Cậu là mèo lông dài, lúc ngủ nghiêng, lông mèo bên má đặc biệt xù lên, trông giống hệt như những con búp bê tinh xảo trong tủ kính.
Hoắc Vân Sâm dáng ngủ ngoan ngoãn dễ thương của mèo con, bỗng thấy để nó ở cũng chẳng gì .
Ánh đèn đầu giường dịu dàng ấm áp, phản chiếu trong đôi mắt xanh của đàn ông, dường như cũng nhuộm lên một tầng dịu dàng khác biệt.
Hoắc Vân Sâm xoay tắt đèn, xuống bên cạnh Tiểu Bạch. Ban đầu cứ nghĩ đầu tiên sinh vật khác bên giường sẽ khiến càng mất ngủ hơn, nào ngờ ngửi thấy mùi hương thoang thoảng đặc trưng của mèo, nhanh chóng chìm giấc ngủ.
Phó Bạch buồn ngủ đến mức sắp mở nổi mắt, cuối cùng cũng đợi đến lúc Hoắc Vân Sâm ngủ say. Cậu vội vàng rón rén chui trong chăn, bò đến bên đầu gối của Hoắc Vân Sâm. Trong chăn tối, nếu thị lực của , thì khi sẽ chẳng thấy gì.
Đặt hai chân lên đầu gối của Hoắc Vân Sâm, Phó Bạch tập trung tinh thần điều động dị năng chữa trị của , truyền hết chút dị năng hồi phục cho Hoắc Vân Sâm. Đương nhiên, chút ít thể lập tức làm cho chân của cảm giác, nhưng lượng đổi sẽ chất đổi. Nhìn tốc độ phục hồi dị năng hiện tại, trong vòng một tháng chắc chắn thể khiến chân Tướng quân cảm giác.
Dị năng cạn kiệt, Phó Bạch càng thêm mệt mỏi, bò ngoài, bên cạnh tướng quân ngủ , dị năng của liên quan đến tinh thần lực, tinh thần lực càng mạnh thì dị năng cũng càng mạnh. Ở kiếp trong thời kỳ tận thế, dựa thiền định để rèn luyện tinh thần lực, cho nên thông thường lúc ngủ thì tinh thần lực của hồi phục nhanh nhất.
Sáng hôm , khi Hoắc Vân Sâm tỉnh , mặt trời bên ngoài lên cao, mơ màng. Kể từ khi chân tàn tật, bao giờ thể ngủ một giấc mộng mị đến giờ ? Anh cúi đầu Tiểu Bạch vẫn đang ngoan ngoãn ngủ say bên cạnh , trong lòng Hoắc Vân Sâm dâng lên một luồng ấm lâu .
Là vì nhóc con ? Không ngờ mày công hiệu giúp ngủ ngon đến .
Hoắc Vân Sâm nhẹ, ngón tay thon dài nhẹ nhàng chạm má Tiểu Bạch, đánh thức , mà lẳng lặng lên xe lăn làm vệ sinh cá nhân.
Xuống lầu, thấy chú Trần đang với nụ kỳ quái, Hoắc Vân Sâm nhướng mày: "Chú Trần, mặt chú chuột rút ?"
"Sáng sớm mà Tướng quân đùa, xem tâm trạng của tướng quân ." Chú Trần trêu chọc nhưng hề tức giận, ngược còn càng thêm kỳ quái. Ông lên lầu hai, nhướng mày đầy vẻ hóng hớt: "Tướng quân, Tiểu Bạch đang ở trong phòng ngài ?"
"Phải thì ?" Hoắc Vân Sâm hiểu điều gì mà kỳ quái đến thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xuyen-thanh-be-meo-cua-tuong-quan-tan-tat/chuong-20.html.]
Chú Trần câu trả lời , hai mắt ông sáng rực mở to hơn: "Tôi ngay là Tiểu Bạch đến phòng ngài mà. Sáng nay mang bữa sáng cho nó, phát hiện nó trong nhà mèo, xem camera giám sát mới nó từ sân trèo phòng ngài."
"Vậy thì ?" Hoắc Vân Sâm vẫn chú Trần đang tự vui vẻ vì chuyện gì.
Chú Trần cũng quá kỳ quái, vội nắm tay thành quyền đặt lên môi ho khan hai tiếng, cố gắng vẻ nghiêm túc: "Không, gì, chỉ cảm thấy Tiểu Bạch bây giờ giống như một con vật thành tinh, còn nửa đêm chạy tìm ngài."
Mà ngài cũng đuổi nó ngoài.
Mèo con của Yu
Điều nghĩa là tướng quân đang dần mở lòng trở ! — Đây chính là lý do khiến nụ của chú Trần trở nên kỳ quái. Trong lòng ông vui mừng, nhưng biểu hiện quá rõ ràng, nụ tự nhiên trở nên kỳ lạ như .
Hoắc Vân Sâm sâu tìm hiểu sự bất thường của chú Trần, chỉ khẽ "ừm" một tiếng, xem như đáp lời ông Tiểu Bạch là một con vật thành tinh.
Ăn sáng xong, chú Trần đồng hồ, : "Tướng quân, Tiểu Bạch vẫn xuống, là để lên gọi nó dậy nhé?"
"Không cần, để nó ngủ ." Hoắc Vân Sâm cầm tờ Nhật báo Tinh Tế sáng nay lên lật : "Nó cũng làm học, cần thiết gọi nó dậy, nó ngủ bao lâu thì cứ ngủ bấy lâu."
Những lời đầy cưng chiều như , thật khó tưởng tượng thốt từ miệng của một đàn ông lạnh lùng thờ ơ. Chú Trần khỏi cảm khái: "Tướng quân ngày càng giống một cha đấy."
"Hửm?" Hoắc Vân Sâm cao giọng, nhíu mày chú Trần: "Cha gì?"
Chú Trần : "Nuôi thú cưng thì thường là nuôi như con cái mà. Chủ nhân chính là cha là , chẳng lẽ tướng quân vẫn ý thức ?"
Hoắc Vân Sâm lật một trang báo, lạnh nhạt : "Không , cháu nuôi Tiểu Bạch như con trai."
"Hả?" Chú Trần ngạc nhiên: "Vậy hai năm qua tướng quân nuôi nó với phận gì?"
Hoắc Vân Sâm chút do dự: "Người nhà."