Xuyên Thành Thợ Săn, Ta Nuôi Dưỡng Một Vị Thủ Phụ Đại Nhân - Chương 192: Ninh Gia Thôn 141

Cập nhật lúc: 2026-05-05 18:05:40
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc thôn trưởng tới hỏi khi nào thể bắt đầu, Kế Nhất Chu ánh mắt đầy mong đợi của ông, trong nhất thời chẳng đành lòng lời từ chối. Hắn nhất thời kích động liền thốt : "Vậy ngày mai ."

Chính chủ hiện tại đang vô cùng hối hận, cứ gục lưng Ninh Nguyên Chiêu mà rên rỉ thôi.

"A a a... Nguyên Chiêu , ngươi cùng tìm tài liệu , một thật sự gánh nổi mà, hu hu hu ——"

Ninh Nguyên Chiêu thở dài, buồn giận : "Ai bảo đáp ứng nhanh như làm gì?"

"Chẳng vì ánh mắt của thôn trưởng quá mức mãnh liệt , thể đành lòng làm một hán t.ử trung niên thương tâm cơ chứ?" Kế Nhất Chu biện bạch.

Tra cứu tài liệu đồng nghĩa với việc ghi chép bút ký, Kế Nhất Chu vốn kham nổi việc . Hắn cùng lắm chỉ thể đem tài liệu xem xem vài , nhớ bao nhiêu bấy nhiêu, phần còn bộ đều dựa dẫm Ninh Nguyên Chiêu.

Ninh Nguyên Chiêu khép sách , bảo Tiểu Bảo cùng Phục Linh về phòng tự chơi. Sau khi đóng cửa phòng , y mới : "Đến đây, tìm thôi!"

Kế Nhất Chu một nữa thầm cảm ơn những sinh viên cần cù tỉ mỉ ở thế giới , lôi một đống tài liệu đặt giường đất cùng Ninh Nguyên Chiêu nghiên cứu.

"Đợi đến mùa hè, chúng mang tấm pin năng lượng mặt trời nạp điện cho mấy cái bình ắc-quy và sạc dự phòng mới ." Kế Nhất Chu .

Hiện giờ sạc dự phòng và điện thoại đều cạn sạch, chỉ còn hai cái bình ắc-quy to đùng là còn điện. Từ khi Phục Linh ở đây, Tiểu Bảo ít khi xem phim hoạt hình, bọn họ ngày thường cũng dành quá nhiều thời gian tra cứu tài liệu. Chỉ thỉnh thoảng Kế Nhất Chu mới trốn trong chăn xem "phim hành động" để học tập, hoặc Ninh Nguyên Chiêu xem video, tìm tòi thêm vài tác phẩm văn học cổ mà Kế Nhất Chu từng nhắc tới. Những việc vốn tốn bao nhiêu điện, hai cái bình ắc-quy đủ để bọn họ cầm cự đến mùa hè.

"Sắp hết điện ?" Ninh Nguyên Chiêu hỏi: "Vậy máy của mở nữa, dùng một cái là ."

"Không ," Kế Nhất Chu : "Chút điện vẫn còn mà."

"Được thôi." Ninh Nguyên Chiêu đáp.

Hai khóa cửa giường tra cứu tài liệu đến tận nửa đêm. Sáng sớm hôm , mãi đến khi thôn trưởng gõ cửa bọn họ mới tỉnh giấc.

Hiện tại mặt đất đông lạnh đến cứng ngắc, chính là thời điểm nhất để đào hầm băng. Tuy rằng lúc đào thể tốn sức một chút, nhưng đất đóng băng sẽ dễ sụt lún, tránh nguy hiểm vùi lấp trong hầm.

Kế Nhất Chu cùng Ninh Nguyên Chiêu thu xếp xong xuôi, thôn trưởng liền dẫn hai hướng về phía quảng trường nhỏ.

"Hán t.ử của mỗi nhà trong thôn đều tập trung ở đây cả , chúng bắt đầu làm thế nào?" Thôn trưởng hỏi.

Kế Nhất Chu mặt đầy vạch đen, bên cạnh thôn trưởng khẽ chọc chọc Ninh Nguyên Chiêu: "Chọn vị trí, tiên chọn vị trí, chọn chỗ nào bây giờ?"

Ninh Nguyên Chiêu lục tìm trong ngực, thoáng qua bản ghi chép: "Chúng cần chọn một nơi râm mát, khuất nắng, nhất là ở sườn núi phía bắc hoặc trong rừng cây để tránh ánh nắng mặt trời chiếu trực tiếp."

"Để thuận tiện cho việc lấy băng, nếu hầm băng gần bờ sông thì càng , nhưng đề phòng hầm thấm nước, vì cần một nơi địa thế cao, mực nước ngầm thấp."

"Nơi đào hầm nếu là đất sét thì sẽ hơn, như thuận tiện cho việc đào bới và gia cố. Đất cát dùng , dễ sụp..."

Ninh Nguyên Chiêu lướt qua bút ký, dùng cách diễn đạt dễ hiểu nhất để giải thích cho .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xuyen-thanh-tho-san-ta-nuoi-duong-mot-vi-thu-phu-dai-nhan/chuong-192-ninh-gia-thon-141.html.]

" đúng đúng, chính là như ." Kế Nhất Chu xong liền gật đầu phụ họa: "Thôn trưởng, trong thôn nơi nào như thế ?"

Ninh Trung Minh trầm tư một lát, gương mặt chút mờ mịt ngẩng lên. Trong nhất thời ông thực sự nghĩ nơi nào thể thỏa mãn cùng lúc nhiều yêu cầu như . Đang lúc ông định lắc đầu, Ninh Vô Phúc từ trong đám giơ tay lên: "Thôn trưởng, một chỗ, ."

Ninh Trung Minh hất cằm: "Ngươi !"

"Phía bắc thôn chúng , cạnh ngã ba đường chân núi . Nơi đó khuất nắng, mùa hè ánh mặt trời chiếu tới , mùa đông gió lạnh thể lùa , địa thế cũng cao, chắc là thỏa mãn yêu cầu... nhỉ." Ninh Vô Phúc càng giọng càng nhỏ dần.

"Tê ~" Thôn trưởng khẽ hồi tưởng : "Ngươi mới sực nhớ , chỗ đó diện tích đủ lớn, quả thực thích hợp để đào hầm băng."

Ninh Trung Minh sang Kế Nhất Chu và Ninh Nguyên Chiêu: "Hay là chúng qua đó xem thử?"

Kế Nhất Chu Ninh Nguyên Chiêu, thấy y gật đầu liền đồng ý.

Lúc , họ bảo hơn ba trăm cứ ở đây chờ, nhưng đám đang rảnh rỗi phát chán, liền kéo theo xem náo nhiệt. Nơi Ninh Vô Phúc hẻo lánh, cách nhà Ninh Nguyên Chiêu khá xa nên đây Kế Nhất Chu từng đặt chân tới.

Hai bọn họ chỉ nắm vững kiến thức lý thuyết, còn việc xem chất đất, địa thế thì vẫn dựa những lớn tuổi kinh nghiệm trong thôn. Cũng may đám xem náo nhiệt đều theo, "ba thợ giày bì bõm cũng thành Gia Cát Lượng", một nhóm cứ thế quanh quẩn ở chỗ đó. Sờ chỗ , ngó chỗ nửa ngày trời, cuối cùng mới đưa kết luận —— nơi vô cùng thích hợp!

Ninh Trung Minh ném nắm đất trong tay xuống, phủi phủi tay hỏi Kế Nhất Chu: "Vậy chúng quyết định chọn chỗ nhé?"

Kế Nhất Chu Ninh Nguyên Chiêu, y gật đầu tán thành.

Thôn trưởng tức khắc hớn hở: "Được ! Vậy mau về lấy dụng cụ , chúng bắt đầu đào ngay bây giờ!"

"Này Thạch Đầu, sẵn tiện mang giúp cái cuốc qua đây luôn nhé!" Ninh Đại Phú gọi với theo một tiểu t.ử trong đám.

"Ta , thúc!"

Thôn trưởng cũng nhờ mang cuốc hộ , lúc chân núi chỉ còn bốn bọn họ. Ninh Đại Phú hiện giờ Kế Nhất Chu thuận mắt hơn nhiều, đối xử thế nào thì giờ vẫn giữ vẻ mặt như .

"Phương pháp là các ngươi nghĩ ?" Ninh Đại Phú hỏi.

Kế Nhất Chu nào dám nhận vơ là nghĩ , chỉ đáp: "Sao thể chứ ạ, đều là Nguyên Chiêu trong sách cả đấy."

"Ừm, nhiều sách quả nhiên là . Ngươi hằng ngày đừng hì hì ha ha suốt thế nữa, cùng Tiểu Chiêu học thêm mặt chữ ." Ninh Đại Phú căn dặn.

"Tuân lệnh ạ, cùng Tiểu Bảo và Phục Linh mỗi ngày đều cùng học chữ mà." Kế Nhất Chu .

Ninh Đại Phú hài lòng gật đầu, bồi thêm một câu: "Sau ở bên ngoài, đừng gọi Tiểu Chiêu là Nguyên Chiêu Nguyên Chiêu nọ nữa, thật hổ!"

Kế Nhất Chu: ???

Ninh Nguyên Chiêu: ......

Loading...