Xuyên Qua Chi Tề Gia - Chương 113: Chuẩn bị cho bữa tiệc đêm
Cập nhật lúc: 2025-11-21 02:07:11
Lượt xem: 191
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Buổi tối mời khách ăn cơm, y đương nhiên suy nghĩ về thực đơn. Lần vì chuẩn từ sớm nên hề thất lễ. Lần khá đột ngột, đồ ăn trong nhà chẳng còn bao nhiêu, thể nào bắt khách ăn đồ thừa ?
Sau khi đưa hai đứa nhỏ đến lớp học vỡ lòng, y bèn một chuyến đến nhà ăn lớn. Bếp trưởng của nhà ăn lớn sớm nghỉ, chỉ còn mấy phụ bếp đang cọ rửa ở gian bếp .
Y gọi một phụ bếp họ Lý , đây là thường ngày mang thức ăn cho họ, vài tiếp xúc cũng xem như khá quen.
“Giang tiểu ca, ngươi tìm việc gì ?” Người phụ bếp họ Lý chút nghi hoặc.
“Lý đại ca, hỏi một chút, chỗ các ngươi còn đồ ăn thừa , thể nhường cho một ít ? Buổi tối đãi khách, mà đồ ăn lấy về hồi sáng ăn gần hết .” Y .
Người phụ bếp họ Lý do dự một lúc, đó nhỏ giọng : “Có thì , nhưng mà… nhiều món ăn như , chúng thể tùy tiện động .”
Y mừng rỡ: “Không , cũng lấy , các ngươi cứ giá, bỏ tiền mua, đắt hơn một chút cũng .”
Người phụ bếp họ Lý liếc ở cách đó xa, giọng càng hạ thấp hơn: “Giang tiểu ca, ngươi hiểu ý , ý là, những món ăn đều do bếp trưởng Hồ quản lý, xử lý thế nào là do quyết định.”
Y hiểu : “Vậy bếp trưởng Hồ giờ đang ở , tìm thương lượng xem thể nhường cho một ít .” Y ấn tượng sâu sắc với vị bếp trưởng họ Hồ , vì đầu to cổ rụt, tái hiện một cách hảo dung mạo miêu tả trong một vở tiểu phẩm.
Người phụ bếp họ Lý chỉ đường cho y, rằng rẽ trái gian đầu tiên chính là nơi ở của bếp trưởng Hồ. Y lời cảm ơn về hướng đó.
Còn đến gần cửa phòng, bên trong truyền đến tiếng ngáy vang trời, ngủ say đến mức nào. Chẳng hiểu , y thấy chút may mắn, may mà Bùi Triệt ngáy ngủ, nếu ngày nào cũng ngủ chung thì thật khó chịu bao.
Sân viện họ ở thực ba gian phòng. Ban đầu y nghĩ mỗi một gian là , nhưng Bùi Triệt , trong sân ba thư sinh mà lấy một phòng sách thì thật bất tiện. Cuối cùng, họ đành đổi một gian chính phòng thành thư phòng, y và Bùi Triệt vẫn ngủ chung một chỗ như .
Tiếng ngáy bên trong vẫn tiếp tục, y nghĩ ngợi, cuối cùng vẫn từ bỏ ý định gõ cửa. Người đang ngủ say như , tùy tiện làm phiền, ngủ đủ giấc chắc chắn sẽ tức giận, chuyện xin đồ ăn cũng đừng hòng nghĩ tới.
Hay là dứt khoát đến Tinh Túy Viên thử vận may? Y nghĩ đến việc kinh doanh phát đạt của nó, lắc đầu. Người làm ăn buôn bán, thể bán nguyên liệu nấu ăn cho khác chứ?
Y xoay rời khỏi nhà ăn lớn, men theo con đường nhỏ lát đá xanh xuống chân núi. Khi ngang qua cổng sơn môn, gác cổng phương tiểu ca thấy y ngoài bèn hỏi một câu: “Giang gia, ngài ?”
Y : “Ta xuống xem thử, chân núi ruộng lúa và vườn rau ? Ta xem mua ít rau .”
“Mua rau ?” Phương tiểu ca , “Bên cũng , nhưng đều là mấy món rau bình thường, e là hợp khẩu vị của các ngài.”
Y thì khỏi bật , trong mắt vị phương tiểu ca , tiền chắc là ngày nào cũng ăn sơn hào hải vị. Thực khi quen Bùi Triệt, y cũng nghĩ rằng những tiền như họ khi ăn uống hẳn là cầu kỳ, khi thiết với Bùi Triệt và y mới phát hiện, thực họ cũng kén ăn như , chỉ cần nấu ngon thì món gì cũng thể ăn một cách ngon lành.
Xuống núi chỉ hơn 200 bậc thang, y ngày thường đều lao động nên bộ xuống dễ dàng. Đến chân núi, y về phía những ngôi nhà thấp bé cây cối che khuất.
Mấy hộ đầu tiên, nhà nào nhà nấy đều đóng chặt cửa, y đoán giờ họ hẳn đang ở núi làm việc. Mãi đến khi tới hộ thứ năm, y mới thấy một bà lão đang nheo mắt mái hiên vá quần áo.
“Lão nhân gia, làm phiền .” Y cách đó xa chào bà lão, y sợ đến gần đột ngột sẽ dọa bà cụ.
Bà lão mắt tuy mờ nhưng tai vẫn còn thính, thấy tiếng liền ngẩng đầu về phía phát âm thanh, hỏi: “Chàng trai trẻ, ngươi tìm ai ?”
Y tiến gần vài bước, : “Ta tìm ai cả, chỉ hỏi bà một chút, nhà bà vườn rau , mua một ít rau.”
“Vườn rau , , ngươi mua rau gì?” Bà lão lập tức trở nên nhiệt tình, giọng của bà, hẳn đây đầu tiên đến đây mua rau.
“Vườn rau nhà bà những loại rau gì ạ?”
Bà lão cần suy nghĩ: “Có dưa chuột, cà tím, đậu đũa.”
“Mỗi thứ một ít ạ.” Y vui, trừ dưa chuột trùng với món ăn buổi sáng, hai loại còn đều là những món thường ngày đưa tới.
“Được .” Bà lão nhanh nhẹn dậy, nhà lấy một cái cân, đó dẫn y vườn rau.
Vườn rau nhà bà cách nhà chỉ chừng 200 mét, từng luống rau xanh mướt, tràn đầy sức sống. Trong vườn những quả dưa chuột thẳng tắp, những quả cà tím căng mọng, những sợi đậu đũa dài thượt, cây nào cây nấy đều trĩu quả, thể thấy chủ nhà chăm sóc mảnh vườn .
Y tiến lên hái một ít, khi bà lão cân xong thì bỏ giỏ. Cả một giỏ rau lớn như mà chỉ hơn hai mươi mấy văn tiền, rẻ hơn nhiều so với đồ nhà ăn lớn đưa tới. Y nghĩ là chỉ cần đồ mặn, còn rau củ thì xuống núi mua, tươi rẻ, leo núi coi như rèn luyện thể.
Hiện tại rau, trong nhà còn một miếng thịt, nhưng chỉ đãi khách đồ chay mà món mặn chính thì thật , y hỏi: “Nhà bà nuôi gà ạ? Có thể bán cho một con ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xuyen-qua-chi-te-gia/chuong-113-chuan-bi-cho-bua-tiec-dem.html.]
Bà lão lắc đầu: “Gà giữ để đẻ trứng, bán . Ngươi mua thì mua vịt , nhà lão Trương nuôi một đàn ở ruộng nước bên , giờ ăn là ngon.”
Thôi , gà vịt cũng sàn sàn như . Y theo bà lão, hướng về phía ruộng nước. Vịt trong ruộng nước quả nhiên nhiều, trông chừng hai ba cân, đúng là lúc ăn ngon nhất. Y đang tính xem lát nữa nên chọn con nào thì đột nhiên một ông lão từ bờ ruộng bên cạnh tới.
Bà lão cho ông lão họ Trương nhu cầu của y, ông lão y, giọng ồm ồm : “Ngươi con nào?”
Y kỹ một hồi, chỉ con vịt đang vươn cổ ngừng tìm thức ăn : “Chính là nó.”
Ông lão họ Trương tới, làm cả đàn vịt hoảng loạn đập cánh, cũng tay thế nào, đến khi y hồn thì bắt con vịt miệng còn ngậm con ốc đây.
Tiếc là ốc bắt về ngâm nước cho nó nhả bùn, nếu y nhất định xắn ống quần lội xuống. Y tiếc nuối thoáng qua ruộng nước, ánh mắt đột nhiên khựng .
“Tôm hùm đất?” Y kinh ngạc thốt lên. Cái thứ đen tuyền đang múa may cặp càng lớn ngoài ruộng , chẳng là món tủ của các quán ăn khuya mùa hè ?
Ông lão họ Trương và bà lão theo ánh mắt của y: “Đây là tôm càng ?” Họ hiểu tại y thứ bằng ánh mắt như thấy bảo bối.
“ , chỗ các ngươi ăn món ?”
“Thứ vỏ cứng queo, ăn chẳng thịt, nhặt về nhà băm cho gà vịt ăn.” Bà lão chán ghét .
Lý lẽ y cũng hiểu, nhưng ăn thứ chẳng là ăn hương vị ? Y đặt con vịt buộc kỹ xuống đất, cởi giày vớ về phía ruộng.
Hai ông bà lão đều chút hiểu, họ nửa ngày, tôm càng vẫn là tôm càng, gì đáng để lội xuống ruộng bắt chứ?
Nửa canh giờ , y ngân nga khúc hát chiến thắng trở về, y xử lý xong các nguyên liệu khác, đó bắt đầu làm sạch đám tôm càng bắt ruộng. Món nấu kiểu gì cũng ngon, chỉ tiếc là thời cổ đại bia lạnh, nếu thể uống kèm một chút thì thật hảo.
Sau khi xử lý tôm xong, y đun non nửa nồi dầu, dầu nóng thì đổ tôm , đầy vài giây, tôm càng lập tức đỏ rực . Y vớt tôm chiên qua dầu để sang một bên, chỉ chờ đến tối trổ tài.
…
Buổi tối, Hàn Tần và mấy khác cùng Bùi Triệt đến ăn ké, còn nhà, họ ngửi thấy một mùi thơm lạ. Mùi thơm nay từng ngửi thấy, đều phấn chấn tinh thần, trong lòng tràn đầy mong đợi.
Vào nhà chính, thấy bàn bày sẵn vài món ăn, vịt kho tàu, cà tím xào thịt băm, nộm dưa chuột, đậu đũa xào khô, món nào trông cũng vô cùng hấp dẫn, nhưng sự chú ý của vẫn tập trung món ăn tên trong bếp.
So với sự tò mò mà bất lực của đám Hàn Tần, Bùi Triệt thì thẳng thắn hơn nhiều. Hắn bếp, lướt qua y trong nồi, chỉ thấy từng con tôm càng đỏ au bao bọc trong tỏi băm trắng xóa đang xèo xèo bốc khói, và mùi thơm cũng chính là từ trong nồi tỏa .
Y để ý thấy , cầm muỗng lớn đảo đều : “Các ngươi cứ ăn , bên ngoài rượu, cơm cũng bưng .”
“Làm gì chuyện chủ nhà bàn mà khách ăn ?”
“Thôi , dù cũng sắp xong , ngươi đưa giúp cái chậu qua đây.”
“Chậu?” Bùi Triệt chút nghi hoặc, món ăn nào dùng chậu để đựng?
“ , nhiều thế , đĩa mà đựng hết? Mau mang tới đây, cái đặt ở bàn bên kìa.” Y cảm thấy quá lề mề.
Bùi Triệt y thúc giục, đành qua lấy cái chậu đưa cho y. Y nhận lấy chậu, múc từng muỗng từng muỗng , đến khi chậu đầy ắp mới múc hết tôm càng trong nồi .
Một chậu lớn như bưng , khiến cho đám bạn của Bùi Triệt và cả hai đứa nhỏ đều sững sờ. Nhiều thế thì ăn đến bao giờ mới hết? Hơn nữa, họ chút ăn thế nào, thường ngày ăn tôm biển, họ đều ăn tôm bóc vỏ, còn con tôm càng bao bọc trong lớp vỏ cứng thì ăn làm ?
Y gắp một con tôm bát của , đó dùng tay, ba hai lượt bóc lớp vỏ ngoài, ăn phần thịt tôm thấm đẫm nước sốt bên trong. Hương vị lâu thưởng thức đến cổ họng khiến y thỏa mãn thở dài, quả nhiên, mùa hè mà tôm hùm đất thì thật trọn vẹn!
Những khác đều ngây , dùng tay để ăn, thế bất nhã ?
Y để ý thấy ánh mắt của họ, chút ngượng ngùng: “Nếu các ngươi quen ăn món thì cứ ăn các món khác, các món khác cũng ngon.”
Những khác cũng các món khác ngon, nhưng mùi thơm bá đạo cứ xộc thẳng mũi, làm họ thể cam tâm chỉ ăn những món khác ?
Nhìn y ăn hết con đến con khác một cách vui vẻ, thỉnh thoảng còn bóc mấy con bỏ bát của hòn đá nhỏ và Bùi mộc, đám Bùi Triệt ai chăm sóc cuối cùng cũng buông bỏ chút rụt rè cuối cùng, hướng về phía những con tôm càng đỏ au mặt mà tay.
Khó khăn lắm mới bóc một con, thịt chỉ lớn bằng ngón út, thấm đẫm nước sốt tươi ngon đậm đà, ăn một miếng chẳng thèm, bóc thêm con nữa! Cứ thế một con một con, gần như trong nháy mắt, mặt chất thành một đống vỏ tôm. Nhìn động tác tay chuẩn xác và mạnh mẽ , hai chữ "bất nhã" sớm ném lên chín tầng mây.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
--------------------