Phó Bạch cũng khá thích ăn kem, nhưng vẫn đặt phận của là làm thuê, làm gì chuyện làm thuê ăn kem mặt ông chủ. Vì , cho dù Tô Khê thích trêu chọc là phu nhân tướng quân, vẫn hề vượt quá giới hạn.
Ca sĩ chính tên là Darren, tóc vàng mắt xanh, mắt từ một cuộc thi tài năng năm ngoái, đạt hạng nhất bỏ xa cả đối thủ. Đến năm nay vẫn nổi tiếng. Gần đây sắp một album, bài hát chủ đề là một bản tình ca về tình yêu của hai đàn ông, cho nên mới tìm đến . Cậu cùng Darren đóng vai một cặp tình nhân trong MV.
Phó Bạch chút căng thẳng. Tuần tham gia lớp học diễn xuất, giáo viên đều khen diễn , thuộc loại diễn viên nhập vai, một khi nhập vai thì kỹ năng diễn xuất tăng vọt, nhưng vẫn cảm thấy quen.
Tô Khê nhận sự lo lắng của , vỗ vỗ vai , cổ vũ : "Yên tâm , thể làm mà. Hơn nữa MV nghiêm ngặt như phim truyền hình , khó như nghĩ ."
Darren cũng là mới, quan tâm đến : "Tôi cũng diễn, cần căng thẳng, còn diễn hơn nữa."
Được hai an ủi, Phó Bạch dần dần bình tĩnh , bắt đầu tập trung việc phim.
Quả thực đúng như lời Tô Khê , MV khó đến , thời gian cũng ngắn, một ngày là xong. Mấy ngày đó là Tô Khê đưa thu âm phần điệp khúc, cùng Darren hòa âm luyện giọng.
Nửa tháng nay, thể coi là thời gian bận rộn nhất của Phó Bạch kể từ khi đến thế giới , ngay cả Hoắc Vân Sâm cũng chút ghen tị. Hiếm khi cuối tuần hai ở nhà, Hoắc Vân Sâm liền chủ động đề nghị đưa Phó Bạch chơi.
"Lâu chúng ở bên , ngoài dạo em."
Kể từ nụ hôn đó, mối quan hệ của hai vẫn luôn trong trạng thái ngầm hiểu trong lòng, Tuy nhiên, Hoắc Vân Sâm hề tiến thêm bước nào nữa, Cứ như thể nụ hôn đó từng xảy , khiến Phó Bạch trong lòng thấy hụt hẫng vô cùng.
Rốt cuộc nụ hôn đó là tướng quân đang đùa giỡn với là ý gì khác? Cớ thể thản nhiên như chẳng chuyện gì ...
Phó Bạch phồng má, quyết định hôm nay ngoài nhất định hỏi cho rõ.
Cậu trở về phòng đồ, cùng Hoắc Vân Sâm ngoài. "Tướng quân, chúng ?"
"Không , em quyết định ." Hoắc Vân Sâm lái xe, nghiêng đầu Phó Bạch một cái.
Phó Bạch "a" một tiếng: "Cái gì, nghĩ là ?"
"Không ."
"Vậy mà còn rủ em ngoài?"
Làm gì ai chủ động hẹn khác mà nghĩ địa điểm chứ.
Hoắc Vân Sâm bật : "Vốn dĩ là ngoài dạo thôi, cũng , nên xem . Với , cũng em chỗ nào."
Phó Bạch thở dài một thật mạnh: "Tướng quân, thật là..."
Hoắc Vân Sâm đưa một tay qua nắm lấy tay Phó Bạch: "Hôm nay chịu trách nhiệm trả tiền, em chịu trách nhiệm chơi, như ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xuyen-thanh-be-meo-cua-tuong-quan-tan-tat/chuong-39.html.]
Phó Bạch: "..."
Mặt đỏ lên, Phó Bạch gạt tay : "Lái xe cho cẩn thận, em gặp tai nạn xe cộ ."
Thấy đỏ mặt, Hoắc Vân Sâm khẽ thành tiếng.
Bị , mặt Phó Bạch càng thêm đỏ, mặt sang một bên ngoài cửa sổ xe, nhưng cũng lấy thiết đầu cuối tìm kiếm những nơi thể chơi.
Đế Đô Tinh lớn, nơi để chơi thực cũng nhiều. những nơi xa, sự chuẩn mà thì thật thực tế, cho nên chỉ thể chơi ở những nơi gần hơn. Phó Bạch lựa chọn một hồi, : "Tướng quân, là chúng đến công viên giải trí , em từng đến đó."
"Được, em thì là ." Hoắc Vân Sâm đáp, giọng ôn hòa như thể một chồng chiều vợ. Phó Bạch cắn môi, đáp thế nào.
Công viên giải trí của Đế Đô Tinh lớn, mấy khu chủ đề nếu xe mà bộ thì thể khiến đến phế cả chân. Hơn nữa các trò chơi giải trí cũng đặc biệt nhiều, nhưng những trò quen thuộc như tàu lượn siêu tốc, vòng đu vẫn , chỉ là thiết kế của tàu lượn siêu tốc còn kinh khủng hơn một chút, Phó Bạch chắc chắn dám .
Hoắc Vân Sâm tự nhiên nắm lấy tay : "Chơi tàu lượn siêu tốc em?" Đối với Hoắc Vân Sâm mà , những trò cảm giác mạnh mới thể thu hút , còn mấy trò nhẹ nhàng thì chẳng khác nào trò trẻ con.
Phó Bạch lắc đầu lia lịa: "Không! Em sợ lắm, chơi . Mình chơi mấy trò nhẹ , đến mà chơi cái đó chắc em xỉu mất."
"Được, em thì là ." Hoắc Vân Sâm nắm tay Phó Bạch dạo chơi trong công viên. Hai mới đến, cũng mệt, cần xe tham quan. Trò chơi đầu tiên hai chơi là trò b.ắ.n súng, đây là trò yêu thích nhất của các trai, Phó Bạch cũng ngoại lệ, còn tuyên bố thi đấu với Hoắc Vân Sâm.
"Người thua thì làm ?" Hoắc Vân Sâm cố tình hỏi như .
Phó Bạch đương nhiên Hoắc Vân Sâm lợi hại, nhưng cũng kém, liền : "Người thua, cõng mười phút!"
Một vụ cá cược trẻ con, Hoắc Vân Sâm mấy hứng thú. Anh đến gần tai Phó Bạch, véo cằm nâng lên: "Người thua, hôn mười phút."
Mèo con của Yu
"Hả? B- hôn mười phút? Mười phút?!!!" Phó Bạch cảm thấy Hoắc Vân Sâm chắc là hôn đến c.h.ế.t mất. Cậu đỏ mặt trừng mắt đàn ông: "Có ai hôn lâu như thế ? Với như thế giống phần thưởng hơn hình phạt thì !"
"Vậy thế nhé. Anh thua thì cõng em 10 phút, còn em thua thì hôn 10 phút. Công bằng ?" Giọng Hoắc Vân Sâm hiếm khi mang theo một chút lưu manh.
Cả khuôn mặt Phó Bạch đỏ đến mức thể bốc khói: "Không ! Như em thiệt quá! Ít nhất cũng cõng em nửa tiếng!"
"Được, thỏa thuận xong."
Phó Bạch: "..."
Cảm giác vẫn lừa .
"Em chắc chắn sẽ thua !" Cũng là cơ giáp, Phó Bạch cảm thấy khả năng chiến thắng.
"Vậy thì cố lên nhé."