Xuyên Thành Thanh Niên Trí Thức Trà Xanh Trong Văn Niên Đại - Chương 117: Thổ Lộ
Cập nhật lúc: 2026-01-21 00:49:51
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Thu nóng lòng về nhà, quần áo xong liền lập tức về tứ hợp viện.
khi đến cửa trở nên rụt rè, nhiều năm gặp mặt, thật sự căng thẳng.
Hạ Trường Phong : “Không , em chắc chắn nhớ em.”
Bạch Thu vẫn còn chút do dự, sự cổ vũ của Hạ Trường Phong, gõ cửa, đó liền thấy một giọng nữ dịu dàng từ bên trong, : “Ai ?”
Bạch Thu cả khẽ run, : “Mẹ, là con.”
Bên trong truyền đến tiếng bước chân vội vã, đó cánh cửa kẽo kẹt một tiếng mở .
Năm tháng làm phai tàn nhan sắc mỹ nhân, của Bạch Thu tuy hơn bốn mươi tuổi, một sườn xám mặc , những trải nghiệm quá khứ đều biến thành vẻ thanh lịch. Ngay cả nếp nhăn nơi khóe mắt cũng xinh , khó để tưởng tượng lúc trẻ bà từng đến nhường nào.
Bạch Thu lớn lên tuấn tú như chính là thừa hưởng từ . Đi theo Bạch là em trai ruột của Bạch Thu, Bạch Trạch, lớn lên năm phần giống Bạch Thu, thanh tú bằng Bạch Thu nhưng trông cá tính. Có lẽ vì ở nước ngoài mấy năm, chịu ảnh hưởng của một nền văn hóa, mặc quần jean ống loe, áo sơ mi hoa, tai còn đeo một chiếc khuyên tai kim cương lấp lánh.
Bạch Thu khi học y tính tình trở nên trọng, nhưng giờ phút khi thấy : “Mẹ.”
Hốc mắt Bạch Thu đỏ hoe, gia đình họ ly tán đúng thời điểm hỗn loạn nhất, cách biệt mấy năm như cách cả một đời, nước mắt gần như kiểm soát mà rơi xuống.
Mẹ Bạch lâu gặp Bạch Thu, lúc ở nước ngoài bà nhớ thương nhất chính là . Khó khăn lắm mới gặp mặt, bà cũng chút thương cảm. Vừa tiếng con trai mang theo giọng nức nở. Bà cũng nhịn , ôm Bạch Thu .
Bạch Mạnh Cử là dỗ dành nhất, bây giờ thấy họ thành thế . Có chút khó xử: “Được , đừng nữa. Cả nhà ở bên là .”
Bạch Trạch bên cạnh tuy ăn mặc nổi loạn, nhưng tuyến lệ cũng nông. Giờ phút cũng ở bên cạnh theo.
Bạch Mạnh Cử đối với những tình huống như chút xa lạ, lúc với Hạ Trường Phong: “Mau khuyên một chút .”
Hạ Trường Phong với Bạch Thu: “Tiểu Bạch mau đừng nữa, làm dì buồn lòng, xem em trai em em kìa.”
Bạch Thu gắng gượng nén nước mắt, lau lau mắt. Dáng vẻ mắt đỏ hoe của Bạch Thu đặc biệt khiến đau lòng, giờ phút miễn cưỡng lấy bình tĩnh : “Mẹ, chúng phòng .”
Bạch Mạnh Cử thấy dỗ nửa ngày , Hạ Trường Phong một câu dỗ , trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Em trai Bạch Trạch thấy Hạ Trường Phong. Thấy và trai mật như , liền ghen tị, : “Anh… nhớ em .”
Bạch Trạch từ nhỏ như một cái đuôi theo Bạch Thu. Cậu cùng về nước, trằn trọc gần nửa năm, tiên bay đến biên giới, đó ở đó một thời gian, lúc nhập cảnh làm đủ các loại kiểm tra.
Chờ đến trong nước, đưa điều tra một thời gian, cuối cùng mới về kinh thành.
Chờ về đến kinh thành liền một tin tức khiến c.h.ế.t lặng, trai ở bên một đàn ông. Ba cổ hủ như mà cũng đồng ý.
Trong lòng thoải mái, ở nước ngoài cũng từng về đồng tính luyến ái, thể hiểu , cảm thấy những chuyện đó quá hoang đường. Không ngờ trai cũng là như , đương nhiên sẽ cảm thấy trai là biến thái, nhưng cảm thấy trai nhất định là khác dạy hư.
Giờ phút Hạ Trường Phong với vẻ mặt thoải mái, phát hiện trai chút ỷ đối phương, trong lòng chút uất ức, vội vàng nhắc nhở mặt trai, họ mới là tình cảm thiết nhất, chắc chắn mạnh hơn đàn ông .
Bạch Thu : “Đương nhiên là nhớ em .”
Vừa dứt lời, liền thấy em trai mặt mày ngầu lòi của lộ một nụ rạng rỡ, còn khiêu khích liếc Hạ Trường Phong một cái.
Hạ Trường Phong bây giờ là xưởng trưởng của mấy nhà máy, tất nhiên sẽ chấp nhặt với trẻ con, huống chi đứa trẻ còn là em trai của Bạch Thu.
Bạch Thu đỡ nhà.
Mẹ Bạch là một đại mỹ nhân, ngũ quan của Bạch Thu cũng tinh xảo lập thể, bên cạnh bà đặc biệt mắt.
Mẹ Bạch : “Đây là Trường Phong .” Bà năng ôn tồn, dịu dàng.
Hạ Trường Phong thụ sủng nhược kinh : “Dì, con là Hạ Trường Phong.”
Mẹ Bạch sớm cha Bạch về , là lời khen ngợi, Bạch Thu ở bên vô cùng vui vẻ. Còn cưng chiều như một đứa trẻ. Mẹ Bạch đối với Hạ Trường Phong mang theo vài phần thiện cảm tự nhiên.
Bà tính tình Bạch Thu nội liễm, thích một đàn ông mà đàn ông đó cũng thích , là một chuyện hề dễ dàng. Tuy lúc mới bắt đầu chút chấp nhận , nhưng bà thương con trai, mấy năm nay nước ngoài, tiếc nuối lớn nhất chính là cha con Bạch Thu, cha Bạch dù cũng là lớn, lúc các bà Bạch Thu mới thành niên.
Bà nghĩ đến, liền cảm thấy với con trai lớn, nếu Thu Nhi thích , bà cũng chia rẽ uyên ương.
Hôm nay là đầu gặp mặt Hạ Trường Phong, thấy Hạ Trường Phong tồi, tuấn mang theo một loại mị lực trưởng thành, cũng cẩn thận, trong lòng hài lòng tám phần, khi thấy thật thì biến thành mười phần.
Tính tình phụ nữ vốn dĩ mềm mại, hơn nữa Bạch là thật lòng yêu thương con trai. Không bao lâu chấp nhận quan hệ của hai . Giờ phút : “Nghe ba nó , con sớm đổi giọng gọi ba , bên trọng bên khinh thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xuyen-thanh-thanh-nien-tri-thuc-tra-xanh-trong-van-nien-dai/chuong-117-tho-lo.html.]
Hạ Trường Phong cũng thuận theo, : “Mẹ!”
“Con ngoan.” Mẹ Bạch .
Bạch Thu còn lóc tủi , thoáng cái chấp nhận quan hệ yêu của và Hạ Trường Phong, chút ngượng ngùng.
Người chấp nhận nhất chính là Bạch Trạch, : “Anh trai làm bậy cũng quan tâm.” Dù đối mặt với Hạ Trường Phong, “ rể” , chấp nhận .
Gia quy của nhà họ Bạch nghiêm, cha Bạch nghĩ đến lâu gặp con trai nhỏ, cũng đả kích chuyện ăn mặc lố lăng còn bấm lỗ tai. giờ phút : “Vô lễ, gọi là Trường Phong.”
Bạch Trạch chịu, cứng cổ, cũng đàn ông họ Hạ rót cho ba và trai thứ t.h.u.ố.c mê gì. Vốn dĩ và nên cùng một phe, bây giờ cũng “phản bội”, cả nhà chỉ còn một , bảo vệ trai.
Bạch Thu ngờ thể thuận lợi chấp nhận họ, đây là niềm vui ngoài ý . Đồng tính luyến ái dù cũng đại chúng chấp nhận. Bạch Trạch nhất thời thể chấp nhận cũng là bình thường.
Bạch Thu : “Tiểu Trạch, em ở nước ngoài thế nào?”
Bạch Trạch thấy Bạch Thu quát mắng như ba, trong lòng chút vui vẻ, : “Cũng lắm.” Cậu thích ăn đồ Tây, mỗi nấu món Trung khói dầu nhiều còn khiếu nại, bực , ở trong nhà ăn cơm cũng ? Còn một sự kỳ thị, loại chuyện ở bên ngoài cũng là chuyện thường, nhưng Bạch Trạch từ nhỏ cũng nuông chiều, căn bản từng gặp .
An ninh ở nước ngoài cũng , ngoài cướp túi hai , lúc nào nhớ nhà, dù trở về gì cũng nữa. Bạch Trạch : “Dù bắt em xuống nông thôn, em cũng .”
Bạch Thu : “Bây giờ chắc là chính sách nữa.”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Bạch Trạch : “Anh, lúc xuống nông thôn vất vả lắm ?” Cậu ba , trai chịu nhiều khổ.
Bạch Thu : “Cũng .” Vất vả, nhưng chuyện vui trong khổ cũng nhiều. Cậu kể về việc cấy mạ ở nông thôn, chia cơm, nướng ếch đồng bờ ruộng, nướng khoai tây trong bếp lò.
Bạch Trạch đến mê mẩn, là những chuyện từng qua. Còn một loại khao khát khó hiểu: “Vậy cũng khá .”
Hạ Trường Phong : “Nếu em hứng thú đưa em về một chuyến. Nếu ở nông thôn mà gặp lúc mổ lợn lễ hội chùa chiền thì còn náo nhiệt hơn nữa.” Sau đó liền bắt đầu kể, Hạ Trường Phong đây chính là vua trẻ con, từ nhỏ đến lớn về phương diện chơi bời là thứ hai thì ai dám xưng thứ nhất. Hơn nữa bây giờ làm xưởng trưởng, nam chinh bắc chiến kiến thức rộng, cách chuyện tầm thường, những chuyện đơn giản qua miệng liền trở nên vô cùng nhẹ nhàng thú vị.
Bạch Trạch từ ban đầu miệng chê mà thể thành thật lắng , đến giữa chừng là thỉnh thoảng xen vài câu, đến cuối cùng Hạ Trường Phong hấp dẫn, : “Anh Trường Phong, năm nay đưa em , em ngắm sương muối trượt xe sông băng.”
“Không thành vấn đề.” Hạ Trường Phong .
Cha Bạch và Bạch thấy mấy đứa nhỏ chuyện vui vẻ, cũng yên tâm , Bạch : “Mẹ làm chút đồ ăn cho các con.”
Cha Bạch cũng ngoài giúp đỡ.
Hạ Trường Phong nghĩ nghĩ : “Ba, , để con làm, hai ăn gì?” Hạ Trường Phong nấu cơm, tay nghề cũng .
Cha Bạch và Bạch Hạ Trường Phong gọi như làm cho lòng hoa nở rộ, : “Các con cứ chuyện, chúng làm là .”
Hạ Trường Phong cho từ chối, : “Để con .” Hắn ở mặt Bạch và em Bạch là đầu mắt, cũng nên siêng năng một chút. Sau đó với Bạch Thu và Bạch Trạch: “Hai cứ chuyện, qua đó giúp một tay.”
“Vâng.” Bạch Thu , mãi cho đến khi thấy nữa mới thôi.
Chờ hồn thì thấy em trai đang với vẻ mặt oán niệm: “Anh trai thích Trường Phong.” Cậu cũng kẻ ngốc, trong ánh mắt Bạch Thu Hạ Trường Phong lộ tình yêu thể che giấu, trong lòng chút thất bại, tuy trai ở bên khác. cũng thể thừa nhận, Hạ Trường Phong là một đàn ông khá mị lực.
Bạch Thu lời của em trai làm cho chút hổ, : “Trẻ con gì về tình tình ái ái.”
Bạch Trạch dù cũng ở nước ngoài mấy năm, chịu ảnh hưởng văn hóa bên đó, mấy hàm súc: “Anh, rốt cuộc thích ở điểm nào?”
“Hai ở bên là ai chủ động?”
“Anh Trường Phong ở bên thì như thế nào?”
Hai tai Bạch Thu đều chút đỏ lên, : “Sao câu hỏi của em nhiều ?”
“Nói mà.” Bạch Trạch khi còn địch ý với Hạ Trường Phong thì chỉ còn sự tò mò.
Bạch Thu lay chuyển , đành : “Không vì , ngay từ cái đầu tiên thích, khi gặp , cũng hóa tim còn thể đập nhanh như .”
Bạch Trạch hiểu mà như hiểu : “Đây là yêu ?”
Mặt Bạch Thu đỏ bừng, trong lòng còn may mắn là Hạ Trường Phong ở bên cạnh. Trước mặt , nên lời.
Không ngờ, cha Bạch quyết định nhà hàng đặt đồ ăn về nhà, đuổi Hạ Trường Phong , để cho mấy trẻ tuổi chuyện nhiều hơn. Lời thổ lộ của Bạch Thu Hạ Trường Phong ở bên ngoài thấy hết.
Hai vẫn ở nhà họ Bạch đến khuya, Hạ Trường Phong trong bữa tiệc vẫn luôn vui vẻ, đều uống quá nhiều, về nhà còn luôn ôm Bạch Thu tâm sự, một câu tình, một câu yêu. Nghe mà Bạch Thu hổ, nghiện.