Ninh Đại Phú ngày thường hung dữ thì hung dữ thật, nhưng thực chất chỉ là "hổ giấy". Dù vui khi cô nương Ninh Nguyên Sơn thích là Vương gia thôn, ông vẫn nhờ hỏi thăm thực hư.
Chuyện kể cũng khá khúc chiết. Đầu tiên, ông xách theo hai con thỏ tìm đến thôn trưởng, đem sự tình kể rõ một lượt, nhờ Ninh Trung Minh đ.á.n.h tiếng với thôn trưởng Vương gia thôn.
Số thỏ trong nhà vốn là con cháu của cặp thỏ Kế Nhất Chu tặng năm ngoái, chúng sinh sôi nảy nở nhiều đến mức ông cũng chẳng cho chúng lai phối thế nào, chỉ sợ sơ sẩy một cái thành " em trong nhà" lấy . Thỏ thiếu, ông liền mang một đôi sang biếu thôn trưởng, nhờ ông phí tâm hỏi thăm giúp.
Ninh Trung Minh từ khi hầm băng thành thì tảng đá lớn trong lòng cũng rơi xuống đất, thấy Ninh Đại Phú tìm đến cửa thì vô cùng nhiệt tình. Nghe xong đầu đuôi câu chuyện, ông cũng sảng khoái nhận lời, bếp múc một bát ngô lên đường sang Vương gia thôn.
Ninh gia thôn khi nhận thánh chỉ, ở vùng lờ mờ vị thế đầu. Thôn trưởng Vương gia thôn vốn xin một ít giống cây mới về cho thôn trồng theo bước chân Ninh gia thôn. Trước đó Ninh Trung Minh khuyên can mãi vẫn nhả , cứ khăng khăng bảo trong thôn đủ hạt giống, thấy ông mang theo một bát ngô sang, Vương thôn trưởng mừng rỡ đến mức suýt chút nữa thì ngất xỉu.
Ninh Trung Minh trấn an Vương thôn trưởng, đợi ông bình tĩnh mới rõ ý đồ đến. Đây cũng chẳng chuyện gì to tát, Vương thôn trưởng liền đem tất cả những gì kể sạch sành sanh. Ông quản lý thôn tuy thể là xuất sắc, nhưng chuyện lớn ngõ nhỏ nhà ai ông đều nắm rõ hơn thường một chút.
Ninh Trung Minh mang tin tức về thôn, lập tức đến thẳng nhà Ninh Đại Phú thuật một . Hứa thị xong, gọi cả Kế Nhất Chu và Ninh Nguyên Chiêu đang nhàn rỗi ở nhà sang. Người trong nhà đến đông đủ mới dễ bề bàn bạc.
“Nếu sự tình đúng là như thì chúng oan uổng nhà .” Kế Nhất Chu lên tiếng.
“Chứ còn gì nữa, lời đồn đại bên ngoài truyền thật quá thái quá.” Hứa thị tặc lưỡi.
“Nếu quả thực như thế, nhà họ cũng là chỗ t.ử tế. Nếu kết thành thông gia thì đúng là một hỷ sự.” Đôi mày nhíu chặt mấy ngày nay của Ninh Đại Phú cuối cùng cũng giãn đôi chút.
Theo lời Vương thôn trưởng, cô nương Vương gia nào kế mẫu ngược đãi giữ để đổi tiền sính lễ gì . Kế mẫu của Vương gia là cực kỳ hiền lành, khi gả sinh thêm cho nhà họ một đôi trai gái. Có điều khi sinh xong, sức khỏe bà yếu nhiều, ngày thường làm việc nặng.
Cô nương Vương gia vì thương kế mẫu, nghĩ các còn nhỏ, nếu gả thì chỉ còn một cha thể chăm lo xuể, nên mới lữa ở nhà hết năm qua năm khác. Trước đây Vương Trụ Đầu từng tìm đám dạm hỏi cho nàng, nhưng những nhà đó nếu ở quá xa thì cũng là hạng nam nhi chí tiến thủ. Nàng sợ trong nhà sự cố về kịp, sợ gả nhà trượng phu quy củ khắt khe cho với nhà ngoại, nên dứt khoát gả cho ai, ngay cả gặp mặt cũng chịu.
Những lúc cha nàng khỏe, nàng sẽ một vác cuốc xuống ruộng, trong nhà dùng nước tiện, nàng bờ sông giặt giũ. Nàng làm thêm một chút thì hai vị trưởng bối trong nhà bớt việc một chút, chứ lẽ bắt đám hài t.ử mới ba bốn tuổi xuống đồng làm việc cùng nàng ?
Ai ngờ chuyện như thế đời truyền tai thành như . Cô nương Vương gia cũng từng giải thích, còn cố ý diện bộ đồ mới mà kế mẫu may cho - vốn ngày thường chẳng nỡ mặc - ngoài, nhưng vẫn vô dụng.
Người cứ đinh ninh nàng bắt nạt đến ngốc nên mới còn giúp cho nhà. Giải thích thông nàng cũng chẳng thèm nữa, dù đóng cửa nhà với là , đời là sống cho , mà đôi co với mấy kẻ rỗi trong thôn?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xuyen-thanh-tho-san-ta-nuoi-duong-mot-vi-thu-phu-dai-nhan/chuong-203-ninh-gia-thon-152.html.]
Ninh Nguyên Sơn xong, đôi mắt sáng rực lên, yên nữa: “Cha, nương, thì...”
“Ngươi gấp cái gì?” Hứa thị lọt mắt: “Lớn ngần , thể trọng một chút , mà học tập ca ca ngươi kìa.”
"Ca ca" duy nhất của — một Ninh Nguyên Chiêu đầy " trọng" — thẳng lưng liếc một cái: “Làm gì chuyện khơi khơi tìm đến cửa cầu hôn? Đệ mời bà mối làm trung gian dắt mối, sang hỏi thăm ý tứ nhà chứ?”
Ninh Đại Phú từ tốn y: “Ngươi cũng rõ gớm nhỉ.”
“...” Ninh Nguyên Chiêu im lặng, bưng bát nước lên tiếp tục uống.
“Vậy quyết định thế , tiên tìm bà mối mang bát tự của ngươi sang nhà gái hỏi han tình hình.” Ninh Đại Phú chốt hạ.
Nếu bát tự tương hợp, nhà gái mới đồng ý tiếp xúc bước tiếp theo; nếu hợp, quy trình cầu hôn thể dừng . chuyện cũng tuyệt đối, nếu nhà gái ưng thuận nhà trai thì kiểu gì bát tự cũng sẽ "hợp" thôi. Có lẽ cô nương Vương gia quả thật thể ở nhà thêm nữa, kết quả bà mối đến cửa thuận lợi.
Ninh Nguyên Sơn cách dăm ba bữa sang Vương gia thôn bán đậu phụ, Vương gia dĩ nhiên cũng rõ tướng mạo, nhân phẩm của . Sau khi hỏi thăm thêm đôi chút thấy chẳng gì để chê, hai bên liền định ngày nạp thái. Ninh Nguyên Sơn móc hết tiền riêng tích cóp bấy lâu mua thêm nhiều đồ lễ, cộng với mười lượng bạc sính lễ mang sang.
Mười lượng bạc là Ninh Đại Phú sớm tích cóp cho mấy , mỗi một phần. Phần của Ninh Nguyên Chiêu coi như bao lì xì đưa cho Kế Nhất Chu dịp Tết.
Ninh Nguyên Sơn vốn còn định bỏ thêm tiền túi để cô nương Vương gia gả một cách vẻ vang nhất. Vương ia đều là trong thôn, sính lễ quá nhiều sẽ gây chú ý , bảo Nguyên Sơn cứ giữ tiền đó để đôi tân nhân lo liệu cuộc sống.
Ninh Nguyên Sơn nghĩ bụng vẫn còn kiếm tiền, việc bán đậu phụ và chao cũng khá khẩm, thể để cô nương nhà chịu thiệt khi về nhà , nên đổi thành hai rương đồ lễ thật đầy đặn. Mười lượng bạc sính lễ vốn là trọng lễ, ở nông thôn bình thường chỉ hai lượng, năm lượng là nhiều lắm .
Ngày đính hôn, Ninh Đại Phú dẫn theo Ninh Nguyên Chiêu sang nhà gái, hai gia đình chính thức ký kết hôn thư và trao đổi tín vật. Theo lẽ thường, những dịp nên mời những gia đình êm ấm, đủ đầy làm đại diện, Ninh Nguyên Chiêu mất cả cha lẫn thì vốn hợp. ai bảo y là vị Tú tài duy nhất ở vùng , mang theo thật sự mặt mũi.
Hai nhà xem ngày, định mồng chín tháng Chín sẽ tổ chức thành . Ninh Nguyên Sơn lúc mới thực sự mãn nguyện, cả ngày cứ hớn hở như kẻ ngốc.
Ninh gia bận rộn lo liệu hôn sự cho Ninh Nguyên Sơn mất hơn một tháng trời, lúc chuyện chính thức định đoạt thì cũng gần sang tháng Hai.
Đến lúc , thôn dân cũng bắt đầu bắt tay việc đồng áng. Năm nay mỗi hộ gia đình đều thêm năm mẫu đất, nên thời gian xuống đồng cũng sớm hơn năm.