Xuyên Thành Bé Mèo Của Tướng Quân Tàn Tật - 🐈 Chương 10

Cập nhật lúc: 2025-11-09 16:44:00
Lượt xem: 138

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Phó Bạch lập tức siết chặt móng vuốt, cả cong lên, lông dựng . Mà bên cạnh , Hoắc Hiển trộm đến đoạn cũng sợ hãi đến mức hai tay che miệng, đôi mắt mở to kinh ngạc.

Sao hai và ba thể nguyền rủa cả như ?

Tuy cả nghiêm khắc, trông vẻ hung dữ, nhưng đó là cả của họ mà!

Cậu bé chỉ mới 12 tuổi, hiểu sự ghen tị độc hại giữa trưởng thành.

Phó Bạch thì hiểu, trong thời tận thế, những tiến hóa dị năng như bọn họ sẽ khác đố kỵ, thậm chí dị năng giả cũng sẽ ghen tị lẫn . Nói trắng , xã hội vốn là nơi cá lớn nuốt cá bé, bạn mạnh mẽ thì sẽ ghét bạn, kéo bạn xuống khỏi vị trí đó.

Đối với Hoắc Đông và Hoắc Minh, Hoắc Vân Sâm chính là sự tồn tại như .

mà... bọn họ quan hệ huyết thống đấy!

ghen tị thế nào nữa, cũng thể nguyền rủa chính cả của như thế, còn hả hê nỗi đau của khác!

Phó Bạch tức đến mức phồng lên như cá nóc, tức giận thể kiềm chế nổi mà vòng qua hòn non bộ ngoài, trông thấy Hoắc Minh liền hung hăng kêu "meo" một tiếng, đó dồn sức tăng tốc, ánh mắt ngạc nhiên của đối phương, nhảy lên, giơ vuốt cào mạnh mu bàn tay .

Hoắc Minh kêu "á" một tiếng, xuống thấy tay xuất hiện mấy vết máu, giận dữ trừng mắt Tiểu Bạch: "Đồ súc sinh, mày dám cào tao!"

Phó Bạch cào một cái vẫn hả giận, nhe răng gầm gừ một tiếng, lao lên, định cắn tay Hoắc Minh. đánh giá quá cao sức chiến đấu của , xem nhẹ sự nhanh nhẹn của một quân nhân như Hoắc Minh.

Hoắc Minh nghiêng né tránh, khiến vồ hụt ngã lăn xuống đất. Ngay đó, mèo nhỏ Hoắc Minh đá mạnh một cú. Cái mèo nhỏ bé, nhẹ bẫng, cú đá lập tức khiến bay xa mấy mét.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xuyen-thanh-be-meo-cua-tuong-quan-tan-tat/chuong-10.html.]

Hoắc Hiển chạy theo phía trông thấy cảnh thì kinh hãi hét lên: "Anh ba, đánh Tiểu Bạch!"

Cậu bé hoảng loạn chạy tới ôm lấy Tiểu Bạch.

Phó Bạch đau đến mức thể co giật liên hồi, cái miệng nhỏ hồng hồng ngừng kêu meo meo. Cơ thể hiện tại quá yếu ớt, chỉ đá một cái thôi mà đau đến mức chịu nổi, suýt chút nữa thì bật .

Hoắc Hiển thấy trong mắt mèo nhỏ trào những giọt nước mắt long lanh thì sợ đến tái mặt. Là ôm Tiểu Bạch ngoài, thì đảm bảo Tiểu Bạch thương tổn gì cả. bây giờ Tiểu Bạch thương , ăn với cả thế nào đây!

Đôi tay Hoắc Hiển run rẩy, Hoắc Minh : "Anh ba, em sẽ mách cả!" Nói xong, bé ôm Tiểu Bạch chạy về phía phòng khách.

Hoắc Minh và Hoắc Đông vốn con mèo xuất hiện bất ngờ dọa cho ngẩn , giờ thấy Hoắc Hiển xuất hiện thì càng hoảng loạn. Con mèo thì thôi, nó cáo trạng, nhưng Hoắc Hiển ! 12 tuổi, phân biệt đúng sai . Nếu để bé đến mặt cả mách lẻo, e rằng hôm nay bọn họ thể yên rời khỏi nhà chính nữa.

Hai cuống cuồng đuổi theo, Hoắc Minh chạy thấp giọng uy hiếp: "Hoắc Hiển, lời nào nên lời nào em hiểu cho rõ! Ai mới là trai thiết hơn với em! Đứng cho !"

Hoắc Hiển còn nhỏ, gặp chuyện dễ hoảng loạn, hơn nữa dáng vẻ đẫm nước mắt của Tiểu Bạch dọa cho sợ c.h.ế.t khiếp, trong lòng luôn kính sợ cả, thế nên giờ phút chỉ chạy đến mặt cả để nhận tạ tội.

Mấy chạy phòng khách, Hoắc Vân Sâm đang chơi bài thấy động tĩnh bèn đầu . Thấy sắc mặt bọn họ gì đó bất thường, khẽ nhíu chân mày, cúi đầu Tiểu Bạch đang Hoắc Hiển ôm trong lòng. Đôi mắt xanh lục sắc bén nheo , đột ngột đẩy quân bài tay , điều khiển xe lăn trượt về phía Hoắc Hiển: "Tiểu Bạch ?"

Mấy trong phòng lúc mới ý thức chuyện , đều đưa ánh mắt đồng loạt về phía ba chạy .

Hoắc Hiển chạm ánh mắt lạnh lẽo của cả, nước mắt lập tức tuôn : "Anh cả, em xin , Tiểu Bạch thương , là của em trông chừng nó cẩn thận."

Mèo con của Yu

Hoắc Vân Sâm vội vàng nhưng vô cùng cẩn trọng ôm lấy Tiểu Bạch lòng, kiểm tra thể nó. Giọng của còn lạnh hơn cả ngày đông giá rét: "Bị thương ở ?" Anh đang hỏi Hoắc Hiển.

Phó Bạch phối hợp, chủ động để lộ bên hông đá. Bộ lông trắng tinh, chỉ một chút vết bẩn cũng dễ nhận , huống chi chỗ còn hiện rõ mảng đỏ thẫm. Hoắc Hiển cũng chỉ đó, : "Anh cả, là chỗ ạ."

Loading...