Trước kia nàng ở Cẩm Tâm Các cũng không phải không thể đi ra ngoài. Nhưng do thân phận thấp kém, đi ra ngoài nếu gặp chuyện gì, thì cũng chỉ có thể tự nhận xui xẻo. Cho nên để tránh những chuyện rắc rối này, Minh Châu vẫn luôn ở Cẩm Tâm Các, rất ít khi đi ra ngoài, có đi ra ngoài thì đi cũng vội vã mà về cũng vội vã.
Không thú vị!
Hôm nay, đây là lần đầu tiên nàng ung dung dạo phố Lương Đô như thế.
Thân phận cao cao tại thượng của Tấn Vương phi cho nàng sức mạnh, thậm chí cả cảnh vui vẻ thông thường như vậy cũng mang đến cảm giác khác biệt.
Lúc đi ngang qua một quán trà, Minh Châu đột nhiên bị một tiểu đồng khoảng chừng mười tuổi ngăn lại.
“Vị này... phu nhân.” Tiểu đồng nhìn Minh Châu chải tóc, ngập ngừng: “Có người mời người lên trên ngồi một chút.”
Không gian trong quán trà yên tĩnh thanh bình, tiểu đồng dẫn Minh Châu đi tới phòng riêng. Trong phòng cửa sổ được mở ra, từ cửa sổ nhìn xuống là đối diện với đường phố nơi Minh Châu đi ngang qua.
“Tấn Vương phi.” Nam nhân đứng ở trước cửa sổ xoay người lại.
Tao nhã, lịch sự, phong độ ngời ngời, vượt ra ngoài thế tục mang theo tiên khí. Đó không phải An Dật vương thì là ai đây?
“An Dật Vương?” Minh Châu nhíu mày, sao lại là y.
Vì sao y phải tìm mình?
An Dật Vương mỉm cười, đưa tay ra hiệu với Minh Châu: “Ngồi đi!”
Chuyện gì đến thì cũng đã đến, Minh Châu nghe theo ngồi đối diện y. Dù sao lúc nàng đi ra ngoài dẫn theo nhiều người như vậy, chẳng lẽ còn có thể sợ hắn sao? Thật sự nàng muốn xem thử, Vương gia kỳ lạ này rốt cuộc muốn làm gì?
“Tuy rằng ngươi là hoàng thúc, là trưởng bối, nhưng chúng ta cô nam quả nữ, ở chung một phòng dễ bị hiểu lầm, nói cũng không dễ nghe!”
“Tấn Vương phi để ý những việc này sao?” An Dật Vương nghe lời nói đầy ẩn ý của Minh Châu cũng không tức giận. Ánh mắt y bao dung nhìn Minh Châu, giống như đang nhìn một tiểu cô nương đang cố tình gây sự: “Nàng cũng nói ta là trưởng bối. Thấy vãn bối một mình đi ra ngoài, nói thế nào thì trưởng bối cũng nên quan tâm một chút!”
“Hóa ra Vương gia ngài là một người nhiệt tình như vậy, Minh Châu hiểu rồi.” Minh Châu chỉ cảm thấy y đang nói láo. Cứ như thể nàng chưa từng nghe Tấn Vương mô tả về y vậy?
Người lạnh lùng từ miệng Tấn Vương sẽ chủ động quan tâm một nữ quyến không có quan hệ thân thích sao? Gạt người cũng không xem lại cẩn thận.
“Vương gia thấy ta ở bên dưới mới chủ động cho người mời ta lên sao?”
Minh Châu tự rót một chén trà, rồi từ từ cởi bỏ khăn che mặt.
Khuôn mặt thanh tú xinh đẹp một lần nữa xuất hiện trước mặt khiến trái tim y sục sôi, bàn tay An Dật Vương đột nhiên dùng sức nắm chặt.
“Đúng vậy!” Ánh mắt An Dật Vương đỏ rực: “Tấn Vương phi giống như một vật phát sáng, cho dù ngươi che khuôn mặt, nhưng chỉ cần nam nhân nào gặp qua ngươi, vẫn có thể nhận ra ngươi trong hàng ngàn người.”
Minh Châu: “...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/xuyen-nhanh-sau-khi-nu-phu-ac-doc-tro-thanh-van-nhan-me/quyen-1-nu-phu-co-dai-om-bung-bau-chay-tron-chuong-28.html.]
Bàn tay nhỏ bé của Minh Châu bất giác run lên, đặt chén trà trong tay ở trên bàn, ánh mắt Minh Châu phức tạp.
'moshi moshi, Clitus đang chạy deadline xin nghe'
Là ảo giác của nàng sao? Hắn đang cố ý trêu chọc nàng.
Nhưng…
Có lẽ những việc khác nàng không giỏi, nhưng chuyện tình yêu nam nữ này, cho tới bây giờ nàng cũng chưa từng sợ.
Nghĩ như vậy, đột nhiên Minh Châu nở nụ cười. Vẻ đẹp rực rỡ mang theo ma lực khiến người ta sa ngã: “Thì ra Vương gia ngài đánh giá ta cao như vậy!” Nàng cố ý hạ giọng, giống như đêm khuya yên tĩnh, một nam một nữ đang thì thầm với nhau.
Trái tim bình tĩnh của An Dật Vương giống như bị ném trúng một hòn đá. Thế là sóng nước lăn tăn lan rộng từng vòng. Lần này, cho dù y niệm tâm kinh một đêm chỉ sợ cũng không kìm chế được.
“Đúng vậy!” An Dật vương si mê nhìn nàng: “Gặp Tấn Vương phi, bản vương mới biết cái gì gọi là tuyệt sắc nhân gian.”
Đang khen nàng! Minh Châu đắc ý.
Nhưng nếu là trước kia, có lẽ nàng còn có ý giao thiệp với y. Tóm lại, tuy rằng An Dật Vương hơi lớn tuổi, nhưng tướng mạo cũng xem như phù hợp khẩu vị của nàng. Nhưng bây giờ... nhớ tới Lâm Cẩm Hi, Minh Châu chỉ cảm thấy xui xẻo.
Có một quả b.o.m hẹn giờ như vậy ở phía sau nàng, rất nhiều chuyện trái với lệ thường tạm thời không thích hợp để làm.
Nghĩ vậy, nàng liền không còn tâm trạng trêu chọc An Dật vương nữa.
“Thời gian không còn sớm, Vương gia còn ở phủ chờ ta, ta cũng nên trở về.” Thái độ Minh Châu lạnh lùng.
An Dật Vương: “...”
Có chuyện gì vậy? Vừa rồi không phải không khí còn rất tốt sao? Sao đột nhiên thái độ lại thay đổi rồi?
Nhưng... vất vả lắm y mới nắm bắt được cơ hội Minh Châu ra ngoài, được ở bên nàng ta, làm sao y cam tâm kết thúc vội vàng như vậy?
“Tấn Vương phi.” An Dật Vương nhìn Minh Châu: “Quả thật bổn vương mời nàng lên cũng là đột nhiên nhớ tới một việc muốn nói cho nàng biết, để nàng chuẩn bị trước.”
Động tác đứng dậy của Minh Châu dừng lại: “Chuyện gì?”
“Trong hoàng cung có Liễu quý phi, nàng biết không?”
Minh Châu nghi ngờ, Liễu quý phi thì liên quan gì đến nàng?
An Dật vương biết nàng không biết, nghĩ đến Tấn Vương cũng sẽ không nói chuyện này cho nàng biết. Dù sao cũng không phải là chuyện vinh quang gì, không phải sao? Hơn nữa, Tấn Vương con nhà võ nên mọi chuyện cũng qua loa, dù nói qua một lần, chỉ sợ theo bản năng sẽ xem thường Liễu quý phi. Ngây thơ cho rằng cho dù ở trong hoàng cung, Liễu quý phi bị hắn dọa sợ, trong khoảng thời gian này cũng không dám động Minh Châu.
Nhưng An Dật Vương chỉ cảm thấy, nếu Tấn Vương thật sự có ý nghĩ này thì đó là một sai lầm lớn.
Liễu quý phi nữ nhân điên đó không biết sợ, chỉ là tạm thời bị yếu thế, vốn dĩ cũng không phải xuất phát từ nội tâm.
Chỉ cần nhận được điểm yếu của Tấn Vương, nàng ta sẽ dám đánh cược cả mạng sống.