Xuyên Thành Thanh Niên Trí Thức Trà Xanh Trong Văn Niên Đại - Chương 105: Sắp Xếp

Cập nhật lúc: 2026-01-21 00:49:36
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Trường Phong và Bạch Thu trở về là một hỷ sự lớn nhất trong thôn, từ khi kinh thành đến nay đây là đầu tiên .

Trước đó đều Hạ Trường Phong là bản lĩnh, một từ nơi khác đến kinh thành sinh tồn dễ, huống chi còn mở nhà máy, kết quả là thật sự làm nên chuyện.

Hạ Trường Phong là niềm tự hào của cả thôn.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Lúc Hạ Kiến Quốc và Lan Quế Anh tới nơi, Trường Phong và Tiểu Bạch dân làng vây kín ba tầng trong ba tầng ngoài.

“Trường Phong về đấy ?” Hạ Kiến Quốc .

Lan Quế Anh con trai , ở kinh thành sống . Tuy đó bà cũng ở kinh thành một thời gian, nhưng cũng hơn nửa năm gặp, bà : “Hôm nay sẽ thịt gà.” Bọn họ về đột ngột quá, bà kịp chuẩn món gì ngon.

Hạ Trường Phong : “Mẹ, đừng thịt gà vội, ngày mai cả nhà cả về hãy thịt.”

Chưa đợi bố lên tiếng, những xung quanh nhao nhao: “Anh cả cũng về ? Thế Hạ Đông nhà về ?” Người câu già của Hạ Đông. Trước đây bà chê bai vợ chồng Hạ Đông kết hôn nhiều năm sinh con, nhưng xa thì nhớ gần thì trách, bọn họ , hai ông bà già nhớ thương nhất.

Lần Lan Quế Anh trở về mới cho bọn họ , ở kinh thành sống lắm, còn sinh một thằng cu mập mạp tên là Kinh Bảo, trắng trẻo bụ bẫm là thấy thương.

Lần em nhà họ Hạ đều về, bà lão cứ mắt trông mắt ngóng bế cháu nội.

Hạ Trường Phong : “Anh chị về nhưng gửi đồ. Cháu danh sách ở đây, lát nữa cháu mang qua cho hai bác.”

Hai ông bà nhà họ Hạ thấy con trai và cháu nội về, trong mắt thoáng hiện vẻ thất vọng, nhưng thấy đồ gửi về thì tò mò: “Mua những gì thế?”

Nếu thư từ qua , họ cũng con ở ngoài kiếm nhiều tiền như .

Người xung quanh thấy thế, trong mắt đầy vẻ hâm mộ, : “Chắc chắn là đồ , đồ ở kinh thành thì ở chỗ chúng làm mua .”

“Cho chúng xem với nào.”

“Vợ chồng Hạ Đông đều hiếu thuận, chắc chắn mua ít .”

Hai ông bà nhà họ Hạ : “Mọi thôn trưởng , kinh thành tuy kiếm nhiều nhưng tiêu pha cũng lớn, uống ngụm nước cũng mất tiền. Hai đứa nó giờ nuôi con, lấy tiền dư dả, mua nhiều mua ít là tấm lòng của các con, chúng dám đòi hỏi.”

Mấy cô con dâu nhà Hạ Đông bên cạnh bố chồng thế thì bĩu môi. Lúc chú út còn ở nhà, hai ông bà coi thường họ mặt, giờ hở là khen ngợi.

Hạ Trường Phong : “Nhà cháu chật, là thế , cháu đưa danh sách cho Tiểu Bạch, nhờ mang đến ủy ban thôn.”

Trước ủy ban thôn một đất trống rộng, chuyện ở đó cho thoải mái.

Mọi vội vàng đồng ý. Trước đó thôn trưởng thông báo cho họ Hạ Trường Phong về là để tổ chức xây dựng nhà máy cho thôn. Hiện tại đều khoán một mảnh đất nhỏ, kiếm bao nhiêu, chỉ đủ ăn đủ mặc. Nếu trong nhà thể nhà máy làm việc, tiền kiếm sẽ tích cóp .

Ai nấy đều hỏi về chuyện nhà máy. Xưởng rau khô là việc kinh doanh của thôn. Lần phân chia , trong thôn chiếm một nửa cổ phần cơ mà.

Dân các thôn lân cận ai mà chẳng ghen tị.

Hiện giờ thực hiện chế độ khoán sản phẩm đến hộ, làm nhiều hưởng nhiều, ngoài còn cổ phần nhà máy, khắp vùng thì đây là nơi duy nhất đãi ngộ đó.

Hạ Trường Phong mang theo đồ đạc đến ủy ban thôn.

Bạch Thu cùng Lan Quế Anh về nhà.

Lan Quế Anh vô cùng vui vẻ : “Tiểu Bạch, dì mua ít thịt ngon. Chúng làm sủi cảo nhé.” Ở Đông Bắc, ăn sủi cảo cũng tương đương với ăn Tết .

“Vâng ạ.” Bạch Thu đáp lời. Cậu cũng làm sủi cảo, nhưng làm chuẩn vị như ở đây. Bột mì ở đây ăn ngon, thịt cũng thơm, chỉ cần trộn nhân cho nồi luộc, chấm với nước tương tỏi ớt, một thể ăn hết một đĩa lớn. Hạ Trường Phong thì khỏi , sủi cảo đựng trong một cái chậu nhỏ cũng đủ cho ăn.

Bọn họ cùng về nhà, Lan Quế Anh : “Ngày mai cả con về, dì còn dọn dẹp một chút.” Nghĩ đến đứa cháu gái nhỏ từng gặp mặt, bà thấy vui trong lòng.

Bạch Thu : “Vậy dì cứ ở nhà dọn dẹp ạ, để con xách đồ qua đó cho.”

Lan Quế Anh : “Thế cũng .” Vừa về đến nhà thấy Hạ Tam và Hạ Tứ đang mấy lọ đồ hộp đào mà chảy nước miếng.

Lan Quế Anh thấy liền mắng: “Mấy đứa , chỉ tiêu tiền lung tung, mua nhiều thế tốn bao nhiêu tiền chứ.”

Bạch Thu : “Con và Trường Phong ca kiếm chút tiền, ăn uống một chút đáng là bao ạ.”

Không chỉ đồ hộp, Bạch Thu còn mua đồng hồ cho hai đứa nhỏ, cái cũng tốn vài trăm tệ. Còn cả máy ghi âm hai hộc băng, quần áo, các loại bánh kẹo, và cả rượu ngon cho Hạ Kiến Quốc, là đồ đắt tiền.

Hạ Tam : “Mẹ ơi, con ăn đồ hộp đào.” Trẻ con vùng hễ ốm đau là ăn một bát đồ hộp đào là khỏi ngay, nên chúng nó cứ nhớ mãi cái vị .

Lan Quế Anh : “Để dành lúc nhà khách hãy ăn.” Một lọ đồ hộp chẳng mấy miếng, khách đến chia mỗi một miếng là hết sạch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xuyen-thanh-thanh-nien-tri-thuc-tra-xanh-trong-van-nien-dai/chuong-105-sap-xep.html.]

Bạch Thu : “Lan dì, cho hai đứa ăn ạ.” Người lớn ăn ít một chút cũng , nhưng thể để bọn trẻ thèm thuồng .

Hạ Tam và Hạ Tứ thấy Bạch Thu giúp, cũng mắt trông mắt ngóng cầu xin .

Lan Quế Anh bên cạnh bất đắc dĩ : “Thôi , mở một lọ , nhưng đừng ăn hết sạch đấy, còn để cho khác nữa.”

Lan Quế Anh đem những thứ khác cất tủ nhỏ khóa , chỉ để một lọ đồ hộp ở bên ngoài. Bạch Thu dùng sống d.a.o phay cạy nhẹ một cái, đó vặn một phát là mở nắp. Hai nhóc tì sớm cầm bát sẵn, Bạch Thu gắp cho mỗi đứa hai miếng đào, đổ thêm nửa bát nước đường, uống chua chua ngọt ngọt thơm mùi đào.

“Tiểu Bạch ca ca, ăn .”

“Ăn của em .”

Tầm tuổi trẻ con thường giữ miếng, nhưng Hạ Tam và Hạ Tứ tranh nhường cho Bạch Thu.

Bạch Thu xoa đầu hai đứa nhỏ, đến híp cả mắt: “Các em ăn , ăn .”

“Lại thích ăn đồ hộp đào ?” Hạ Tam thắc mắc, ngửi thấy mùi thơm thật sự nhịn nữa liền c.ắ.n một miếng, cảm giác giòn sần sật trẻ con đều thích.

Bạch Thu cầm đồ mang đến ủy ban thôn.

Những vốn dĩ thích khoe khoang, so bì, thấy đồ mang về thứ đắt tiền thì lóa mắt. Nào là áo sợi tổng hợp đang thịnh hành nhất kinh thành, khăn quàng đỏ, cả t.h.u.ố.c lá và rượu ngoại, chỉ cái hộp đẽ thôi thấy thèm thuồng.

Mấy nhà nhận đồ khiến cả đám xung quanh hâm mộ thôi, lòng hư vinh thỏa mãn cực độ, nhưng miệng vẫn : “Cái thằng bé , chỉ tiêu tiền bừa bãi.”

Người xung quanh : “Đâu tiêu bừa, rõ ràng là tấm lòng hiếu thảo của chúng nó đấy chứ.”

Mọi sang Hạ Trường Phong, hỏi: “Tiểu thôn trưởng, kinh thành còn thiếu ? Chúng cũng ngoài đó rèn luyện một chút.” Cơ hội như thế lúc nào cũng .

Hạ Trường Phong : “Trên kinh thành thiếu !”

Đang chuyện thì thấy tiếng xe nổ máy bình bịch bên ngoài. Một lát thấy Chủ nhiệm Từ của huyện tới. Ông thường xuyên đến thôn tìm Hạ Kiến Quốc nên cũng coi như quen, thẳng đến ủy ban thôn. Thấy Hạ Trường Phong, ông lộ vẻ vui mừng, : “Huyện tin Trường Phong về là bảo qua xem ngay. Ngày mai thời gian thì lên huyện làm một bản báo cáo nhé.”

Trước đó Hạ Kiến Quốc báo cáo về việc mở nhà máy, cấp cực kỳ coi trọng chuyện .

Vừa tin Hạ Trường Phong về là lập tức phái đến ngay.

Hạ Trường Phong : “Vâng ạ.”

Chủ nhiệm Từ : “Vào trong chuyện .” Ông Hạ Trường Phong về là để xây dựng nhà máy. Huyện vẫn luôn họp bàn thảo luận về việc . Vừa về làm chủ trì, Chủ nhiệm Từ nhân cơ hội truyền đạt tư tưởng của cấp .

Hạ Trường Phong theo ông phòng. Mọi Hạ Trường Phong về cũng hào hứng, ai cũng kinh thành trông như thế nào. Thấy Tiểu thôn trưởng một chuyến về mà khí chất đổi hẳn, khiến dám nhận , trong lòng họ càng thêm hướng khởi.

Họ hỏi Bạch Thu về tình hình kinh thành.

Ai ngờ Hạ Trường Phong gọi cả Bạch Thu họp cùng. Sau khi gọi phòng, giới thiệu với Chủ nhiệm Từ: “Đây là cố vấn cao cấp của xưởng chúng .”

Chủ nhiệm Từ : “Khá lắm, bố nhắc mấy , Tiểu Bạch thi lắm, thể gọi là Tiểu Bạch nữa, gọi là bác sĩ Bạch .”

Hạ Trường Phong thích nhất là khác khen tiểu thanh niên trí thức nhà , khóe miệng khẽ nhếch lên.

Bạch Thu chút ngượng ngùng, đáp thế nào.

Chủ nhiệm Từ : “Lần thôn các định tổ chức xây dựng nhà máy, huyện cũng khảo sát kỹ . Trong thôn là đất canh tác hoặc đất ở, thực sự điều kiện mở nhà máy lớn. Huyện thể quy hoạch một mảnh đất, dự tính gì cho nhà máy ?” Xưởng rau khô vươn tận đến kinh thành, đây là thành tích trọng đại của Bí thư Phùng.

Trước đây vì chỉ là nhà máy cấp thôn nên ngoài cũng coi thường. Chuyển lên huyện thì dù là xuất hàng làm gì cũng thuận tiện hơn nhiều!

Huyện sẵn sàng tạo điều kiện, Hạ Trường Phong tất nhiên là vô cùng đồng ý. Anh : “Chúng dự định xây dựng một nhà máy quy mô hai trăm công nhân cùng với ký túc xá kèm. Lần nhà máy sẽ cơ giới hóa , giống như các nhà máy kinh thành.”

Chủ nhiệm Từ xong mà thở dồn dập, nhà máy hai trăm cơ đấy, quy mô đó sắp đuổi kịp xưởng quốc doanh . Hèn gì huyện quan tâm đến thế, một xưởng dân doanh lớn như thể đóng góp ít thuế cho huyện, việc xây dựng giải quyết công ăn việc làm cho một bộ phận thất nghiệp trong huyện, đây đúng là một công trình lớn: “Thế tuyển thêm ?”

Hạ Trường Phong : “Chúng là xí nghiệp của thôn, phần lớn vẫn ưu tiên tuyển trong thôn. Hiện tại thông báo tuyển dụng bên ngoài, nếu Chủ nhiệm Từ nào thì thể giới thiệu qua đây.”

Chủ nhiệm Từ : “Thật sự là một , cháu gái thi đại học hai năm liền đỗ, nó nghiệp cấp ba , gia đình đang rầu rĩ sắp xếp công việc thế nào đây.” Ông thầm cảm thán Hạ Trường Phong thật thông minh, nhiều lời cần hiểu ý ngay.

Hạ Trường Phong : “Người nghiệp cấp ba là văn hóa, tri thức, xưởng chúng đang cần. Đa tạ Chủ nhiệm Từ giới thiệu.”

Chủ nhiệm Từ xua tay: “Đâu , .”

Chẳng mấy chốc, câu “ưu tiên tuyển trong thôn ” của Hạ Trường Phong truyền khắp thôn Trần Gia Loan.

Dân làng ai nấy đều vô cùng kích động, nỗi lo lắng trong lòng vơi quá nửa. Nếu thể xưởng làm việc thì chắc chắn sướng hơn nhiều so với việc bán mặt cho đất bán lưng cho trời.

Loading...