[Xuyên nhanh] Tẩy Trắng Tra Công - Chương 88: Tay bút tầng lớp dưới, bất tài lại dối trá

Cập nhật lúc: 2026-04-29 12:30:48
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tiểu Phàm, ở đây."

Khi La Vũ Phàm tan làm Đỗ Bắc đợi lầu từ . Hơn nữa trong xe đợi mà là ngay sảnh tầng một.

Đỗ Bắc dáng cao ráo, ngoại hình tuấn tú, hôm nay ngoài còn chăm chút ăn diện kỹ càng, trông chẳng khác gì một tinh trai lắm tiền.

"Sao ở đây?" La Vũ Phàm bước tới, chút nghi hoặc.

Đỗ Bắc tiện tay nhận lấy balo của : "Không sẽ đến đón em ?"

Hắn móc điện thoại , thẳng thừng mở lên cho xem: "Này, em còn trả lời nữa, quên ?"

La Vũ Phàm liếc màn hình của , chú ý tới cái biệt danh mà Đỗ Bắc đặt cho , mím môi: "Anh sến quá."

Đỗ Bắc thu điện thoại , nghiêng đầu: "Thì , ở nhà cũng gọi em như mà."

"Anh La, đây là yêu của hả?"

Một đồng nghiệp là Tiểu Vương bước tới chào hỏi, tiện thể cảm ơn Đỗ Bắc vì cà phê hôm nay.

Đỗ Bắc bắt tay với : "Chào , là chồng của Tiểu Phàm, họ Đỗ, tên Đỗ Bắc."

"Anh Đỗ, chào , em là đồng nghiệp của La, Vương Thành. Anh cứ gọi em là Tiểu Vương là ."

Tiểu Vương vỗ nhẹ lên cánh tay La Vũ Phàm: "Anh La, chồng trai thật đó. Vậy em làm phiền thế giới hai nữa nha, mai gặp."

"Ừ." La Vũ Phàm tạm biệt Tiểu Vương.

Đỗ Bắc nắm tay , kéo ngoài: "Hôm nay ăn ngoài nhé? Có một quán thịt nướng mới mở đ.á.n.h giá khá , ăn thử xem."

La Vũ Phàm lên tiếng, thích cái cảm giác Đỗ Bắc quyết định . Lòng bàn tay Đỗ Bắc ấm, khi đan mười ngón tay , tay cũng nóng lên theo.

"Chính là chỗ , xem đến muộn . Có thể xếp hàng, , chúng qua hỏi thử."

Nhìn thấy cửa chen kín một đống , La Vũ Phàm thấy ăn nữa. Cậu thích nơi đông đúc, cảm giác chen chúc khiến khó thở, nhưng Đỗ Bắc kéo xuyên qua đám hỏi phục vụ.

Lúc chen trong đám đông, Đỗ Bắc từ nắm tay chuyển sang ôm lấy , tách khỏi dòng . La Vũ Phàm chỉ cảm nhận lực ôm của , cùng mùi hương giống hệt mùi của chính .

"Có chỗ, ăn quán ."

Đỗ Bắc buông tay, cho đến khi trong quán, còn chen chúc nữa mới thả , nắm tay .

La Vũ Phàm đầu , dường như đám đông cũng đáng sợ đến thế.

"Thắc mắc tụ ở cửa ? Họ đang đợi bàn nhỏ, hôm nay bàn nhỏ giảm nửa giá. xem menu , hai ăn cũng tốn bao nhiêu nên đợi, ăn luôn. Ăn xong còn thể dạo trong trung tâm thương mại."

"Ừ." La Vũ Phàm đồng ý, thứ đều để quyết định.

Sau khi cầm menu, Đỗ Bắc đưa cho : "Em gọi món , em chọn món ngon hơn , nào cũng ."

Mắt La Vũ Phàm sáng lên một chút, cầm menu lên, đ.á.n.h dấu ba chỉ, bò Wagyu các loại,... Cậu thích ăn uống nhưng thích đến những nhà hàng sang trọng đắt đỏ, ngược thích những quán bình dân hơn.

Trong lúc chờ món, Đỗ Bắc đưa đĩa gia vị cho : "Anh giống em."

La Vũ Phàm ngoan ngoãn pha cho một chén, thái độ của đối với việc pha nước chấm nghiêm túc, giống như đang làm một thí nghiệm chính xác, đến nửa muỗng cũng căn chuẩn.

Đỗ Bắc chống cằm pha, nhân lúc để ý còn chụp lén vài tấm.

Sau khi pha xong, La Vũ Phàm ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của , thấy đang cầm điện thoại chĩa , chớp chớp mắt: "Anh đang chụp ?"

"Rõ ràng là ."

Tư thế của Đỗ Bắc hề đổi, chút lúng túng nào khi bắt quả tang: "Bé cưng của ngoan như , đương nhiên ghi chứ."

La Vũ Phàm cũng quá để tâm, đưa chén gia vị cho .

Khi họ mới yêu , Đỗ Bắc cũng như , luôn chụp ảnh, video cho . Mỗi khi ngại ngùng sẽ đắc ý, như thể làm chuyện gì ghê gớm lắm.

về , họ cứ liên tục cãi vã, đừng chụp ảnh đến cả việc cùng ngoài ăn cơm cũng còn nữa. Giữa họ xuất hiện vấn đề nhưng La Vũ Phàm là vấn đề gì, giống như hiểu vì ba đột nhiên ly hôn, đột nhiên bỏ rơi .

Cậu chỉ thể quy hết thứ về một nguyên nhân, đó là do yêu thích.

Từ nhỏ, ưa thích. Ở trường bạn bè, thầy cô coi trọng, ba lúc nào cũng bận làm ăn, ông bà nội chê hoạt bát, ông bà ngoại trông cháu nên thời gian chăm ...

Ai cũng tính cách quá trầm lặng, đáng yêu, lớn đều thích những đứa trẻ như .

Cho nên, Đỗ Bắc tất cả đều là của … dường như cũng đúng, nếu thể giống như Đỗ Bắc, tươi sáng, hoạt bát, chắc sẽ ghét bỏ nhỉ?

Cậu thất thần .

Đỗ Bắc gắp thịt nướng chín bỏ bát : "Ăn nhanh , lát nữa cháy mất."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xuyen-nhanh-tay-trang-tra-cong/chuong-88-tay-but-tang-lop-duoi-bat-tai-lai-doi-tra.html.]

Hai bàn sáu , phía là điều hòa trung tâm. Lúc khi đang ăn, La Vũ Phàm thổi đến lạnh nhưng áo khoác để quên xe.

Đỗ Bắc phát hiện , liền bảo sang cùng một bên với : "Ăn nhanh lên, ăn xong ngoài dạo một chút là ấm ."

họ ăn nhanh hơn, lúc tính tiền Đỗ Bắc chủ động trả tiền, La Vũ Phàm hóa đơn một cái, gì. Hơn bốn trăm tệ, nhiều cũng ít, lát nữa Đỗ Bắc mua gì thì mua cho .

Suy nghĩ càng khẳng định khi Đỗ Bắc kéo một cửa hàng quần áo nam.

Đỗ Bắc kéo một vòng, chọn một chiếc áo khoác màu nâu sữa, chất vải dày dặn: "Em thử xem, xem ?"

Bầu ơi thương lấy bí cùng, tuy rằng khác giống nhưng chung một nồi.

La Vũ Phàm đúng là vẫn còn lạnh, điều hòa trong trung tâm thương mại cũng bật khá mạnh, từ lúc khỏi quán nướng vẫn ấm . Nên liền mặc thử áo , quả nhiên ấm hơn nhiều.

Màu nâu sữa mặc lên khiến trông trẻ ít, giống như một sinh viên mới trường. Đỗ Bắc bóp bóp má , chọn thêm một chiếc quần đơn giản bảo thử.

Áo khoác khá thoải mái, phối với quần tây của quả thực kỳ nên La Vũ Phàm cũng thử. Lúc bước , biểu cảm mặt lắm, đến cả áo khoác cũng cởi .

Đỗ Bắc kéo : "Sao ? Không thích ? Hay size rộng quá?"

La Vũ Phàm lén liếc nhân viên bán hàng ở cách đó xa, giọng nhỏ xíu: "Một cái quần chín trăm tệ, áo còn đắt hơn, mua mạng ."

Cậu chút lo Đỗ Bắc sẽ mắng , đây định mua một chiếc đồng hồ hơn 30 ngàn tệ, cho vì cảm thấy bình thường cũng ngoài, cần thiết mua chiếc đồng hồ đắt như giữ giá. Đỗ Bắc mắng cho một trận, keo kiệt, bủn xỉn, trông quê mùa.

Cậu chỉ là thích mua những thứ cần thiết, thích lãng phí.

"Vậy em thích ?"

Đỗ Bắc đặt tay lên gáy , đỡ lấy đầu, tiến gần.

Nhân viên phía thấy, còn tưởng hai đang hôn , lịch sự dời ánh mắt .

La Vũ Phàm chút do dự. Tiền tiết kiệm của còn nhiều, lương vẫn nhận, quần áo của vẫn còn đủ mặc, mua cũng nhưng thật sự thích.

Đỗ Bắc hôn lên mặt một cái, nhanh cũng nhẹ. Dù cũng đang ở nơi công cộng, lấy quần áo từ tay : "Đi thôi."

Tưởng là mua nữa, La Vũ Phàm thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy tiếc.

"Phiền thanh toán giúp , còn sáu đôi tất nữa."

"Dạ, hiện tại mua tất đang khuyến mãi, mua bảy tặng ba, lấy thêm ạ?" Nhân viên nhanh nhẹn quét mã từng món, .

Đỗ Bắc lấy thêm bốn đôi tất, nhân viên xác nhận với : "Một áo,... tổng cộng 2285 tệ, thanh toán thế nào ạ?"

Quét mã xong, khoác áo lên vai La Vũ Phàm, xách túi đồ: "Xong , thôi."

La Vũ Phàm , cảm thấy kỳ lạ, bình thường tiêu mấy trăm tệ còn tính toán từng chút, hôm nay chủ động mua cho quần áo đắt như ?

"Trước đó thật sự còn một đồng nào, dám với em, thực là mang tiền đầu tư chung với khác, ngờ là cái bẫy. Lúc đó nhất thời nóng đầu đổ hết tiền mới nhận , gần đây vẫn luôn xoay xở vì chuyện , cuối cùng cũng lấy tiền ."

Đỗ Bắc khoác tay lên vai , bắt đầu bịa lý do:

"Anh đầu tư hơn 400.000 nghìn, cũng là bộ tiền tiết kiệm mấy năm làm của . Lúc đó sợ lấy tiền, áp lực tâm lý quá lớn nên nổi cáu vô cớ. Đều là của , em thể tha thứ cho em?"

Cái lý do cũng chẳng ho gì nhưng vẫn hơn nhiều so với việc để La Vũ Phàm suy nghĩ thật của .

Họ giữa trung tâm thương mại, La Vũ Phàm dừng bước, hai đối diện : "Anh quá đáng thật."

La Vũ Phàm giỏi cãi , dù tức giận cũng lời nào khó , ngược còn tự làm nghẹn đến khó chịu.

Đỗ Bắc nắm lấy tay : "Anh , thật cố ý nhưng làm , nên dùng cách tệ nhất. Sau sẽ như nữa."

La Vũ Phàm hất tay , định chạy, Đỗ Bắc vội ôm lấy : "Xin , bé cưng, tức thì đ.á.n.h , đừng tự bỏ chạy. Anh thật lòng xin ."

La Vũ Phàm tức đến cực điểm, thật sự đ.á.n.h mấy cái. Đỗ Bắc né cũng cản, thậm chí kêu đau, đến khi La Vũ Phàm đ.á.n.h đến đau tay, cảm xúc dịu mới dừng.

Đỗ Bắc lén xoa chỗ đánh, nhăn mặt, thấy vội thu biểu cảm: "Hả giận cục cưng? Nếu thì về nhà cho em đ.á.n.h tiếp, ?"

"Bạo hành gia đình là phạm pháp đó nha bảo bối."

Cơn giận trong lòng La Vũ Phàm vơi hơn nửa, nửa còn là áy náy. Vừa hình như giữ lực đạo, chắc đau lắm.

Đỗ Bắc nắm tay : "Vậy làm em mới hả giận? Phạt quỳ bàn phím... mà bàn phím còn dùng để gõ chữ, mua sầu riêng , quỳ sầu riêng, ?"

Khuôn mặt căng cứng của La Vũ Phàm bắt đầu dịu , kéo về nhà.

Vừa bước cửa, chui phòng tắm, Đỗ Bắc theo sát từng bước thì lườm cũng chỉ lấy lòng.

Không để ý đến , La Vũ Phàm tắm, mùi thịt nướng.

Tắm lâu, để bản bình tĩnh , La Vũ Phàm mới bước khỏi phòng tắm, mở cửa...

"Anh đang làm cái gì ?!"

Loading...