyển sách, từ xa . Chỉ thấy Cơ Ấp đang trường ngọc lập một cây phong lớn vẽ tranh. Tiết trời qua giữa mùa thu lâu, lá phong đỏ lửa theo gió rơi rụng, điểm xuyết đầy những con đường đá nhỏ trong hoa viên. Cậu lặng lẽ bước đến phía , giày ủng đạp lên lá khô giòn, phát tiếng sột soạt.

Cơ Ấp vẫn , vẫn chuyên chú vẽ tranh.

Thẩm Tuyết Phong cố ý ho nhẹ hai tiếng: “Điện hạ thật là hứng thú, Sùng Văn Quán giảng bài, trốn ở đây hưởng thanh nhàn.”

Nghe thấy tiếng của thiếu niên, bút lông của Cơ Ấp khẽ khựng , lập tức đoán là ai. Hắn bất động thanh sắc che kín bức họa mặt, : “Lúc tan học, Tuyết Phong vì giảng bài?”

“Ta Phạm Thế T.ử Điện hạ lãnh sai sự, lúc mới trộm chuồn ,” Thẩm Tuyết Phong ghé gần, chút do dự , “Nghe hôm nay lâm triều Điện hạ trực tiếp biếm đến Lĩnh Nam làm Thất phẩm huyện lệnh, chuyện rốt cuộc thật ?”

“Tự nhiên là thật,” Cơ Ấp rũ mắt, nhanh chậm , “Các đạo thương hội trong bảy ngày bộ đến hoàng đô. Đại Hoàng phụ trách tiếp đãi, tìm cơ hội liên hệ với những thương nhân danh môn đó, tự nhiên đuổi liên quan thật xa.”

Thẩm Tuyết Phong đến bên cạnh , giơ sách vở lên che bên môi, lén lút với Cơ Ấp: “Nếu là như thế thì còn , suýt nữa cho rằng Điện hạ thật sự chọc Bệ hạ vui.”

Thiếu niên dựa sát , hương thơm thanh khiết theo gió nhẹ ập đến, là mùi hương quen thuộc, cực kỳ khiến an tâm. Ngửi thấy mùi hương thơm ngào ngạt , ánh mắt Cơ Ấp tối , đôi mắt sắc bén nheo hẹp.

Thẩm Tuyết Phong cảm thấy gì bất thường, vẫn tiếp tục hỏi: “Điện hạ, huyện Sóc Hoài rốt cuộc là nơi nào, vì Bệ hạ điều xa như …”

Lúc , Cơ Ấp đột nhiên đặt bút sang một bên, cúi đầu, vươn tay bắt lấy cổ tay Thẩm Tuyết Phong, vẫn trực tiếp trả lời câu hỏi của . Mà ngữ điệu nguy hiểm hỏi: “Trên Tuyết Phong là mùi hương gì?”

Lời của Thẩm Tuyết Phong đột nhiên im bặt.

Cậu đột nhiên ngẩng đầu, kinh ngạc đối diện với Cơ Ấp. Người nghiêng đầu gần, ý thu , mặt mày âm trầm chằm chằm : “Ngươi hôm nay , vì hương khí của nữ nhân?”

“Ta… …” Thẩm Tuyết Phong nhất thời từ . Cậu rõ ràng về nhà một bộ quần áo sạch sẽ, đến cửa còn cố ý lệnh xông hương bách dương, cũng thể đoán ?

trăm mật một sơ, mùi hương quần áo mất, nhưng sợi tóc còn vương vấn mùi hương của Hồ Ngọc Lâu – nơi chốn phồn hoa liễu hẻm . Mẫn cảm như Cơ Ấp làm thể phát hiện .

Triều Đại Cơ bất kể nam nữ đều thích điều chế hương liệu. Nam t.ử đa phần dùng An Giấc Ngàn Thu, xạ hương, Tô Hợp, hoắc hương… Hơn nữa, mùi hoắc hương đặc chế độc nhất vô nhị Thẩm Tuyết Phong khiến Cơ Ấp vô cùng quen thuộc thở của . giờ phút , trong mùi hương thanh khiết quen thuộc lẫn mùi hoa chỉ nữ t.ử mới thích dùng.

Cơ Ấp thấy thiếu niên vẻ mặt chột ấp úng, đáy lòng bùng lên một tia tức giận, lạnh lùng hỏi : “Vì lời nào? Tuyết Phong hôm nay ?”

“Ta, Hồ Ngọc Lâu.”

Teela - Đam Mỹ Daily

Nói xong, Thẩm Tuyết Phong liền căng thẳng nhắm mắt . Cậu tự nhiên thấy đôi mắt sâu thẳm như chim ưng của Cơ Ấp lộ sự vui nồng đậm.

“Hồ Ngọc Lâu?” Cơ Ấp như , âm trầm , “Hồ Ngọc Lâu chính là thanh lâu gia dự trong hoàng đô. Xem Tuyết Phong thật sự trưởng thành .”

Thẩm Tuyết Phong còn tưởng rằng hiểu lầm phẩm hạnh của đoan chính, lập tức giải thích: “Không , đến đó là chính sự làm, như Điện hạ tưởng .”

“Chính sự?”

Cơ Ấp lặp lặp hai chữ , thong thả : “Không bằng Tuyết Phong cùng cẩn thận giới thiệu giới thiệu, cái ‘chính sự’ làm như thế nào?”

“……” Thẩm Tuyết Phong mặt đỏ bừng.

Cơ Ấp thấy thần thái của , sự ghen tỵ trong lòng càng tăng lên, như lửa lớn ngút trời thiêu đốt lý trí của . Lực nắm tay tự giác siết chặt. Cổ tay Thẩm Tuyết Phong đau nhói, cố gắng rút tay về, nhưng giây kìm kẹp chặt hơn.

Lập tức, liền quyết định thẳng tất cả, bèn thì thầm nhanh chóng cãi : “Ta là theo dõi Đại Điện hạ!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xuyen-thanh-thu-dong-om-yeu-cua-hon-quan-am-tram/chuong-38.html.]

“Ồ?” Cơ Ấp liếc một cái.

Vốn tưởng rằng những lời sẽ làm đối phương bớt giận một chút, nhưng Thẩm Tuyết Phong bất giác cảm thấy ánh mắt đối phương càng ngày càng đáng sợ.

“Ta thật sự là theo dõi, huống hồ một , tỷ tỷ cũng ở!” Thẩm Tuyết Phong xong những lời , đáng thương vô cùng , “Điện hạ nếu buông , liền một bí mật liên quan đến Đại Điện hạ, thế nào?”

Đầu ngón tay Cơ Ấp vuốt ve cổ tay trắng nõn mịn màng của Thẩm Tuyết Phong, khom lưng chằm chằm : “Tuyết Phong, đối với hoàng hứng thú.”

“……”

Lại nhận một câu trả lời ngoài dự liệu, Thẩm Tuyết Phong khó chịu : “Điện hạ thể hứng thú chứ, , Điện hạ nhất định cảm thấy hứng thú! Hắn chính là đối thủ của , nhất định .”

Cơ Ấp làm vẻ chăm chú lắng , nhưng vẫn buông .

Thẩm Tuyết Phong lấy hết can đảm ghé lên, dán sát tai thì thầm: “Điện hạ, Cơ Trường Nhiên kỳ thật thích nữ nhân, hảo nam phong!”

Vốn tưởng rằng Cơ Ấp sẽ lộ biểu cảm kinh ngạc giống , ai ngờ sắc mặt lạnh nhạt, phảng phất vẫn điều động bất kỳ cảm xúc nào khác.

Thẩm Tuyết Phong:?

Không chứ, phàm là ai ca ca ở thế kỷ 21 mà " quầy", làm đều phát điên một chút . Sao Cơ Ấp qua chút phản ứng nào?

Thẩm Tuyết Phong cảm thấy đủ khủng khiếp, bèn thêm: “Hơn nữa, hình như còn nuôi vài nam quan.”

Cơ Ấp vẫn lặng lẽ .

Thẩm Tuyết Phong vẫn từ bỏ ý định: “Nghe những nam quan đều là để tiêu sầu tương tư mà tìm thế . Nghe tỷ tỷ phân tích, Cơ Trường Nhiên là vì si mê ai đó mà , cho nên mới hạ sách .”

Lần , Cơ Ấp cuối cùng cũng một chút d.a.o động: “Thế ?”

Lúc một trận gió thu thổi qua, khiến Thẩm Tuyết Phong bất giác cảm thấy câu hỏi của cũng chút lạnh lẽo: “Thế đó trông như thế nào, Tuyết Phong từng gặp qua?”

“Tỷ tỷ gặp, nhưng lo lắng phát hiện, cho nên ngăn .”

Thẩm Tuyết Phong dẫn dắt từng bước : “Điện hạ thử nghĩ xem, nếu Cơ Trường Nhiên thật sự chỉ đối với nam nhân hứng thú, chúng nghĩ cách làm Bệ hạ việc , liền đoạn khả năng nhập vị. Cho nên chúng nên thừa thắng xông lên, thu thập một ít chứng cứ hữu dụng ?”

Cơ Ấp buông cổ tay , khôi phục thành vẻ mặt khó lường như ngày xưa: “Tuyết Phong cách xa một chút, việc về chỉ cho làm, Tuyết Phong hỏi đến.”

“Được, thành vấn đề.”

Thẩm Tuyết Phong vui mừng, xem Điện hạ vẫn là thông minh, chỉ cần điểm một cái là hiểu thấu đáo.

Ánh mắt sâu thẳm của Cơ Ấp dừng gương mặt tinh xảo của thiếu niên, thong thả : “Nếu thật là hảo nam phong, Tuyết Phong xem thế nào?”

“Còn thể thấy thế nào, đương nhiên là vui mừng,” Thẩm Tuyết Phong mặc sức tưởng tượng , “Chúng bắt nhược điểm của , Điện hạ chừng thể nhân cơ hội ở trong triều vững gót chân, đây là chuyện .”

Cơ Ấp: “……”

Thẩm Tuyết Phong một nữa nhặt lên quyển sách của , lật : “À đúng Điện hạ, còn Sóc Hoài là nơi nào , Điện hạ đến đó làm gì?”

Cơ Ấp : “Mối họa giặc cỏ hai năm trừ, hiện giờ ngóc đầu trở . Sóc Hoài là ý của Trưởng Công Chúa.”

“Vậy chẳng nguy hiểm ,” Thẩm Tuyết Phong nhíu mày, “Điện hạ ngày nào khởi hành?”

“Trong vòng bảy ngày.”

Thẩm Tuyết Phong tính toán: “Vừa mẫu dẫn cùng tỷ tỷ về thăm , cùng Điện hạ hẳn là cùng rời khỏi hoàng đô, một đường nam hạ.” Nghe vẻ tiện đường.

Cơ Ấp gì.

“Chỉ tiếc thể mỗi ngày đến học đường cùng giảng bài,” Thẩm Tuyết Phong đến đây liền chút lo lắng, “Lại sắp khảo thí , mấy ngày việc học nhất định sẽ nặng nề hơn .” Cậu đầy đầu đều suy nghĩ nếu bài kiểm tra nghiệp mà thi trượt thì làm , trở thành sinh đồ thì tính . Nếu thật sự thi đậu, chẳng con đường làm quan sẽ tan tành ?

Tuy nhiên, dáng vẻ của trong mắt Cơ Ấp biến thành một ý nghĩa khác. Hắn chằm chằm biểu cảm ảm đạm thất sắc của thiếu niên, trong lòng khẽ động đậy.

Việc học nặng nề như , Tuyết Phong còn một thành khối lượng của hai . Huống hồ vốn dĩ kiều thể nhược, tinh lực đủ, điều đối với khỏi quá mức tàn nhẫn. Nếu thể chia sẻ một chút cho , làm bớt gánh nặng, Tuyết Phong hẳn là thể thăm một cách nhẹ nhàng hơn .

Nghĩ , ánh mắt Cơ Ấp tự chủ chuyển qua quyển sách tay Thẩm Tuyết Phong.

 

Loading...