Xuyên Thành Kẻ Đa Tình, Tôi Hot Nhờ Tấu Hài - Chương 87: dò hỏi

Cập nhật lúc: 2026-03-23 13:34:59
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

thấy Kiều Hi hiểu lầm thành Phó Tranh, trong lúc nhất thời cũng nên đồng cảm với Phó Hi Hòa .

Nên chứ, cho chừa cái tội đổi tên.

Công lao đều thành của khác.

Khen thưởng cũng thành của khác luôn.

Trước khi tan tiệc, Kiều Hi hỏi Đồ Kiến Hoa phương thức liên lạc của phụ trách để kết nối công việc. Cậu thể nào cứ trực tiếp làm việc với Đồ Kiến Hoa .

Đồ Kiến Hoa hài lòng với sự điều, tiến lùi của Kiều Hi. Nếu là tiểu minh tinh bình thường, trực tiếp sán làm quen, hận thể tạo quan hệ để kiếm chác thêm chút tài nguyên.

Kiều Hi lưu điện thoại, ngẩng đầu : “Cảm ơn Tổng giám đốc Đồ, sẽ làm ngài thất vọng.”

Đồ Kiến Hoa dành cho sự tin tưởng lớn, bắt nộp bản demo mà trực tiếp ký hợp đồng, đây là chấp nhận rủi ro nhỏ.

Trên đường trở về, Kiều Hi vẫn luôn im lặng.

Hà Chí hì hì bảo: “Vui quá hóa ngốc hả? Đừng chứ thấy thất bại thật sự, chẳng giúp gì cho cả.”

Kiều Hi: “Đâu , ích mà.”

Hà Chí: “Ví dụ xem?”

Kiều Hi nghĩ nghĩ: “Người từng dẫn dắt đều nổi tiếng cả, là một linh vật ưu tú.”

Hà Chí: “...”

Kiều Hi cửa hàng thực phẩm trôi qua ngoài cửa sổ xe, đột nhiên hỏi: “Sao mãi thấy Hứa ?”

Kiều Hi thường xuyên tới đây, nhưng bao giờ gặp Phó Hi Hòa ở công ty.

Có văn phòng mà cũng chẳng ở, Kiều Hi khỏi thắc mắc: “Anh bận rộn thế ?”

Hà Chí gật đầu: “Cậu bận thật sự.”

Ha Há

Kiều Hi càng thắc mắc: “Vậy rảnh thế?”

Hà Chí suýt thì tức lệch mũi: “Lúc bận thì đang học đấy!”

Kiều Hi dở thói vô : “ thấy thì tính.”

Hà Chí: “...”

Hà Chí trợn trắng mắt: “Cậu cũng đừng mong ngóng nữa, về cơ bản ở công ty , chạy việc bên ngoài thôi, nên gặp là chuyện bình thường.”

Kiều Hi cũng mong ngóng gì, chỉ là nghĩ tới nên thuận miệng nhắc đến, nhưng Hà Chí chút thất vọng: “Bận thế cơ ... Anh dẫn dắt mấy ?”

Hà Chí nước mắt lưng tròng phát hiện dối quen mồm, vô cùng tự nhiên tiếp lời: “Dẫn nhiều, nhưng là vụ việc đặc biệt, trấn áp thì xong, giờ cũng chẳng đang ở cái thành phố nào .”

Kiều Hi "Ồ" một tiếng, truy hỏi nữa.

Hà Chí tưởng lấp l.i.ế.m cho qua chuyện, Kiều Hi đột nhiên thốt một câu: “Anh kết bạn với nick phụ của ?”

Hà Chí buột miệng: “Sao kết bạn với nick phụ của chứ?”

Kiều Hi: “Vậy là thật .”

Hà Chí ho khan một tiếng, : “Sao hỏi nhiều thế, nick phụ là chuyện bình thường mà, kết bạn với càng bình thường, bởi vì, bởi vì...”

Kiều Hi: “Vì ?”

Hà Chí vỗ tay lái: “Vì quan hệ chúng chứ !”

Kiều Hi: “...”

Hà Chí càng nghĩ càng thấy hợp lý: “Cậu bao giờ thấy cấp cấp kết bạn WeChat riêng tư ?”

Kiều Hi nghĩ cũng đúng, đúng là thật.

Chỉ là vẫn luôn để ý đến cái ảnh đại diện gấu trúc .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xuyen-thanh-ke-da-tinh-toi-hot-nho-tau-hai/chuong-87-do-hoi.html.]

Là trùng hợp ? Giống hệt ảnh đại diện của H.

Kiều Hi nên truy cứu đến cùng, nhưng vẫn thử gửi cho Phó Hi Hòa một tin nhắn WeChat, hỏi thích gấu trúc con ?

Kết quả đối phương trả lời: Thích nhưng nuôi , thích.

Kiều Hi: “...”

Anh dựa việc nuôi để phán đoán việc thích động vật đấy ?

Kiều Hi cạn lời nhắn : Vậy nhà nuôi động vật ?

Có chuyện mau : Nuôi một con mèo nhỏ.

Kiều Hi nhớ tới bạn từng chia sẻ về một điều cần chú ý khi nuôi mèo, ngờ nuôi thật.

Có chuyện mau : Tôi mua đặc sản cho , mua nhiều quá, lấy ?

Kiều: Hả?

Có chuyện mau : Không cố ý mua cho , lấy thì bảo để cho khác.

Kiều: Lấy lấy lấy, cảm ơn .

Kiều Hi đoạn đối thoại mấy , nhịn .

Hà Chí hiểu mô tê gì: “Trúng vé ?”

Hắn nhắc đến vé thì thôi, nhắc đến vé , Kiều Hi càng buồn hơn, hỏi: “Anh từng mua vé ?”

Hà Chí thở dài: “Mua , nhưng trúng thưởng vô duyên với lắm. Sao thế?”

Kiều Hi dừng : “Không gì.”

Chỉ là nghĩ đến chuyện Phó Hi Hòa mua một đống vé trúng năm đồng, còn với là chỉ mua một tờ.

là, sĩ diện c.h.ế.t .

Kiều Hi thầm thở dài trong lòng, đáng yêu thế nhỉ.

Kiều Hi cảm ơn Phó Tranh, ngày hôm bắt xe, mua chút quà, thẳng đến văn phòng tổng giám đốc.

Hôm nay Phó Tranh cũng ở đó, thấy thì nhướng mày: “Khách quý nha, đây là?”

Kiều Hi đặt giỏ trái cây và lẵng hoa xuống chân tường: “Chuyên môn đến cảm ơn ngài.”

Phó Tranh chằm chằm giỏ trái cây và lẵng hoa.

Anh thật sự lâu thấy món quà nào giản dị thế , sợ Kiều Hi lôi một lá cờ thưởng. “Ồ, cảm ơn cái gì?”

Kiều Hi tưởng quên, bèn nhắc: “Là chuyện ngài tiến cử với Tổng giám đốc Đồ , ông đến tìm hợp tác , cảm ơn ngài.”

Phó Tranh vẻ mặt đầy dấu hỏi: “Tổng giám đốc Đồ? Đồ Kiến Hoa?”

Kiều Hi biểu cảm của làm cho chắc chắn: “... , ông với là do ngài giới thiệu.”

Phó Tranh trầm ngâm hai giây, bỗng nhiên : “ , là , hại quên mất, cảm ơn nhé.”

Kiều Hi thở phào nhẹ nhõm: “Vậy , làm phiền nữa.”

Phó Tranh mỉm gật đầu: “Đi thong thả, cảm ơn quà của , thích lắm.”

Sau khi Kiều Hi rời , Phó Tranh chống tay lên bàn ngặt nghẽo.

Anh càng nghĩ càng thấy buồn .

Phó Tranh đầu tiên thấy em họ giúp đỡ một bất chấp thù lao như , còn giúp quảng cáo nữa chứ.

Hơn nữa chuyện tính là đây?

Loading...