[Xuyên nhanh] Tẩy Trắng Tra Công - Chương 92: Tay bút tầng lớp dưới, bất tài lại dối trá

Cập nhật lúc: 2026-04-29 12:34:31
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Có lẽ trong mắt khác, tính cách như khó tránh khỏi xem là quá mức dễ dãi, cốt khí. tính cách của La Vũ Phàm vốn dĩ là như thế, đối với những cận, luôn mức độ bao dung cao, điểm giới hạn cũng vì mà thấp hơn khác.

Cậu dễ mềm lòng, giống như một chú ch.ó nhỏ, dù từng tổn thương nhưng vẫn sẽ chủ động lộ bụng , cho dù vẫn thể làm đau một nữa.

Ai tính cách như , khi trong các mối quan hệ giữa với là kiểu dễ chịu thiệt thòi nhất. Cho nên một phần sự "bản lĩnh" của cũng bắt nguồn từ chính sự yếu mềm trong tính cách .

Sau khi Đỗ Bắc về nhà, sofa lâu, càng nghĩ càng tự trách, càng nghĩ càng thấy đau lòng cho La Vũ Phàm.

Thật vẫn luôn thiếu thốn tình cảm, ? Cho nên mới hình thành thói quen lùi bước, thói quen thuận theo.

Dù cha vẫn đầy đủ, dù gia đình trông vẻ bình thường, nhưng vẫn luôn những như - họ thể nhận tình yêu thương vô bờ bến từ cha . Vì mới hình thành nên tính cách như La Vũ Phàm. Có lẽ hẳn là giữa cha tồn tại mâu thuẫn, nhưng chỉ thể giả vờ như , bởi vì sợ gia đình sẽ tan vỡ, sợ một ngày nào đó sẽ bỏ rơi.

sự bình yên tô vẽ , rốt cuộc vẫn sẽ phá vỡ. Giống như phần thịt thối rữa, sớm muộn cũng cắt bỏ, mới thể tái sinh. quá trình thể gây mê, cho nên đau đớn.

Bảo bối của : Anh nhớ tiếp nhé.

Bảo bối của : Đã treo thông báo giúp , hậu trường cũng duyệt đơn mở VIP, thứ bảy tuần sẽ bắt đầu đăng chương mở VIP."

Đỗ Bắc ép xuống tâm sự, trả lời vài câu. Hai bắt đầu trò chuyện qua , chậm rãi chuyện với .

Hiện tại như cũng , cần vội, cứ từ từ lấp đầy thế giới của , sẽ một ngày đủ dũng khí và sự tự tin.

Đỗ Bắc nhắn tin với La Vũ Phàm. Cả hai đều kiểu trả lời ngay lập tức, mà là mỗi đều xử lý công việc trong tay, lúc nào rảnh một chút thì hồi âm một câu, cứ thế trò chuyện cho đến lúc tan làm. Thật cũng chẳng bao nhiêu nhưng cảm giác đang ở bên .

Việc gì cũng hồi đáp, là trả lời ngay mà là trả lời bằng sự để tâm.

Ví dụ như La Vũ Phàm nhà đơn điệu, nửa tiếng Đỗ Bắc thấy liền hỏi mua ít hoa về đặt trong nhà .

Lại ví dụ như Đỗ Bắc hôm nay thử làm pizza, La Vũ Phàm thấy liền nhắc nhất định chọn loại phô mai cho .

Hay như Đỗ Bắc sẽ lái xe mua ít đồ mới đến đón . Vì đường xem tin nhắn nên sẽ báo cho một tiếng sẽ trả lời, lúc đó cũng lúc đến lầu toà công ty của .

Vân vân, là những chuyện vụn vặt nhưng chăm chút hết thảy những bất an giấu kín trong lòng La Vũ Phàm, mang cho cảm giác yên tâm vô cùng.

"Tan làm , Tiểu La, Tiểu Vương, về ?"

"Đi, thu dọn xong ." Tiểu Vương xách balo lên, trông như chờ sẵn từ lâu.

La Vũ Phàm cũng dọn dẹp xong đồ đạc, họ thì chần chừ, Tiểu Vương tinh ý.

"Anh Đỗ đang đợi lầu chứ gì? Xuống cùng luôn , em với Trương tàu điện ngầm."

"Ừ, thôi." La Vũ Phàm bước chân nhẹ nhàng ngoài.

Tiểu Vương phía , giả vờ than thở: "Ôi, đây chính là mùi cơm ch.ó ? Cơm ch.ó lạnh lẽo tạt thẳng mặt , hu hu, La đổi , còn là La thích khoe ân ái nữa ."

Anh Trương vỗ Tiểu Vương một cái: "Bớt làm trò , giờ cả văn phòng chỉ còn độc , còn lo ?"

Tiểu Vương còn tâm trí trêu La Vũ Phàm nữa, bịt tai : "Em đang ở , em là ai, em nhớ gì hết?" Nói xong liền chạy vèo .

"Thằng nhóc , chỉ giỏi làm trò."

Anh Trương bật , La Vũ Phàm : "Dạo tâm trạng hơn nhiều, làm hòa với ?"

Bình thường La Vũ Phàm kể chuyện của nhưng đồng nghiệp ngày nào cũng gặp, họ ít nhiều cũng một chút. Trước đó và Đỗ Bắc cãi cũng sẽ lộ ít cảm xúc.

Anh Trương công ty sớm hơn , coi như là lớn trong tổ. Anh hiền lành, nhân phẩm , so với tổ trưởng thì Trương tin tưởng và dựa dẫm hơn.

"Vâng, làm hòa ."

Trong lòng La Vũ Phàm vẫn chút chắc chắn, Đỗ Bắc chỉ đổi nhất thời sẽ luôn như . mặt khác sẽ Đỗ Bắc, theo thói quen vẫn cố giữ vẻ yên .

Anh Trương quen mấy năm, cũng hiểu tính cách của , liền khuyên nhũ: "Cuộc sống khi kết hôn khác với lúc yêu đương, chuyện gì thì hai trao đổi nhiều hơn. Đừng đặt ở vị trí thấp, nên thế nào thì cứ thế đó, nhượng bộ giải quyết vấn đề ."

"Tiểu La , làm đồng nghiệp năm sáu năm , xen chuyện riêng một . Cậu hiểu thế giới ai thì nó vẫn như bình thường, cũng , rời xa ai đó thì vẫn sẽ sống . Cho nên đừng ngần ngại xem trọng bản hơn một chút, thành thật với chính hơn một chút."

Phía Tiểu Vương bấm thang máy, gọi hai nhanh lên vì cuộc trò chuyện đành tạm dừng . lời của Trương giống như một viên sỏi, ném mặt hồ tĩnh lặng trong lòng La Vũ Phàm.

Cậu bắt đầu suy nghĩ, hoặc đúng hơn là tự xem xét chính .

"Tiểu Phàm." 

Đỗ Bắc đưa cho La Vũ Phàm một bình giữ nhiệt: "Đi đường mà còn thất thần, đang nghĩ gì em?"

La Vũ Phàm nhận lấy bình nước: "Lúc nãy Trương hỏi em, làm hòa với ."

"Bên trong là trái cây nấu buổi chiều, em thử xem."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xuyen-nhanh-tay-trang-tra-cong/chuong-92-tay-but-tang-lop-duoi-bat-tai-lai-doi-tra.html.]

Đỗ Bắc khởi động xe: "Vậy em trả lời như thế nào?"

La Vũ Phàm nhấp một ngụm ấm, hương trái cây thanh nhẹ hòa với vị vặn: "Em là làm hòa , dám làm em giận nữa."

", sẽ làm em giận nữa."

Đỗ Bắc một tay xoa nhẹ mặt : " tính lúc em kén ăn."

La Vũ Phàm kiên quyết thừa nhận kén ăn: "Anh còn ăn rau mùi, em ăn cà rốt. Anh đúng là tiêu chuẩn kép."

"Anh ăn rau mùi, chỉ là thích nên ăn ít hơn một chút thôi. Còn em thì thật sự là một miếng cà rốt cũng ăn, chúng giống ." Đỗ Bắc thẳng thắn sửa .

"Em thấy như hết, dù cũng là ăn." La Vũ Phàm phản bác.

"Vậy thế , mỗi ăn rau mùi thì em ăn nửa củ cà rốt, công bằng chứ?" Đỗ Bắc bắt đầu giăng bẫy.

La Vũ Phàm dễ mắc bẫy: "Vậy ăn lượng rau mùi tương đương nửa củ cà rốt thì mới công bằng."

"Chốt!" Đỗ Bắc lập tức đồng ý, khóe môi mang theo nụ đắc ý.

La Vũ Phàm một lúc, cảm thấy đây đúng là hại chẳng lợi , g.i.ế.c địch tám trăm tự thương tổn một nghìn. Đây giống phong cách của Đỗ Bắc.

Tối hôm đó, hai ăn một bữa đại tiệc cà rốt và rau mùi, nửa củ cà rốt hầm cùng thịt dê đến mềm nhừ, chạm tan. Còn rau mùi xay thành nước, đổ lên đá và thêm Sprite và Yakult, hương vị kỳ lạ nhưng khá ngon.

La Vũ Phàm vì tò mò còn giành uống nửa cốc của , kết quả là cà rốt cũng ăn , rau mùi cũng giúp Đỗ Bắc giải quyết một nửa. Đến khi kịp phản ứng thì bên cạnh Đỗ Bắc tố cáo gian xảo.

Đỗ Bắc đang bàn làm việc gõ chữ, than thở liền xoay ghế, một tay ôm eo kéo mạnh xuống. La Vũ Phàm mất thăng bằng ngã lòng , luôn lên đùi .

Dù La Vũ Phàm béo nhưng con trai xương nặng, Đỗ Bắc tay bất ngờ nên giữ lực, khiến đập trúng khá đau khiến nhăn nhó kêu lên.

"Đáng đời!"

Ngoài miệng , La Vũ Phàm vẫn lo lắng cho , nhúc nhích điều chỉnh tư thế một chút, nhưng vì tay Đỗ Bắc giữ nên thể động nhiều. Cậu cố gắng tự chống đỡ: "Đau lắm ?"

Đỗ Bắc ôm chặt : "Không đau, đừng động đậy nữa. Anh bản thảo mệt, cho ôm một chút."

La Vũ Phàm thả lỏng, tựa lòng , vai đỡ cằm Đỗ Bắc: "Mệt thì đừng nữa, bản thảo dự trữ cũng đủ ."

Nói cho cùng, vẫn là đau lòng cho .

Gần đây tình cảm của hai hồi phục nhiều, giống như về thời gian nhất. Đỗ Bắc còn cãi với nữa, ngược còn trưởng thành hơn, bao dung và yêu thương hơn. Cậu cũng coi như lật qua chuyện cũ, chăm chỉ sống .

Cậu bản cứ mãi tự chui ngõ cụt, chuyện gì cũng cố gắng nghĩ thoáng hơn một chút. Ngay cả chuyện của cha , cũng đang cố gắng buông xuống.

Những ngày tháng đó, những chuyện xảy thì cũng qua, thể đổi điều gì nên tự làm khổ nữa. Cậu đang cố gắng sống lên từng ngày, hiện tại mới là điều quan trọng.

Thêm đó là những lời khuyên của Trương, trong lòng đủ loại suy nghĩ nổi lên ép xuống, cuối cùng vẫn .

"Anh xem, ba em sớm thể sống cùng nữa ?" Ánh mắt tiêu điểm, dường như chỉ thuận miệng hỏi bâng quơ.

Đỗ Bắc nắm lấy những ngón tay đang vô thức chuyển động của , đan từng ngón tay kẽ tay , siết : "Sao em hỏi ?"

"Có họ vì em nên mới luôn nhẫn nhịn , kéo dài như , mới chia tay ?" Giọng La Vũ Phàm định.

Đây là nút thắt trong lòng , cha ly hôn lâu khi kết hôn, hơn nữa còn nhanh chóng tái hôn và lập gia đình mới.

Đỗ Bắc hôn nhẹ lên má : "Anh nghĩ ."

Hắn quá chắc chắn, khiến La Vũ Phàm khỏi sang: "Tại ?"

Đỗ Bắc thẳng thắn : "Thật từng gặp ba em và vợ của ông, lúc đó là dịp Tết, tự về quê, em còn nhớ ?"

"Ừm, lúc đó hai chúng cãi , chiến tranh lạnh lâu, về cũng với em." Nhắc đến chuyện , La Vũ Phàm vẫn chút tủi .

"Bảo bối, xin , nhất định sẽ nữa . Sau cũng sẽ đưa em theo, nếu thì sẽ nữa." Đỗ Bắc cam đoan.

những lời đảm bảo, thề thốt phần lớn chỉ là một lời nhưng thái độ như cũng đủ khiến vui lòng.

"Vậy , tiếp ."

Bầu ơi thương lấy bí cùng, tuy rằng khác giống nhưng chung một nồi.

"..." Đỗ Bắc chút khó xử , sự thúc giục của , mới : "Họ dẫn theo một đứa trẻ... em em một đứa em trai ?"

La Vũ Phàm trong chớp mắt mở to mắt, thật sự . Cậu chỉ là trong một ngày nọ về nhà cha , phát hiện trong nhà còn ai nên gọi điện cho hai bọn họ, trong điện thoại nhận một câu rằng họ ly hôn .

Cậu còn kịp phản ứng thì cha lượt tái hôn. Cậu giống như một con rối kéo , đến khi hồn thì chỉ còn một , ngay cả Đỗ Bắc cũng đang chiến tranh lạnh với .

"Khoảng thời gian đó em lắm, mà ... nên nhắc đến. em trai em cũng mấy tuổi , giống ba em."

"Cho nên đoán, thật họ ly hôn hoặc ly từ sớm, chỉ là vì một lý do mà với em mà thôi."

Loading...