Xuyên Thành Thanh Niên Trí Thức Trà Xanh Trong Văn Niên Đại - Chương 109: Ổn Định Chỗ Ở Tại Trạm Y Tế

Cập nhật lúc: 2026-01-21 00:49:41
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khúc Bân giải thích với hai : “Đây là những căn phòng nhất mà chúng thể sắp xếp . Các từ nơi khác đến, phòng là chúng ưu tiên cho các đấy.” Bệnh viện cũng nhiều đại phu đang cần nhà ở và vẫn đang xếp hàng chờ đợi.

Hai thanh niên Tây y từ kinh thành đến : “Chỗ chúng , với viện trưởng đổi cho chúng chỗ khác ngay.”

Khúc Bân là phụ trách hậu cần, tính tình vốn thật thà, chèn ép như thì mặt mày khổ sở: “Thật sự là hết phòng . Các cứ ở tạm , chỗ hơn sẽ đổi cho!” Anh lau mồ hôi, ngờ trong một ngày tiếp đón hai nhóm tiểu đại phu từ kinh thành đến mà tính tình khác một trời một vực như .

Anh thấy Bạch Thu, vội vàng cầu cứu: “Tiểu Bạch đại phu, giúp với.”

Lúc hai mới chú ý đến Bạch Thu, ngờ ở nơi một nam thanh niên thanh tú như .

Bạch Thu : “Khúc lão sư đúng đấy, điều kiện ở đây hiện tại đều như cả, chúng cũng từ kinh thành đến đây.”

Trên mặt Khúc Bân lộ rõ vẻ cảm kích.

Hai tiểu Tây y : “Hóa là đồng hương .” Sau đó hỏi: “Còn chỗ ? Chúng đều từ kinh thành đến, ở cùng một chỗ.”

Bạch Thu đáp: “Phòng còn hai sư nữa, hết chỗ .”

Bị Bạch Thu từ chối, hai hậm hực phòng .

Khúc Bân lau mồ hôi trán, giá mà ai đến cũng như nhóm tiểu Bạch đại phu thì mấy.

Khúc Bân thấy bưng chậu nước, bên trong giẻ lau, hỏi: “Cậu định làm gì thế?”

Bạch Thu : “Tôi dọn dẹp sơ qua một chút. , chúng ăn cơm ở ?”

Khúc Bân đáp: “Các thể mua một cái bếp điện nhỏ để nấu cơm ở đây, chúng cung cấp đồ ăn. Đi ngoài ăn cũng , ở gần đây quán mì chay bảy xu một bát, chắc chắn ăn no.” Nói xong ngại ngùng: “Điều kiện ở đây đơn sơ, sẽ hơn thôi.”

Bạch Thu gật đầu, dọn dẹp sạch sẽ căn phòng, lau hết bụi bặm khiến căn phòng trở nên sáng sủa hẳn lên.

Dọn dẹp xong, Bạch Thu trở về giường ngủ. Cậu thức trắng một đêm, xuống giường lúc đầu còn suy nghĩ m.ô.n.g lung một hồi, đó mới mơ màng ngủ .

Khi Bạch Thu tỉnh dậy gần 5 giờ chiều, thấy Mập Mạp và đại sư đang sách.

Bạch Thu dậy, Mập Mạp quăng quyển sách sang một bên : “Em cuối cùng cũng tỉnh , đói c.h.ế.t mất, thôi, chúng ngoài ăn.” Nghe mì chay ở đây ngon, giá cả chăng. Mập Mạp cảm thấy dày như một cái hố đáy, hận thể ăn hai ba bát cho bõ.

Bạch Thu một bộ quần áo khác cùng họ ngoài. Lúc còn cẩn thận khóa cửa .

Lúc thời tiết còn nóng như ban ngày, đường ít cầm quạt nan tụ tập ba năm một nhóm tán gẫu. Thời ai mà nắm hạt dưa trong tay là trở thành tâm điểm ngay.

Thành phố nhỏ khá nhàn nhã, đường còn bán dưa hấu. Những quả dưa hấu lớn ở đây nặng mười mấy cân, tròn vo.

Họ đến một tiệm mì gần đó. Thời buổi đều tính toán kỹ lưỡng, thường ăn cơm ở nhà. Tuy là giờ cơm nhưng khách đến ăn cũng đông. Mì chay bảy xu một bát, mì thịt kho mười xu.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Bạch Thu : “Cho chúng ba bát mì thịt kho.” Sau đó đưa tiền qua.

Sư phụ bán mì nhanh nhẹn nhận tiền, dặn dò sư phụ làm mì bên trong, hứng thú hỏi: “Nghe giọng các địa phương nhỉ?” Thời gương mặt quen thuộc chỉ bấy nhiêu, đột nhiên lạ xuất hiện là thấy hiếm lạ ngay.

Bạch Thu đáp: “Chúng từ kinh thành đến.”

Mắt sư phụ bán mì sáng rực lên: “Từ kinh thành đến ? Các leo Trường Thành ? Có xem lễ kéo cờ ?” Đây đều là những điều ông thường thấy trong các bộ phim chiến tranh cũ từ những năm 50, 60.

Mập Mạp đáp: “Đi ạ.” Sau đó thao thao bất tuyệt kể chuyện. Anh vốn là giỏi giao tiếp, chẳng mấy chốc làm quen với sư phụ bán mì. Biết họ từ kinh thành đến chi viện y tế, dân địa phương họ với ánh mắt sùng bái, còn tò mò hỏi: “Trên đó cũng đến cái huyện nhỏ của ?” Giọng điệu đầy vẻ tin nổi.

Mập Mạp : “Tất nhiên , hỗ trợ lẫn mà.”

Sư phụ bán mì mặt mày rạng rỡ, ưỡn n.g.ự.c đầy tự hào.

Một lúc làm xong. Có lẽ vì họ là đại phu nên sư phụ múc thêm cho mấy miếng thịt. Một bát mì lớn đầy ắp thịt, nước dùng ninh từ xương thơm. Húp một ngụm nước dùng, đó ăn mì. Sợi mì cán tay, dai và mượt, ăn một miếng thấy thỏa mãn vô cùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xuyen-thanh-thanh-nien-tri-thuc-tra-xanh-trong-van-nien-dai/chuong-109-on-dinh-cho-o-tai-tram-y-te.html.]

Ba ăn ngon lành. Sư phụ bán mì hì hì họ ăn, trong lòng thầm nghĩ cái để khoe , ngay cả kinh thành cũng thích ăn mì ông làm.

Mập Mạp no nên gọi thêm bát nữa, Bạch Thu và đại sư no .

Sư phụ bán mì hỏi: “Mì ăn các cháu?”

“Ngon lắm ạ!” Mập Mạp ăn giơ ngón tay cái. Ăn xong húp sạch nước trong bát mới : “Cháu ăn món mỗi ngày cũng chán.” Có mì nước, một bát lớn nóng hổi ăn xong thấy bụng thoải mái hẳn.

Họ dạo quanh khu vực đó, Mập Mạp vẫn nhớ đến mấy quả dưa hấu lúc nãy. Khó khăn lắm mới ngoài một chuyến, nhất định mua một quả ôm về. Anh còn cửa hàng mua một con d.a.o phay và một cái thớt chuyên để bổ dưa.

Ba loanh quanh, huyện thành lớn, xung quanh trạm y tế đều là nhà dân, mấy phồn hoa, đường thậm chí chẳng thấy mấy chiếc xe đạp. Quần áo mặc đều là màu xám xịt, đường cũng thấy trẻ con. Nhóm Bạch Thu mặc quần áo sáng sủa, khác hẳn với dân ở đây, nên ít đứa trẻ tò mò họ chạy mất.

Cảm giác khá tự tại.

Bạch Thu đây từng làm thanh niên trí thức ở nông thôn nên việc ở đây thành vấn đề. Mập Mạp đây từng sống ở vùng núi với cha. Đại sư từ nhỏ sống ở thành phố nhỏ nên đến đây một ngày bắt đầu thích nghi. Đặc biệt là Mập Mạp cứ cảm thán mãi: “Giá cả ở đây rẻ thật đấy.” Ở kinh thành mua nửa quả dưa hấu thì ở đây mua cả quả.

Bạch Thu : “Hai về , em gọi điện thoại cho Trường Phong ca.”

“Được.” Cả hai đều mối quan hệ giữa và Hạ Trường Phong nên : “Vậy em , thấy đằng một tiệm tạp hóa.”

Thời buổi ăn mặc đắt, nhưng gọi điện thoại thì thực sự đắt, năm hào một phút. Người bình thường nếu việc gì quan trọng đều chọn thư hoặc đ.á.n.h điện tín. Vì ở gần trạm y tế nên thỉnh thoảng cần dùng, chủ tiệm tạp hóa cố ý kéo một đường dây điện thoại.

Bạch Thu đến gọi điện, đồng hồ thấy gần 6 giờ rưỡi tối, ở Trần Gia Loan chắc cũng đến giờ cơm, định bụng bất kể ai máy cũng sẽ báo bình an, đó để địa chỉ nhờ nhắn cho Hạ Trường Phong. Lần mang theo 500 đồng. Cậu hỏi thăm, lương một tháng ở đây là bảy đồng, nên tính toán kỹ lưỡng, thể tiêu xài như .

Bạch Thu bấm . Đầu dây bên reo một tiếng bắt máy: “Alo?” Giọng trầm thấp quen thuộc vang lên.

Bạch Thu vốn thích nghi với môi trường mới, nhưng thấy giọng Hạ Trường Phong là suýt chút nữa kìm nén cảm xúc, cố gắng bình tĩnh : “Trường Phong ca.” Giọng run rẩy.

Đầu dây bên truyền đến giọng Hạ Trường Phong: “Em thế nào ? Có quen ?” Hắn Bạch Thu lớn, thể tự chăm sóc , nhưng vẫn lo lắng, từ sáng đến tối luôn túc trực bên điện thoại vì bỏ lỡ cuộc gọi của tiểu thanh niên trí thức nhà .

Bạch Thu giọng , vành mắt nóng lên, : “Mọi thứ đều ạ.” Chỉ là chút nhớ .

Hạ Trường Phong như cảm nhận , im lặng một hồi : “Đợi thu xếp xong việc ở đây sẽ tìm em.” Họ bao giờ xa lâu như , mới xa hai ngày mà lòng nhớ nhung khôn nguôi.

Giọng Bạch Thu cũng nghẹn : “Em mới định, đừng làm em nhớ thêm nữa.”

Hạ Trường Phong "ừ" một tiếng.

Bạch Thu ngại ngùng, cho Hạ Trường Phong địa chỉ cụ thể. Hai trò chuyện thêm vài câu. Lúc cúp máy Bạch Thu vẫn còn lưu luyến. Cuối cùng hạ quyết tâm gác máy. Cứ ngỡ chỉ vài câu, nhưng đồng hồ hiển thị hơn mười lăm phút.

Ông chủ tiệm tạp hóa hớn hở. Quá mười lăm phút tính là mười sáu phút, tám đồng bạc, món hời thật dễ kiếm. Nếu ngày nào cũng vài gọi điện như thì chẳng mấy chốc mà giàu.

Bạch Thu đưa tiền mà cũng thấy xót ruột.

Cậu mua thêm một ít nồi niêu, hộp cơm và các vật dụng hàng ngày khác ở tiệm tạp hóa. Lúc hai tay , lúc về thì bao lớn bao nhỏ. Số tiền 500 đồng mang theo giờ chỉ còn 450 đồng. Ở kinh thành Bạch Thu là một tiểu phú hào, tiền Hạ Trường Phong kiếm đều đưa cho , bao giờ lo lắng về tiền bạc. Giờ lập tức trở về cảnh nghèo khó, vẫn quen lắm.

Khi Bạch Thu trở về, cảm thấy khí trong phòng chút kỳ quái.

Vào phòng, thấy Mập Mạp và đại sư đang gặm dưa hấu. Mập Mạp thấy mua nhiều đồ như liền : “Hết bao nhiêu tiền để bọn gửi cho em.” Vẫn là Bạch Thu chu đáo, mua những thứ thiết thực.

Bạch Thu đặt đồ xuống : “Lát nữa tính tiền , ở đây chuyện gì ạ?”

Mập Mạp liền : “Lúc nãy em ở đây nên bỏ lỡ một vở kịch . Hai cái tên tiểu Tây y từ kinh thành đến gây gổ gì với đại phu ở đây mà đ.á.n.h một trận.” Đây là ký túc xá của trạm y tế, bất kể là đ.á.n.h đ.á.n.h đều phê bình giáo huấn và báo cáo về đơn vị.

Bạch Thu cũng thấy ngạc nhiên, đó kể chuyện gặp họ lúc trưa cho hai .

Mập Mạp c.ắ.n một miếng dưa hấu giòn ngọt, sảng khoái : “Đáng đời, cũng ưa nổi cái điệu bộ đó, từ kinh thành đến thì gì ghê gớm , nếu coi thường nơi thì đừng đến. Đến còn bày đặt lên mặt, là thì cũng đánh.”

Đại sư : “Thôi, em đừng nỗi đau của khác nữa, mau ăn , ăn hết để đến mai là hỏng đấy.”

“Vâng ạ.”

Loading...