Sau khi chuẩn xong xuôi cho mẻ hồng, Kế Nhất Chu mang theo hai cái màn thầu, bảo Ninh Nguyên Chiêu đặt Tiểu Bảo gùi. Hai lớn, một đứa trẻ cùng ba con ch.ó săn hướng về phía rừng hồng hôm mà tiến bước.
Lúc hái hồng, Kế Nhất Chu để mắt thấy một loại dây leo, nhưng dám chắc chắn. Hắn định bụng chờ đến tối, khi chỉ còn một chui trong chăn mới lấy sách tư liệu xác nhận một nữa.
Từng dải dây leo màu nâu vàng đan xen chằng chịt, phủ phục một gốc cây lớn, diện mạo mấy bắt mắt, nhưng những phiến lá chia làm ba thùy trông khá là đáng yêu.
Kế Nhất Chu cầm cuốc phía , đưa tay gạt mấy lùm cây, vắt một sợi dây leo lên tay xem xét: "Được , ngươi thể bắt đầu 'treo' Tiểu Bảo lên ."
Ninh Nguyên Chiêu bật , đặt gùi xuống cho Tiểu Bảo trong, tìm một chỗ bằng phẳng cố định gùi , vẫn dùng dây thừng buộc chặt gùi cây như khi để bảo vệ bé.
"Đây là thứ gì ? Cần dây leo là mấy quả nhỏ đó?" Ninh Nguyên Chiêu am hiểu thảo dược, nhưng thần sắc của Kế Nhất Chu, y đoán chắc thứ thể bán lấy tiền. Nếu là một lão nông trong thôn, hẳn sẽ nhận ngay đây là thứ gì.
"Đây là Cát Căn," Kế Nhất Chu hái những quả nhỏ dây xuống, "Thứ chúng cần đào là bộ rễ phía đất."
Những quả nhỏ chính là hạt giống của sắn dây, rải xung quanh, chờ đến năm chừng mọc thêm một đợt mới.
"Ta cứ tưởng đó chỉ là loại dây leo bình thường." Ninh Nguyên Chiêu .
"Ai bảo đây ngươi chỉ vùi đầu sách vở làm chi." Kế Nhất Chu trêu chọc.
Ninh Nguyên Chiêu đáp lời, nhanh nhẹn chặt đứt đám dây leo vướng víu, khom lưng vung cuốc bắt đầu đào đất. Đất rừng vốn dễ đào, bên chằng chịt rễ cây già và đá hộc, đào lên vô cùng tốn sức.
Kế Nhất Chu gọi ba con hắc khuyển , cho chúng ngửi mùi dây sắn dây, vỗ vỗ đầu ch.ó bảo chúng tìm quanh đây. Sắn dây mọc thành vạt lớn, nhưng cũng chẳng loài hiếm lạ gì, nơi nào cũng thể .
Quả nhiên, ba con ch.ó chạy bao lâu , ngoạm lấy ống quần Kế Nhất Chu kéo về phía tây. Cách chỗ Ninh Nguyên Chiêu vài chục mét, chúng phát hiện thêm mấy gốc sắn dây nữa.
Hai ở cách xa, đồng thời khai khẩn. Cứ đào xong một chỗ "nhị cẩu tử" chờ sẵn dẫn đường đến chỗ tiếp theo. Chó săn trong phút chốc biến thành ch.ó tìm kiếm chuyên nghiệp. Đám cộng sự bốn chân đúng là việc.
Cứ như , họ đào chỗ một chút, bới chỗ một ít. Trước khi rời , Kế Nhất Chu đều quên rải hạt giống xuống để chúng tự sinh tự diệt.
Mấy củ sắn dây đầu tiên Kế Nhất Chu đào lớn lắm, cỡ bằng bắp chân trưởng thành. đến gốc , đào lâu. Để làm tổn hại đến củ, chậm rãi đào theo dọc phần rễ lộ , đào sâu xuống hơn hai thước mới thấy cảnh.
Rễ sắn dây trưởng thành thể dài tới tám mét. Củ tuy lớn đến mức nhưng cũng đủ khiến kinh ngạc. Một khối rễ dài ngoằng đất, ngay cả những rễ phụ phân cũng thô tráng. Không phần còn chôn sâu bên còn bao nhiêu, nhưng chỉ sơ qua, củ sắn dây chắc chắn nặng hơn trăm cân.
"Trời đất ơi!" Kế Nhất Chu chống cuốc gọi lớn: "Nguyên Chiêu, bên xong ? Xong thì qua đây giúp một tay!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xuyen-thanh-tho-san-ta-nuoi-duong-mot-vi-thu-phu-dai-nhan/chuong-25-phia-sau-suon-nui-cat-can.html.]
Ninh Nguyên Chiêu đang lom khom nhặt mấy viên đá vụn kẹt giữa rễ củ ném , nếu nhặt sạch sẽ hại lưỡi cuốc.
"Chờ một lát, xong ngay đây!" Y ngoảnh một cái lập tức dậy, dứt điểm phần rễ còn đất.
Thực tế, với một củ sắn dây khổng lồ thế , nếu Kế Nhất Chu lén bỏ gian thì sẽ tiện hơn nhiều, mang về thêm nhiều thứ khác. khối rễ khổng lồ sâu trong lòng đất, rễ phụ rắc rối phức tạp, một đào chắc chắn sẽ làm hỏng củ, hai cùng làm vẫn nhanh hơn.
Ninh Nguyên Chiêu bên cũng nhanh chóng đào xong một củ to cỡ bắp chân, y phủi bớt lớp đất bên ngoài xếp chúng cạnh gùi. Khi củ sắn dây đại thụ đưa lên mặt đất, cả hai đều mệt đến lử .
Củ còn lớn hơn dự tính ban đầu của Kế Nhất Chu. Phần lộ lúc đầu thô, nhưng phần chôn sâu bên còn đồ sộ hơn nhiều. Nó hình trụ tròn mà dẹt như một khối trụ ép chặt lòng đất.
"Tính đây? Đống khá nhiều , là cứ gùi về mai tới đào tiếp, đào hết quanh đây mới chuyển về một thể?" Kế Nhất Chu bệt xuống đất thở dốc, hỏi Ninh Nguyên Chiêu.
"Cứ đào tiếp , vận chuyển cũng nhanh thôi." Ninh Nguyên Chiêu xuống cạnh , cũng đang thở hồng hộc. Mồ hôi trán chảy dọc theo gò má xuống cằm, nhỏ xuống lớp đất chân.
Kế Nhất Chu lau mồ hôi, với y: "Ngươi thế là , nhiều mồ hôi , thận hư ?"
Ninh Nguyên Chiêu l.i.ế.m môi, đáp : "Hư cũng chẳng liên quan gì đến ngươi, nhọc lòng cái gì?"
"Ta chẳng lo lắng cho tức tương lai của ?" Kế Nhất Chu tặc lưỡi.
Chẳng đề tài vì lái sang hướng đó, Ninh Nguyên Chiêu nuốt nước bọt, uể oải vật phía : "Ngươi lo cho chính , cũng ' tuổi' còn gì."
"Hắc, cái tên ," Kế Nhất Chu nhẹ nhàng đ.ấ.m vai y một cái, "Lúc là ai chỉ lớn hơn ngươi ba tuổi thôi nhỉ?"
Ninh Nguyên Chiêu giơ tay lên: "Chính là tại hạ!"
Một , một , một cái đồng loạt mặt ngây ngô.
Nghỉ ngơi một lát, họ ăn chút màn thầu cho đỡ đói, ngay cả Tiểu Bảo cũng ôm một mẩu màn thầu gặm ngon lành. Chỗ đào sắn dây gần nhà hơn chỗ hái hồng, buổi chiều làm thêm một lúc, Kế Nhất Chu thấy ba con ch.ó chạy chơi riêng, đoán chừng xung quanh cũng hết sắn dây .
Sau khi đào xong củ cuối cùng, Kế Nhất Chu và Ninh Nguyên Chiêu gom tất cả bắt đầu vận chuyển về nhà. Kế Nhất Chu xếp đầy một gùi sắn dây cho Ninh Nguyên Chiêu, bảo y bồng Tiểu Bảo về , còn ở phía để... lén gian lận.
Củ sắn dây khổng lồ chắc chắn thể bỏ gian, vì mục tiêu quá lớn, Ninh Nguyên Chiêu cũng ngốc. Cuối cùng, Kế Nhất Chu đành chặt ngắn nó mới nhét gùi. Tiện tay, nhét thêm hơn trăm cân sắn dây nhỏ gian mới cõng gùi hướng về phía bờ sông gần nhà. Hắn gọi ba con ch.ó về, để chúng tự tìm thức ăn trong rừng.
Cách bào chế sắn dây khá đơn giản nên Kế Nhất Chu định bán tươi cho tiệm thuốc, t.h.u.ố.c qua bào chế giá sẽ cao hơn. Sắn dây mới đào cần loại bỏ tạp chất, rửa sạch, để ráo nước thái phiến đem phơi khô.
Làm trong sân chắc chắn tiện, nên Kế Nhất Chu bàn với Ninh Nguyên Chiêu, cứ mang thẳng bờ sông rửa sạch mới mang về nhà cho sạch sẽ.