Đại não Phó Hi Hòa chút trì trệ, để ý đến lời , thấy Kiều Hi im lặng liền nhắm mắt ngủ.
Mặt Kiều Hi đỏ bừng.
Cậu khó thể tin , đây vẫn là cái trêu hai câu thẹn quá hóa giận ?
Học ở thế?
Kiều Hi sờ sờ đỉnh đầu, đợi nhiệt độ mặt giảm xuống mới lặng lẽ lấy điện thoại , tự chơi game.
Tài xế đưa Kiều Hi về trường học. Xe dừng ký túc xá, sinh viên qua đều sôi nổi sang.
Siêu xe trong trường hiếm gặp, nhưng khi thấy Kiều Hi bước xuống, bọn họ đều “À” lên một tiếng vẻ hiểu rõ.
Đây cũng đầu tiên, đó cũng từng chụp cảnh bước xuống từ xe Bentley.
Kiều Hi sợ làm Phó Hi Hòa lạnh, xuống xe liền đóng sầm cửa ngay lập tức, khiến mấy đang ngó nghiêng trong thất vọng : “Bên cạnh ? Ai thế, cho bọn xem chút .”
“Xem cái rắm, .” Kiều Hi nhận lấy túi khoai lang từ tay tài xế, vòng qua đầu xe về phía ký túc xá.
“Dũng cảm đấy em, âm mấy độ mà mặc mỗi cái áo len, làm minh tinh thì học cách chịu lạnh ?” Có một nam sinh kính nể chắp tay với .
Kiều Hi: “...”
Hèn gì thấy lạnh thế, áo khoác vẫn còn đắp Phó Hi Hòa, quên cầm theo .
Ngay lúc Kiều Hi đang do dự nên lấy , cửa xe “cạch” một tiếng, mở .
“Áo cũng vứt luôn ?”
Phó Hi Hòa xuống xe, chỉ đẩy cửa xe một chút. Gió lạnh trong nháy mắt cuốn ấm trong xe, thể tưởng tượng bên ngoài lạnh đến mức nào.
Phó Hi Hòa thấy ăn mặc phong phanh, nhíu mày: “Nhanh lên.”
Kiều Hi bước vài bước , chộp lấy cái áo khoác: “Tạm biệt Hứa.”
Chưa đợi Phó Hi Hòa gì, Kiều Hi như lửa đốt m.ô.n.g trực tiếp đóng sầm cửa , giục tài xế mau.
Các bạn học: “...”
Cậu làm cái gì thế!
Đề phòng bọn như thế !
Dù động tác của nhanh, vẫn ít thấy dáng vẻ của “kẻ bí ẩn” trong xe.
Có một nữ sinh kích động : “Đẹp trai quá, là ai ?”
Kiều Hi: “Bạn trai còn ngay cạnh mà hỏi đàn ông khác ?”
Nữ sinh ngượng ngùng : “Thì, tò mò mà, thật sự trai lắm luôn, cũng là minh tinh hả?”
Kiều Hi phủ nhận: “Đừng nữa, chỉ là đồng nghiệp của tớ, tiện đường chở tớ về thôi.”
Nữ sinh chậc chậc hai tiếng, ám : “Giấu kỹ thế.”
Kiều Hi lời lẽ chính đáng: “Cái gọi là bảo vệ sự riêng tư của đồng nghiệp, tớ là thấy sẽ là một ngôi tương lai đấy, ở cạnh tớ dễ chụp trộm.”
Một lời thành sấm.
Kiều Hi về đến ký túc xá, Lương Gia Ngôn liền bóp giọng, giơ tay kiểu hoa lan chỉ với : “Hoàng thượng, ngài và Hoàng hậu chụp lén , lên top 1 diễn đàn đấy.”
Kiều Hi: “...”
Lương Gia Ngôn hâm mộ : “tao cũng thử xem .”
Kiều Hi : “Được, đợi tao tiền mua một chiếc sẽ chở mày hóng gió.”
Lương Gia Ngôn ôm ngực, tâm trạng phức tạp : “Nếu tao trai thẳng sắt thép thì câu của mày chính là lời mời gọi trắng trợn đấy.”
“Cút .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xuyen-thanh-ke-da-tinh-toi-hot-nho-tau-hai/chuong-117-toi-uong-say-khong-lam-gi-chu.html.]
“Hôm qua mày về, chơi thế?” Lương Gia Ngôn ghé lưng ghế, treo áo khoác lên, “Thế giới hai với Hoàng hậu ?”
Kiều Hi nhớ chuyện ngày hôm qua, đột nhiên c.h.ử.i thề một tiếng.
Lương Gia Ngôn giật : “Sao thế?”
Kiều Hi xua xua tay, gửi cho Phó Hi Hòa một tin nhắn WeChat.
Kiều: Anh Hứa, hôm qua uống say, làm loạn gì bậy bạ ?
Điện thoại vẫn trong tay Phó Hi Hòa, khi tin nhắn mới liền rung lên một cái. Phó Hi Hòa rũ mắt , khựng .
Ha Há
Trong đầu hiện lên nụ hôn " tính là hôn" .
Phó Hi Hòa nhắm mắt, cảm giác đại não càng nặng nề, càng thêm hỗn độn. Hắn xóa trong khung chat nhiều , cuối cùng mới gửi tin nhắn .
Kiều Hi mắt trông mong điện thoại. Dòng chữ “Đang nhập...” hiển thị lâu, đối phương mới gửi .
Có chuyện mau: Có, hát 10 bài con lừa con.
Kiều: …
Có chuyện mau: Hỏi đòi tiền đặt cọc, đòi nhạc cho .
Kiều: Hú hồn chim én.
Có chuyện mau: Cậu hỏi xem đòi tiền đặt cọc gì ?
Kiều Hi nín thở, tay gõ chữ cũng run lên: Tiền đặt cọc gì, làm gì chứ?
Có chuyện mau: …
Có chuyện mau: Không .
Kiều Hi đợi đợi, thấy tin nhắn tiếp theo.
Kiều: ?
Có chuyện mau: ?
Kiều: ... Cái đó, tiền đặt cọc …
Có chuyện mau: Không gì, lừa đấy.
Kiều: …
Kiều Hi bỗng nhớ một chuyện: , gửi cho một bưu kiện, là món đặc sản cho , ăn ngon cực, nhưng ăn hết nên mua ít cho nếm thử, gửi đến công ty đấy, nhớ lấy nhé.
Phó Hi Hòa ngẩng đầu, với tài xế: “Quay đầu, một chuyến đến Âm Ba.”
Tài xế quá quen với việc nghĩ gì làm nấy: “Vâng, thưa ngài.”
Mười lăm phút . Phó Hi Hòa nhận một thùng ma khoai (đồ ăn vặt làm từ củ nưa) đủ vị, “...”
Phó Hi Hòa thậm chí còn nghi ngờ, Kiều Hi thật sự nhớ gì .
…
“Hắt xì —” Kiều Hi hắt một cái.
Lương Gia Ngôn: “Cảm ? Điều hòa lạnh quá hả?”
Kiều Hi xoa xoa mũi: “Không , vãi chưởng, chụp cái kiểu gì đây, quái vật hai đầu .”
Kiều Hi đang xem diễn đàn trường.
[Tôi thấy chủ nhân chiếc Bentley , siêu trai! Hôm nay cũng đưa Kiều Hi về]
Bài chính kèm theo ảnh, là độ phân giải cao thì đúng là sỉ nhục cái máy ảnh. Người chụp do tay run vì lạnh vì kích động mà mặt Phó Hi Hòa rõ ngũ quan, mờ ảo đến mức cả ảnh phân .
Kiều Hi tiếp tục lướt xuống, nếu ảnh chụp chính diện thì sẽ xin xóa bài . Hiện tại lớn nhỏ gì cũng coi là của công chúng, ảnh chụp thể lan truyền diễn đàn trường thì tự nhiên cũng thể lan truyền đến những nơi khác.