Xuyên Thành Thanh Niên Trí Thức Trà Xanh Trong Văn Niên Đại - Chương 98: Tân Sinh Viên Ngành Trung Y

Cập nhật lúc: 2026-01-21 00:49:28
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Thu giới thiệu bác sĩ cho bác Hai Bạch, bệnh tình của bác mới dần dần chuyển biến . Hiện tại ai dám chọc Bạch Thu, thời buổi ai thể bảo đảm chính sinh bệnh? Có lẽ Bạch Thu cần nhờ vả gì họ, nhưng họ tương lai nhất định sẽ ngày cần đến , huống hồ Bạch Thu hiện tại là sinh viên còn học y, tiền đồ tương lai thể hạn lượng.

Bác Hai Bạch chính là một ví dụ điển hình, đó đắc tội Bạch Thu, cuối cùng vẫn muối mặt tìm bồi tội.

Bệnh của bác Hai khỏi, nhưng bác cứ nhốt trong nhà mãi chịu ngoài, ngay cả con trai bác cũng cảm thấy chút mất mặt.

Những khác thấy thế tâm giao hảo với Bạch Thu, luôn hẹn ngoài ăn cơm, nhưng Bạch Thu chẳng nể mặt ai cả, chỉ cần hẹn là bảo thời gian.

Người nhà họ Bạch hối hận, sớm tại bữa tiệc gia đình lúc chuyện với nhiều hơn, hiện tại căn bản tìm thấy .

……

Kỳ thật Bạch Thu thật sự bận, chỉ chuẩn cho kỳ thi khai giảng, mà còn giúp đỡ công tác tuyển sinh.

Bạch Thu đến trường sớm. Trong trường bắt đầu bố trí, khoa Trung y của Đại học Y khoa Thủ đô cạnh khoa Lâm sàng. Sinh viên mới tới, nhưng bên Lâm sàng đề phòng khoa Trung y như đề phòng trộm, "cướp" mất sinh viên nên họ vẫn còn thù, tân sinh viên khóa hai nhập học, chuyên ngành của họ mở họp riêng, chỉ sợ khoa Trung y giở trò .

Bây giờ vẫn còn giáo viên khiếu nại với hiệu trưởng, lúc tuyển sinh nhất định gần khoa Trung y.

Bạch Thu tới sớm một chút, bố trí bên sơ qua. Thầy Kim Văn Xuyên chậm rãi tới, các giáo viên khoa Lâm sàng từng như lâm đại địch, trong ánh mắt còn mang theo ngọn lửa hận thù vì cướp học sinh năm ngoái, nhưng ông cứ như thấy, thong thả qua.

Kim Văn Xuyên thấy nhóm Bạch Thu thì vui mừng, tuy rằng mới hơn một tháng gặp, nhưng mấy đứa học trò càng thêm trọng. Ông : “Lại tân sinh viên , các em giờ là đàn năm hai, về học vấn khinh mạn. Thầy ít hạt giống , nếu để tân sinh viên vượt qua thì các em sẽ mất mặt lắm đấy.” Khóa đầu tiên tuy chỉ ba nhưng thầy dồn hết tâm huyết họ.

Ông nhớ rõ từng bài thi của mỗi , dựa định hướng khác của họ mà bắt đầu dạy học trọng điểm. Dạy ba bọn họ còn mệt hơn dạy ba trăm .

Dùng nhiều tâm huyết như , tỉ lệ thành tài của họ là một trăm phần trăm, đây cũng là điều khiến Kim Văn Xuyên an lòng.

Bạch Thu : “Em vẫn đang sách ạ.”

Mập Mạp : “Thầy yên tâm , chúng em khẳng định làm thầy mất mặt .”

Đại sư Triệu Kim gì, nhưng biểu tình của khẳng định sai .

Rất nhanh thấy bên Lâm sàng tới, nhanh chóng cầm đồ đạc , dọn bàn tuyển sinh đến nơi xa nhất so với họ, đội ngũ vô cùng hùng hậu.

Chuyên ngành của ghét bỏ như , Kim Văn Xuyên cũng chút đỏ mặt, : “Cái đám , thật nhỏ mọn.” Biết năm ngoái làm chút đạo nghĩa, nhưng đó cũng là chuyện bất đắc dĩ, nếu cướp thì chỉ với hai học sinh căn bản thể mở lớp.

Bên họ nhiều như , kéo qua một thì . Ông xoay với Bạch Thu: “Năm nay thầy cần cướp nữa.” Trong mắt ông lóe lên tia sáng: “Năm nay thi đỗ tận 32 .” Nhiều gấp mười năm ngoái.

Bạch Thu ngạc nhiên: “Thật ạ?”

Kim Văn Xuyên cũng giấu nụ mặt, ông vì chuyện đắc ý mấy ngày nay.

Bọn Bạch Thu cũng kinh hỉ, một lát thấy sinh viên lục tục kéo đến, Kim Văn Xuyên lưng họ bưng một ly , thong dong tự tại mà uống, chuyện khác cứ để học trò sắp xếp là .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Rất nhanh, mặt Bạch Thu một nam sinh diện mạo hàm hậu, : “Chào , đây là chuyên ngành Trung y ạ?” Cậu mở miệng là mặt đỏ bừng, tiếp đãi phía là Bạch Thu, từng thấy nam sinh nào trắng trẻo như . Bạch Thu : “Chào em.” Nam sinh tính tình thẹn thùng, hai tay cũng đặt .

Bạch Thu hỏi: “Em tên là gì?”

“Tào Quốc Chí ạ.”

Bạch Thu đối chiếu danh sách một chút, đó : “À, em ở nội trú ngoại trú?”

“Nội trú ạ.” Cậu chút ngại ngùng.

Bạch Thu : “Tòa 3 lầu 4, em cứ ở tạm bên đó , chờ khi khai giảng dựa theo lớp sẽ điều chỉnh chỗ ở một nữa. Hành lý của em , để Đại sư giúp em xách qua.”

Đây đều là những từ nơi khác thi , chăn màn cuộn tròn cùng với bánh nướng mang từ quê lên, ngay cả phích nước nóng cũng mang theo, nhà cùng, một dùng dây thừng treo tất cả hành lý, vai quấn tả một vòng hữu một vòng trĩu xuống.

Triệu Kim giúp lấy đồ nhưng vẫn ngại, liên tục phiền quá. Trên chân đôi giày vải chỗ há miệng, đồ đạc mang theo là đồ cũ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xuyen-thanh-thanh-nien-tri-thuc-tra-xanh-trong-van-nien-dai/chuong-98-tan-sinh-vien-nganh-trung-y.html.]

Triệu Kim giúp , Kim Văn Xuyên đến bên cạnh Bạch Thu, : “Em đ.á.n.h dấu những gia cảnh , đầu thầy sẽ xin trường cấp một ít trợ cấp.” Họ học y vốn dĩ tốn học phí, chậu rửa mặt nọ trường đều phát, nhưng vẫn tự nạp tiền thẻ cơm, ngày thường họ thực tập cũng tiền, kinh thành đất rộng, cuối tuần kiến tập xe cũng tốn một hào, tiền thì tiện.

những việc làm âm thầm, nghèo khó đối với những ở địa phương nhỏ là một chuyện riêng tư.

Kim Văn Xuyên tâm tư tinh tế, thể dùng danh nghĩa học bổng để lấp l.i.ế.m qua.

Bạch Thu gật đầu, nhanh chóng bắt đầu tiếp đãi tiếp theo.

Nhìn qua là một trung niên dạn dày sương gió. Bạch Thu còn kịp mở miệng thấy Mập Mạp vọt tới, : “Bác ơi, bác đưa con đến nhập học ạ?” Vừa hết Bạch Thu đến Đại sư , chẳng đến lượt tay, làm cũng ngứa ngáy chân tay.

Anh là nhiệt tình nhất trong các sư , loại chuyện thể thiếu .

ai ngờ sự nhiệt tình làm trung niên mặt chút vui, ông ồm ồm : “Cậu bảo ai là bác cơ?”

Mập Mạp chút hổ, kỹ , hai bên thái dương tóc bạc , : “Đại chú, xin ạ. Cái đó, con của chú ?” Anh trái chẳng thấy ai khác.

Người trung niên : “Tôi tên Trần Hợp, chính là sinh viên.”

Bạch Thu lập tức danh sách, xem qua một lượt, Trần Hợp mới 23 tuổi.

Mập Mạp thấy cách xưng hô , đối chiếu danh sách nửa ngày vẫn hồi thần . Đây là Trần Hợp á, đùa gì . Nhìn chẳng khác gì mấy ông lão ngoài đồng, xem bàn tay to như cái quạt ba tiêu đầy vết chai , mà giống 23 tuổi ?

Bạch Thu : “Bạn Trần, bạn ở tòa 3 lầu 4, cầu thang bên đó dán tên các bạn, đó ký túc xá, dẫn bạn qua đó.”

Mập Mạp cũng hổ, còn bên lầm bầm chịu thua: “Người còn già hơn cả bố .”

Chỉ thấy Trần Hợp nổi giận, định đặt đòn gánh xuống lấy kim châm cứu từ hộp t.h.u.ố.c nhỏ để châm , cái đám , chuyện hả.

Bạch Thu vội vàng khuyên can: “Bạn Trần, chúng mau thôi, đến thể chọn giường.” Sau đó mới khuyên . Trên dọc đường cũng chuyện, ít nhận nhầm ông là bác, ông ăn mặc như một nông dân chính hiệu, vai còn gánh hành lý bằng đòn gánh, trông càng giống hơn.

Qua trò chuyện mới phát hiện Trần Hợp cũng chút lai lịch, ông là bác sĩ duy nhất của hương trấn đó. Bệnh gì cũng xem , những chiêu thức lúc đều là học từ một vị bác sĩ già xuống cắm đội ở chỗ họ, học suốt mười năm, châm pháp vô cùng lợi hại.

May mà Bạch Thu đỡ, bằng Mập Mạp hươu vượn, Trần Hợp ít nhất thể làm liệt giường nửa tháng dậy nổi.

Bạch Thu đưa đến nơi, bảo họ định chỗ ở, lát nữa đến giờ cơm thì tìm bọn . Đến lúc đó sẽ dẫn họ tìm hiểu cơ sở vật chất và môi trường trong trường, cuối cùng mời họ ăn một bữa ở nhà ăn trường. Hôm nay là ngày tân sinh viên nhập học, đầu bếp trường chuẩn món thịt kho tàu hầm trứng cút từ sớm. Còn nhiều món ngon ngày thường , từ sáng sớm Mập Mạp lải nhải đòi qua đó ăn.

Bạch Thu đưa nhanh chóng , chẳng mấy chốc dần đông lên. Đến giữa trưa, lúc thời tiết nóng nực, Mập Mạp còn tiệm tạp hóa ngoài cổng trường mua một túi kem một hào phát cho thầy giáo và các bạn học, thể giải nhiệt.

Lần các tân sinh viên đều lai lịch, hơn một nửa xuất là bác sĩ, thậm chí còn vài vị trình độ hề yếu. Trong đó diện mạo già nhất là Trần Hợp xuất sắc nhất.

Kim Văn Xuyên : “Hay là cho học thẳng từ năm hai luôn .”

Mặt Mập Mạp cứng đờ, : “Thầy ơi, em thấy việc xây dựng nền móng vẫn là quan trọng nhất ạ.”

Mồ hôi trán chảy , trình độ của đối phương thầy Kim thừa nhận là cao. Hôm nay đắc ý đắc tội , nếu mà học chung một lớp, làm đây?

Mập Mạp đáng thương thầy Kim, ánh mắt đầy vẻ cầu khẩn.

Một lát thấy Bạch Thu bên cạnh trộm, Mập Mạp tức khắc phản ứng : “Hóa là lừa ?”

Kim Văn Xuyên : “Lần là để cho nhớ đời, bớt cái thói cả ngày .”

Mập Mạp thầy Kim lừa , trong lòng lúc mới thoải mái hơn nhiều, thời tiết nóng, quạt cho thầy, mời thầy . Cứ như cái đuôi nhỏ mà hầu hạ bên cạnh.

Các giáo viên tuyển sinh khác dùng báo chí che đầu để ngăn bớt cái nóng. Cảm thấy sang bên Trung y, tuy sinh viên nhiều nhưng mỗi đều như đồ truyền, gặp chuyện là thật sự việc.

Các giáo viên tuyển sinh bên cạnh đều hâm mộ thôi, thầm hạ quyết tâm cũng thông báo cho mấy sinh viên qua đây giúp. Bằng cứ chuyên ngành Trung y náo nhiệt như , bên họ thua về mặt khí thì cam tâm , thế là cũng nhiệt tình lên, nhưng vẫn bằng cảm giác cận khi sinh viên giao lưu với sinh viên.

Bạch Thu là đàn , trách nhiệm tâm trỗi dậy. Cậu bận rộn từ sáng đến tối, đưa họ làm quen môi trường. Lần thành quả cũng khả quan. Tổng cộng tuyển 32 , thực tế đến đủ 32 , một ai bỏ cuộc.

Nụ mặt thầy Kim Văn Xuyên bao giờ tắt, những tân sinh viên với ánh mắt đầy từ ái, đây tương lai đều là những hạt giống của Trung y. Sau đó ông vung tay một cái, bảo Bạch Thu mời họ ăn ở nhà ăn, quẹt thẻ cơm của ông.

Loading...