Xuyên Thành Bé Mèo Của Tướng Quân Tàn Tật - 🐈 Chương 34

Cập nhật lúc: 2025-11-09 16:59:21
Lượt xem: 126

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Phó Bạch từng nghĩ đến chuyện sẽ trở thành vợ của tướng quân gì đó, nên khi Hoắc Vân Sâm câu , ngẩn , chẳng thể tin nổi: "Tướng quân, ... đang đùa ?"

Hoắc Vân Sâm , ánh mắt nghiêm túc mà sâu lắng: "Không, thật."

Phó Bạch sững sờ, gò má bỗng đỏ lên, đến cả vành tai cũng nóng bừng. Cậu căng thẳng đến mức năng lắp bắp: "Sao... như , ... ..."

Cậu hỏi ' thích em ', nhưng câu nghẹn nơi cổ họng. Loại câu hỏi thật quá ngượng, làm thể buột miệng ? Lỡ như tướng quân chỉ đang trêu chọc thì ? Chẳng sẽ trở thành trò ?

"Tướng quân, đừng đùa kiểu nữa, vui chút nào ."

"Anh đùa, thật đấy. Tiểu Bạch, mấy ngày gần đây nghĩ nhiều, và cuối cùng cũng xác định rõ , thích em."

Hoắc Vân Sâm tỏ tình thẳng thắn, đầy chân thành.

Phó Bạch ngây : "... nhưng em là mèo biến thành mà."

"Giờ em ?" Hoắc Vân Sâm hề bận tâm đến điểm đó, lẽ bởi từ khi Tiểu Bạch còn là mèo, cảm nhận hề bình thường .

Phó Bạch ngơ ngác, đồng thời trong lòng một cảm giác vui sướng khó tả. Tướng quân thích ư? Vừa nghĩ đến đó, trái tim như tan chảy, cả đều ngập trong vị ngọt như mật.

" em... em vẫn chắc chắn." Phó Bạch cảm nhận thích Hoắc Vân Sâm, nhưng cái thích rốt cuộc là dựa việc nuôi nấng , là dựa một thứ gì khác thì thể xác định , cho nên đáp quá nhanh.

May mà Hoắc Vân Sâm cũng ép , xoa tóc : "Không , em thể từ từ suy nghĩ, đợi em nghĩ thông suốt hãy trả lời ."

Không là vì lời tỏ tình của Hoắc Vân Sâm , mà Phó Bạch cảm thấy xoa đỉnh đầu một cái, cả nóng ran, từ trong ngoài đều cảm thấy nóng.

Không , sắp sốt đến nơi .

Phó Bạch cũng về phòng bằng cách nào, về đến nơi nhào lên giường, lăn qua lăn , tai mèo và đuôi mèo lộ ngoài.

Tướng quân thích ư...

Sao thích chứ.

Bắt đầu từ khi nào ?

Mình điểm nào đáng để thích chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xuyen-thanh-be-meo-cua-tuong-quan-tan-tat/chuong-34.html.]

Mèo con của Yu

Phó Bạch lấy tay che mặt, thật sự chẳng nghĩ nổi, nhưng lòng vui mừng khôn xiết.

Lăn lộn giường nửa ngày, cuối cùng Phó Bạch cũng nhớ chuyện chính, hôm nay định tìm việc làm cơ mà! Nếu nơi , sống như một con , nhất định công việc định.

Cậu lấy tấm danh của săn tìm ngôi hôm nay, tên là Trần Cường. gọi điện thoại, mà dùng Tinh Bác hỏi : [Anh đó ?]

Đợi một lát, bên trả lời : [Có đây, Phó, hỏi ?]

[Ngày mai đến công ty của các xem thử, ?]

[Được chứ, mai mấy giờ đến?]

[Các rảnh lúc nào?]

[Chúng làm việc buổi sáng từ 9h đến 12h, chiều từ 2h30 đến 5h30.Trong thời gian đều cả.]

[Vậy sáng mai 10 giờ đến nhé.]

[Được, ở công ty chờ .]

[Ừm, , cảm ơn .]

Nói chuyện xong, Phó Bạch cảm thấy yên tâm hơn, trong lòng nảy lên cảm giác như sắp công việc đầu tiên trong đời .

đợi đến ngày hôm khi đến công ty, thấy hơn 30 chờ trong sảnh, c.h.ế.t lặng.

Không cần đoán cũng những khác cũng giống như , đều là do săn tìm ngôi tìm đến. Chỉ là cứ tưởng phát hiện hẳn ít trong những nổi bật, kết quả đến thấy còn đông hơn cả buổi phỏng vấn xin việc bình thường nữa!

Hóa công ty mới chơi kiểu "thả lưới bắt cá hàng loạt" ...

"Cậu Phó, đến ?" Trần Cường thấy Phó Bạch, liền vẫy tay chào.

Phó Bạch cũng đáp , chút ngượng ngùng : "Công ty các trông vẻ... bận rộn nhỉ."

"Haha, đúng , dù cũng là mới mở mà, nên tình hình thế là bình thường. Hơn nữa ông chủ của chúng bảo cứ đưa lượng về , đó ngài sẽ từ trong đó lựa chọn mà ngài cảm thấy phù hợp nhất." Trần Cường hôm qua giấu chuyện phần trung thực, bèn vỗ vai Phó Bạch, xòa: " thật sự coi trọng , tin nhất định sẽ ông chủ của chúng để mắt đến."

Phó Bạch gượng, câu tám phần mười là với ứng viên khác , đây chẳng là kiểu vẽ bánh cho bạn .

phút kinh ngạc ban đầu, Phó Bạch vẫn nhanh chóng chấp nhận tình hình hiện tại. Giống như đến một công ty bình thường, dù ông chủ nhà cuối cùng cũng chọn lọc ứng viên, chẳng lẽ ai đến cũng ký hợp đồng, chuyện dễ dàng thế.

Loading...