Cuối cùng thì bữa cơm chiều hai cũng chẳng kịp tự nấu.
Vừa lúc họ chép xong quyển sách, đang định xuống bếp thì đại bá nương sai Ninh Tiểu Ngũ dắt theo Tiểu Bảo sang gọi hai qua dùng bữa. Hai cũng hề khách sáo, dậy theo hai đứa trẻ ngay. Bản họ quả thực đói, lúc chẳng việc gì làm bộ làm tịch, lấp đầy cái bụng mới là chuyện quan trọng nhất.
Ninh Nguyên Chiêu đóng kỹ cổng sân, dẫn Kế Nhất Chu theo chân hai nhóc tì hướng về phía nhà đại bá.
Nhà của đại bá rộng rãi hơn nhà Ninh Nguyên Chiêu ít. Tiểu viện của Ninh Nguyên Chiêu vốn là do cha nương y khi xưa phân gia tự dựng lên, trong viện chỉ một gian nhà chính với ba gian phòng nhỏ. Từ nhà chính sâu trong còn một gian phòng hẹp, nay vẫn dùng làm kho chứa đồ lặt vặt. Từ khi Tiểu Bảo, gian phòng đó mới dọn dẹp để làm phòng cho con bé, chỉ tiếc Tiểu Bảo còn kịp dọn ở thì song qua đời.
Gian phía Đông của nhà chính là phòng cha nương y, gian phía Tây là phòng của Ninh Nguyên Chiêu. Ngoài , trong sân còn hai gian phòng nhỏ làm bếp và nhà xí, phía Nam một dãy sương phòng hai gian, cộng thêm một hậu viện và phòng chứa củi. Nhà đại bá thì nhiều hơn nhà y một dãy sương phòng, vì nhà họ đông con cháu nên phòng ốc cũng lớn hơn một chút.
Khi đến sân, nhà đại bá bày sẵn thức ăn lên bàn, chỉ chờ mấy họ là khai tiệc. Đại bá ở ghế chủ vị, vẫy vẫy tay: “Mau đây xuống ăn cơm , đừng để lâu kẻo thức ăn nguội hết.”
Ninh Nguyên Chiêu bế Tiểu Bảo xuống, cầm đũa lên chào mời Kế Nhất Chu.
Kế Nhất Chu vốn là kẻ tự nhiên, lúc đói lả nên cầm đũa hì hì với đại bá và đại bá nương: “Đa tạ đại bá, đại bá nương. Ta đang đói đến mức chịu nổi, định bụng về nhóm bếp nấu cơm đây, xin phép khách sáo nhé.”
Đại bá nương gắp cho mỗi vãn bối một miếng thịt gà: “Đừng khách sáo, khách sáo mới là . Bữa nay cũng là nhờ phúc của các ngươi, mau nếm thử món gà hầm nấm , tươi ngon lắm đấy.”
Trong bát canh lớn, thịt gà chặt thành từng miếng nhỏ, hầm cùng nấm và măng mà Ninh Nguyên Chiêu mang tới. Đại bá nương chắc hẳn sợ đông ăn đủ nên còn bỏ thêm ít rau dại cùng. Chưa đến hương vị , chỉ qua thôi cũng thấy vô cùng hấp dẫn.
Kế Nhất Chu bưng bát nhổm nhận lấy miếng thịt từ đại bá nương: “Cảm ơn bá nương, lâu lắm ăn món nào ngon thế , thật tình là nhớ lắm.”
“Vậy thì ăn nhiều một chút, đừng giữ lễ, cứ xem như nhà .” Đại bá nương hiền hậu .
Kế Nhất Chu lùa một miếng thịt gà lớn miệng, kèm thêm hai miếng cơm gạo lức nhai kỹ. Thịt gà hầm cực kỳ mềm nhừ, nước canh thanh ngọt thấm đẫm từng thớ thịt, c.ắ.n một miếng cảm thấy hương vị tràn ngập khoang miệng.
Hắn l.i.ế.m môi, cảm thán: “Quá ngon! Tay nghề của bá nương thật tuyệt, cả hương vị của mẫu nữa!”
Kế Nhất Chu lời thực lòng ý gì khác, thường thì khi khen cơm nhà ai ngon, “hương vị quê nhà” “hương vị của ”. ngờ rằng, đại bá nương xong ngẩn .
Đứa nhỏ cũng chỉ lớn hơn Ninh Nguyên Chiêu vài tuổi, cũng là một đứa trẻ đáng thương sớm mất cha nương. Đại bá nương nghĩ mà thấy xót xa trong lòng, cảm thấy cả hai đứa trẻ đều thật ngoan ngoãn.
Nghĩ đoạn, bà đỏ hoe mắt, gắp thêm mấy miếng cho Kế Nhất Chu và Ninh Nguyên Chiêu: “Hảo hài tử, ở núi chắc là chịu khổ nhiều , mau ăn nhiều . Sau ăn cứ với bá nương, cứ cùng Tiểu Chiêu về đây, bá nương làm cho các con ăn.”
“A??”
Kế Nhất Chu còn kịp hiểu chuyện gì thì trong bát chất đầy thức ăn như một ngọn núi nhỏ: “Cảm ơn bá nương, sẽ khách sáo , đến lúc đó bá nương đừng chê phiền là .”
“Nói gì chứ, nhà cửa náo nhiệt càng vui, chê phiền cho !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xuyen-thanh-tho-san-ta-nuoi-duong-mot-vi-thu-phu-dai-nhan/chuong-41-phia-sau-suon-nui-nghi-qua-dem.html.]
Ninh Nguyên Chiêu xen lời nào, chỉ khẽ nhếch môi, lẳng lặng đút cơm cho Tiểu Bảo. Hôm nay y cũng vui, cuối cùng cũng trải nghiệm cảm giác “tình mẫu tử”, ăn món ăn do mẫu gắp cho ngừng. Trước đây y nào hưởng đãi ngộ , thể chờ y bàn ăn cùng mà ăn cơm thừa canh cặn là chiếu cố lắm .
Người trong thôn ăn cơm nhiều quy tắc như chốn quyền quý, cả nhà cứ quây quần náo nhiệt mà quét sạch bàn thức ăn.
Ăn xong, Kế Nhất Chu định giúp một tay nhưng đại bá nương đuổi ngoài cùng Ninh Nguyên Chiêu và Tiểu Bảo: “Giúp cái gì mà giúp, các ngươi cũng mệt cả ngày , mau về nghỉ ngơi .”
Hai dắt Tiểu Bảo chậm rãi về nhà, dọc đường chỉ mỗi tiếng con bé lẩm bẩm một . Nghe thì chẳng hiểu gì, nhưng đại khái nhóc con gì thì hai họ cứ ậm ừ đồng ý cho xong.
“Sương phòng bên kịp dọn dẹp, tối nay... là ngủ tạm với .” Ninh Nguyên Chiêu thả Tiểu Bảo xuống sân để con bé tự chạy nhảy chơi đùa.
“Được thôi, dù cũng chỉ một đêm, ngươi để ngủ đất giữa sân cũng .” Kế Nhất Chu đáp.
Ngày mai họ còn lên trấn bán đồ, Kế Nhất Chu về núi xuống cũng thật phiền phức, chi bằng cứ ở nhà y cho tiện. Cũng chẳng rõ Ninh Nguyên Chiêu nghĩ gì, suốt cả buổi chiều dài y cứ chần chừ chép thơ mà chẳng hề ý định dọn phòng khách.
“Vậy trông Tiểu Bảo nhé, đun nước, tắm rửa xong ngủ.” Ninh Nguyên Chiêu .
“Đi .” Kế Nhất Chu phẩy tay.
Dùng bữa tối xong thì chẳng còn hoạt động giải trí gì. Lúc ở núi, Kế Nhất Chu còn thể chui trong chăn xem tài liệu học tập, nhưng giờ thì thực sự chẳng việc gì làm, chỉ thể Tiểu Bảo chạy loăng quăng trong sân. Chân Tiểu Bảo ngắn, mặc đồ dày, dù lỡ bước ngã cũng chẳng thấy đau. Kế Nhất Chu chỉ cần thấy con bé thì cũng chẳng buồn dỗ dành, cứ để mặc nó làm gì thì làm.
Ninh Nguyên Chiêu đun xong một nồi nước ấm, tắm cho Tiểu Bảo . Kế Nhất Chu cứ đợi ở sân cho đến khi y dỗ Tiểu Bảo ngủ say, đắp chăn kỹ càng mới thấy y sân cùng .
Trời sập tối, Kế Nhất Chu nghiêng đầu hỏi: “Ngươi đ.á.n.h răng rửa mặt , đây làm gì?”
“Ta cũng chẳng đây làm gì, chỉ là thấy đó, nên bồi thôi.” Ninh Nguyên Chiêu đáp.
Kế Nhất Chu chằm chằm Ninh Nguyên Chiêu một lát, thoáng chốc chút ngẩn ngơ, đó , khẽ sờ tai : “Ngươi gì , là đang đợi ngươi bưng nước cho đấy!”
“Vậy ? Thế bồi nữa.” Ninh Nguyên Chiêu đoạn dậy định .
Kế Nhất Chu đáp lời, tay che lấy bên tai đang nóng bừng lên một cách khó hiểu. Hắn thầm nghĩ, lẽ ở núi quá lâu nên thần kinh vấn đề , tiểu t.ử chỉ một câu đơn giản cũng khiến mặt đỏ tim run chứ. Xem lâu ngày thấy nữ nhân, thể ở mãi núi , kẻo con gấu đen cũng thấy nó mi thanh mục tú mất.
Sau khi vệ sinh cá nhân xong, Kế Nhất Chu Ninh Nguyên Chiêu dẫn phòng. Trên giường trải sẵn hai chiếc chăn, Kế Nhất Chu cũng nghĩ nhiều, chắc hẳn quy củ ở đây là thế?
Hắn vốn là một trai thẳng, dù công tác với đồng nghiệp về quê ở nhờ nhà họ hàng, nếu phòng dư thì vẫn thường chui chung một chăn, đây là đầu tiên chung giường mà chia làm hai chiếc chăn riêng biệt. Thế cũng , buổi tối ai trở cũng lo lọt gió lạnh.
Thật ấm áp!