Xuyên Thành Thư Đồng Của Trúc Mã Hoàng Đế - Chương 1: Đám thổ phỉ xù lông

Cập nhật lúc: 2026-05-10 15:23:44
Lượt xem: 1

Tái Bắc, tháng Bảy, cát vàng ngợp trời.

Dân tị nạn hối hả đ.á.n.h xe, cưỡi ngựa, già trẻ dắt díu chạy về hướng Đông Nam. Giữa dòng đông đúc như kiến cỏ , một tiểu hài t.ử nhỏ đang ngược dòng.

Tiểu hài t.ử đó chừng năm, sáu tuổi, mặc một chiếc áo khoác xanh lam, tóc tai xõa tung, mặt mũi lem nhem xám xịt, trong lòng ôm khư khư một bọc nhỏ.

Người dân ngang qua thấy dáng vẻ của y, hảo tâm kéo y một cái:

“Tiểu oa nhi, cháu lạc nhà ?”

Tiểu hài t.ử dừng bước, cái bọc trong lòng bỗng động đậy hai cái, một cái đầu ch.ó vàng từ bên trong chui , sủa y một tiếng “uông”.

Tiểu hài t.ử đè đầu con ch.ó nhỏ xuống: “Hệ thống, ca ca im lặng nào, vô lễ.”

Tiểu hoàng cẩu “ư ử” một tiếng, quả nhiên im bặt.

Dù khuôn mặt bẩn thỉu, nhưng đôi mắt của y vẫn trong veo, chớp chớp hảo tâm nãi thanh nãi khí đáp: “Ta tên Tống Kiểu, cùng gia gia nhưng lạc mất , đang tìm ông.”

Người hảo tâm thấy y ngoan ngoãn liền khuyên: “Phía thổ phỉ tạo phản, gia gia cháu chắc chắn sẽ tiếp . Hay cháu cứ theo chúng về, đợi đến thôn xóm phía , gặp ông.”

Tống Kiểu lắc đầu: “Gia gia của nhất định sẽ tiếp, ông là...”

Y nghiêng đầu suy nghĩ một lát mới nhớ từ mà dùng để tả gia gia: “Chín con trâu.”

“Gia gia lời Hoàng đế.” Tống Kiểu xoa cằm, “Lời Hoàng đế miệng thì ông thể , nhưng những gì Hoàng đế giấy thì ông nhất định theo. Hoàng đế giấy bảo ông đến đây làm quan, nên đừng là thổ phỉ, dù trời sập xuống ông cũng chẳng đầu .”

“Họ Tống...” Người nọ lẩm bẩm, bỗng nhớ điều gì: “Gia gia cháu là Tống đại sử quan ?”

Tống Kiểu ngẫm nghĩ lắc đầu: “Không .”

“Không ?”

Tống Kiểu nghiêm túc đáp: “Gia gia của tên là Tống Vấn Học, ông tên là Tống đại sử quan.”

Người hảo tâm nhịn phì : “Ngốc oa oa, gia gia cháu chính là Tống đại sử quan đấy.” Hắn giơ ngón tay cái lên tán thưởng: “Đó thật sự là một vị quan đỉnh thiên lập địa, một lòng vì dân.”

Nghĩ đoạn, : “Ta thể bỏ mặc tôn t.ử của Tống đại sử quan , cháu cứ theo , phía nguy hiểm lắm.”

Tống Kiểu kiên quyết lắc đầu: “Cháu về , cháu tìm gia gia.”

Người nọ dừng quá lâu khiến nhà phía bắt đầu thúc giục, tỏ vẻ khó xử.

Tống Kiểu nở nụ tươi rói với : “Cảm ơn thúc, thúc mau , đừng lo cho cháu. Gia gia chắc chắn sẽ tìm ngoại tổ phụ, ngoại tổ phụ của cháu đang làm quan ở phía , ông đ.á.n.h trận đấy...”

Người hảo tâm giúp y tóm tắt: “Tống đại sử quan và Lương Châu Phòng giữ là thông gia, ngoại tổ phụ của cháu chính là Ngô lão tướng quân của Lương Châu .”

“Vâng.” Tống Kiểu gật đầu, “Cháu qua đó tìm ngoại tổ phụ là , cháu cùng ca ca Hệ thống, sẽ .”

Nói đoạn, y nhấc con ch.ó nhỏ trong lòng lên.

Đây chính là Hệ thống.

[Hệ thống? Cái tên kỳ lạ thật.] Người hảo tâm nhíu mày.

Tiểu hoàng cẩu mặt cảm xúc, thậm chí hảo tâm còn thoáng thấy trong mắt nó một sự mệt mỏi của trưởng thành.

Tống Kiểu chào tạm biệt hảo tâm tiếp tục ngược dòng tới. Hệ thống y ôm trong lòng, vốn là một con ch.ó đất màu vàng.

Hệ thống ngước mắt ký chủ.

Ừm, sai, đây là ký chủ của .

Lúc Trung tâm điều khiển chiêu mộ hệ thống, khẩu hiệu quảng bá vô cùng hào hùng:

Loạn thế trục lộc, xem ai mới là kẻ thắng cuối cùng!

Teela - Đam Mỹ Daily

Quần hùng tranh bá, ai thể vấn đỉnh thiên hạ!

Một chuyến xuyên kỳ thú dành riêng cho hiện đại!

Ký chủ của ngươi ——

Tôn t.ử của Sử quan, thanh lưu chính trực, danh tiếng lẫy lừng!

Cháu ngoại của Phòng giữ, nắm giữ binh quyền, vạn quân trong tay!

Tương lai của ký chủ ——

Là văn thần, võ tướng?

Là trung thần, gian hùng?

tâm ý phò tá minh quân, hiệp Thiên t.ử dĩ lệnh chư hầu?

Tất cả đều trong tầm kiểm soát của ngươi!

Kết quả khi đến nơi hệ thống mới ngã ngửa, ký chủ mới năm tuổi.

Được , năm tuổi cũng chẳng , thể xây dựng hình tượng "thần đồng".

đó hệ thống mới , ký chủ khi xuyên cũng mới chỉ... năm... tuổi!

Vừa nghiệp mẫu giáo, mới học đếm ngón tay, bảng cửu chương và bảng chữ cái ABCD, ngay cả hoa bé ngoan cũng nhận mấy bông.

Hình tượng thần đồng cứ thế mà tan tành.

Hồi mới tới, hệ thống còn định bàn bạc nhiệm vụ với y: [Mục tiêu của chúng là: Xưng bá loạn thế!]

Tống Kiểu mút sữa Vượng T.ử mà hệ thống nợ tiền trong thương thành để mua, ngọng nghịu hỏi: [Mục tiêu là cái gì? Loạn thế bánh dày là gì? Có ngon hơn bánh dày đường trắng ?]

Hệ thống tự bế.

Suốt một năm qua, chẳng làm tích sự gì, chỉ riêng việc Tống Kiểu ăn hết gói quà lớn Vượng Vượng biến thành hệ thống nghèo nhất Trung tâm điều khiển.

Thế nhưng mỗi khi Tống Kiểu ôm túi bánh rỗng, gặm ngón tay , kìm lòng thương thành mua đồ cho y ăn.

Tống Kiểu dồn hết điểm thuộc tính kỹ năng làm nũng, hận!

Mối quan hệ ký chủ - hệ thống lý tưởng: Lưỡi d.a.o và đá mài, cùng thành công!

Mối quan hệ thực tế: Hắn nợ nần chồng chất để nuôi báo con.

Tống Kiểu đối xử với cũng khá , thể nhập động vật nhỏ nên đặc biệt nuôi nhiều thú cưng cho .

Chỉ là gia gia của Tống Kiểu giáng chức, thể mang theo tất cả, cuối cùng Tống Kiểu đành chia động vật đó cho bạn bè ở kinh thành, chỉ mang theo một con ch.ó vàng nhỏ lên đường.

Hệ thống rõ, đối với Tống Kiểu, thậm chí là bộ thế giới , đều là một bước ngoặt lớn.

Hoàng đế hôn quân, Tống đại sử quan vì thẳng thắn can gián mà đày , triều đình chấn động. Cùng lúc đó, thổ phỉ Tây Bắc khởi nghĩa, trở thành tia sáng đầu tiên x.é to.ạc lớp vỏ phồn hoa giả tạo của vương triều .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xuyen-thanh-thu-dong-cua-truc-ma-hoang-de/chuong-1-dam-tho-phi-xu-long.html.]

Và Tống Kiểu sắp trực tiếp đối mặt với tia sáng đó.

Nghĩ đến đây, trong mắt tiểu hoàng cẩu bỗng bùng lên ngọn lửa ý chí.

Nhóc con dù nhỏ, cũng sẽ lớn khôn...

Giây tiếp theo, Tống Kiểu bỗng la lên: “Ái chà, ngã ...”

Hệ thống: [Con nó.]

Tiểu hoàng cẩu nhe răng, dùng sức đẩy Tống Kiểu đang đất dậy.

Đại mạc khói thẳng, ráng chiều rực rỡ.

Càng về phía Tây Bắc, dân tị nạn càng thưa thớt, đa những sợ thổ phỉ chạy từ lâu.

Giữa vài qua đường lưa thưa, Tống Kiểu ôm ch.ó nhỏ một phu khuân vác cao lớn, giả vờ như cùng đoàn. Y là một tiểu hài t.ử một ngoài, trong lúc loạn lạc, dễ kẻ buôn để mắt tới, nên suốt dọc đường y đều dùng chiêu .

Quả là một tiểu hài t.ử lanh lợi.

Chẳng bao lâu , phu khuân vác rẽ sang hướng khác. Tống Kiểu quanh tìm ai phù hợp, đành tự lủi thủi tiếp. Phía xa là thành Lương Châu, ngoại tổ phụ là Phòng giữ ở đó, chắc sẽ .

Tống Kiểu thả ch.ó nhỏ xuống đất: “Ca ca, tự một lát , mỏi tay quá.”

Hệ thống dùng tâm giao cách cảm mắng y: [Trưa nay ngươi còn ăn của một suất gà rán trẻ em đấy.]

Tống Kiểu xoa mũi, chút ngượng ngùng: “Đệ cố ý, xin mà.”

Nói xong, Tống Kiểu liền chạy lên phía : “Ca ca nhanh lên, chúng thành khi trời tối. Ngoại tổ phụ bảo... trời tối sa mạc sói, sói còn lợi hại hơn con ch.ó vàng nhỏ như nhiều...”

Lời còn dứt, y ngắt quãng. Tiểu hoàng cẩu lười biếng đuổi theo: [Ngươi ngã ?]

Tống Kiểu đúng là ngã, nhưng ngã đất bằng mà là đ.â.m sầm một .

Tống Kiểu bệt xuống đất, kịp để ý lòng bàn tay cát sỏi cứa rách, vội vàng ngẩng đầu: “Xin ...”

Người đàn ông cao lớn vết sẹo mặt, hai tay chắp lưng, lấp ló một đoạn dây thừng thô kệch: “Tiểu oa nhi, quan sát cháu suốt dọc đường , một cháu định thế?”

“Ta...”

Tống Kiểu liếc chiếc xe ngựa đang dừng phía nọ, rèm che kín mít thấy bên trong.

Hệ thống : [Ta bảo ngươi đừng tự , cứ đợi ngoại tổ phụ phái đến đón hơn , giờ thì , gặp đúng kẻ buôn .]

Tiểu hoàng cẩu nhe răng, thủ thế đợi lệnh: [Lát nữa sẽ c.ắ.n chân , ngươi nhân cơ hội mà chạy mau.]

Tống Kiểu nắm c.h.ặ.t t.a.y thì thầm: [Bánh xe ngựa lún sâu, bên trong chắc chắn mấy tiểu hài t.ử khác.]

Chính nghĩa trong lòng y đang bùng cháy dữ dội!

Hệ thống nổi giận: [Ngươi còn định cứu ? Lo cho ! Không , chạy mau!]

Tống Kiểu giữ chặt con ch.ó nhỏ đang kích động, ngước đầu với nọ: “Cháu tìm ngoại tổ phụ.”

“Ngoại tổ phụ của cháu?”

“Ông ... ông c.h.ế.t .”

Hệ thống: [???]

Người nọ: [???]

“Ông để cho cháu bảy vị biểu ca, đều trạc tuổi cháu. Vốn dĩ cháu theo nhà đón bảy vị biểu ca, nhưng cháu lạc mất bọn họ nên tự đến đây.”

Giống như một tiểu hài t.ử thông minh như y còn hẳn bảy đứa nữa. Kẻ buôn chắc chắn sẽ động lòng đúng ? Tống Kiểu chớp chớp đôi mắt to tròn ngập nước .

nọ dường như hiểu ý y.

Tống Kiểu nhấn mạnh: “Cháu hẳn bảy biểu ca đấy!”

“Ừ.”

“Nhà ngoại tổ phụcháu ở ngay thành Lương Châu phía .”

“Ồ, thì khéo, cũng thành Lương Châu, để đưa cháu một đoạn. Trời tối sói tha thì khổ.”

“Vâng .”

Tống Kiểu gật đầu, ôm hệ thống theo .

Đến bên xe ngựa, nọ nhấc bổng y lên, đặt ở phía ngoài.

“Bên trong là 'hàng', cháu cứ ngoài .”

“Vâng, cảm ơn thúc thúc.”

Người đàn ông lên xe, vung roi ngựa, chiếc xe bắt đầu lăn bánh về hướng Lương Châu.

Tống Kiểu xe, thỉnh thoảng đầu thùng xe, gõ gõ ván gỗ định bắt liên lạc với những tiểu hài t.ử nhốt bên trong. Y còn định thả hệ thống nhưng nhanh chóng nọ phát hiện.

“Ôm chặt con ch.ó của cháu , làm hỏng 'hàng' bên trong là đền đấy.”

Tống Kiểu đành kéo hệ thống : “Cháu .”

Xe ngựa nhanh, khi mặt trời lặn hẳn tới cửa thành Lương Châu.

Vừa đến gần, Tống Kiểu sững .

Trước cửa thành trạm kiểm soát, nhưng canh gác binh lính mà là —— Thổ phỉ!

Hàng chục tên thổ phỉ thành hai hàng, cầm đầu là một tên tiểu thổ phỉ, tuổi tác cũng xấp xỉ y nhưng trông hung dữ. Mặt đen sạm, chễm chệ ghế, hai chân gác lên bàn. Trên đầu đội mũ lông sói, cổ áo cũng đính một vòng lông xù xì.

Tin dữ trời giáng! Thành Lương Châu của ngoại tổ phụ cũng thổ phỉ chiếm mất !

Xe ngựa dừng cửa, đ.á.n.h xe còn gật đầu chào tên tiểu thổ phỉ .

“Thiếu chủ.”

Thiếu chủ? Hóa bọn họ cùng một bọn!

Tống Kiểu định nhảy xe bỏ chạy nhưng nọ nhanh tay túm cổ áo, xách bổng lên đặt lên bàn.

“Thiếu chủ, đây là tôn t.ử của Tống đại sử quan, tên là Tống Kiểu. Lão đương gia dặn tìm cho ngươi một thư đồng. Thuộc hạ vô tình thấy y chuyện với khác, theo dõi suốt dọc đường mới mang về cho thiếu chủ đấy.”

Tống Kiểu bàn, hít hít cái mũi, tên "Thiếu chủ xù lông" mặt.

"Thiếu chủ xù lông" dùng ánh mắt ghét bỏ y. Tống Kiểu đưa tay quệt mặt, chỉ thấy tay là bụi đen xám xịt.

"Thiếu chủ xù lông" nhíu mày, mở miệng bằng giọng trẻ con non nớt y hệt Tống Kiểu:

“Cướp ở thì trả về đó . Nói với gia gia là cần thư đồng.”

Loading...