[Xuyên Nhanh] Sao Ai Cũng Yêu Thích Phản Diện Thế Này? - Chương 28: Kẻ bám đuôi 28

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:24:42
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hơi thở nặng nề của Phó Cận Niên phả hõm cổ Thẩm Nghiên, điều chứng tỏ nụ hôn của tên trượt xuống đến xương quai xanh của . Cơ thể hai vẫn dán chặt , thể cảm nhận rõ ràng bất kỳ sự đổi nào cơ thể đối phương.

Phó Cận Niên đang vô cùng kích động, Thẩm Nghiên điều , nhưng sự việc bắt buộc dừng ở đây. Cậu thích đột nhiên "làm chuyện " với quá thuộc, hiện tại chỉ thể dùng tay túm chặt lấy tóc Phó Cận Niên.

Tóc ẩm ướt, là do dính nước mưa do cơ thể bắt đầu toát một lớp mồ hôi mỏng.

Thẩm Nghiên nắm c.h.ặ.t c.h.â.n tóc , giật ngược lên ...

May mà Phó Cận Niên vẫn là đau. Nếu nhỡ tên biến thái ngay cả đau cũng , dù giật rách da đầu cũng tiếp tục thì thật sự khó mà điều gì.

Phó Cận Niên ngẩng đầu lên khỏi hõm vai Thẩm Nghiên.

Cổ áo Thẩm Nghiên mở rộng. Trong lúc kịp phản ứng, Phó Cận Niên cọ xát đến mức mơ hồ thoải mái, tên kịp để vài dấu vết đỏ sẫm cái cổ trắng ngần của Thẩm Nghiên. Gò má Thẩm Nghiên đàn ông đè ửng hồng. Dù ánh sáng trong xe lờ mờ, vẫn thể thấy ánh nước lấp lánh trong đôi mắt , xinh , rực rỡ và mềm mại.

Phó Cận Niên cúi đầu xuống, hôn lên đôi mắt xinh .

Thẩm Nghiên vẫn chỉ thể túm chặt tóc , nhưng nụ hôn vẫn rơi xuống. Buộc nhắm mắt , cảm nhận nụ hôn nóng hổi rơi mí mắt mỏng manh của .

Thực , Phó Cận Niên đột nhiên phát điên như , chắc chắn là thấy những lời với Từ Du. Mặc dù tại cái ngày nào cũng làm tan làm đúng giờ luôn chuyện của , nhưng hiện tại vẫn : "Tôi , bạn trai."

Bây giờ vẫn thử giữ cách tạm thời với Phó Cận Niên, dù điểm phản diện cũng chỉ còn thiếu một chút nữa thôi, dính dáng đến thì thể trực tiếp rời khỏi thế giới . Mặc dù hôn hít mật với Phó Cận Niên cũng sướng thật đấy, nhưng cần thiết. Tránh xa biến thái một chút là quy tắc bảo tính mạng.

Thẩm Nghiên thấm nhuần đạo lý .

"Tôi , thể l..m t.ì.n.h nhân của em." Sự hưng phấn trong lời của hề giảm bớt, còn nhấn mạnh giải thích: "Tiểu tam. Tôi thể làm tiểu tam."

Anh hôn lên đuôi mắt Thẩm Nghiên, thở vẫn nặng nề như , : "Gã bạn trai của em, cho em cái gì. Hắn nghèo, lúc nào cũng ngoài làm thêm, gì trong tay. Chỉ là một con ch.ó hoang mà thôi, em nhận nuôi là ân huệ lớn lắm , huống hồ em còn đồng ý hẹn hò với ..."

Nói đến đây, giọng điệu bỗng trở nên lạnh lẽo: "Hắn xứng ?" Cười khẩy một tiếng như , nhưng khi đối mặt với Thẩm Nghiên, rạng rỡ, giọng cũng trở nên dịu dàng: "Bảo bối, em đừng quan tâm đến . Em xem, mỗi em ngoài đều là theo dõi , đến nhà . Việc khác gì đang vụng trộm chứ?" Dừng một chút, giọng càng thêm nhẹ nhàng vui vẻ: "Không, vẫn sự khác biệt. Trước đây em chỉ là một chú mèo con luôn tưởng trốn kỹ, nhưng sớm phát hiện, nhưng ôm sờ mà thôi. Dù lúc đó hễ ôm em, em sẽ cho một vuốt ngay. Còn bây giờ thể ôm em ."

Tên đại biến thái tự một tràng xong, bảo: "Vừa em với vị cảnh sát , chúng là quan hệ yêu. Hơn nữa em còn , bất kể làm gì, em đều sẽ theo ."

Nghe thấy câu của Phó Cận Niên, điều đầu tiên Thẩm Nghiên nghĩ đến là, quả nhiên tên thấy hết lời . đến đoạn , cảm thấy căn bản từng câu phía -- Đừng suy diễn quá mức!

Câu còn kịp thốt khỏi miệng, Phó Cận Niên thể chờ đợi mà hôn lên môi Thẩm Nghiên.

Kỹ thuật hôn của ngày càng hơn. Thẩm Nghiên nửa dựa lòng , sự nóng bức lan tỏa khiến đầu óc khoảnh khắc mơ hồ. Cuối cùng cảm nhận đầu ngón tay Phó Cận Niên vuốt ve cánh môi , cũng thấy tiếp tục : "Em yêu quá mất, bảo bối."

Thẩm Nghiên thấy Phó Cận Niên rộ lên, đây là một nụ hạnh phúc, ngọt ngào từng thấy khuôn mặt Phó Cận Niên. Đôi mắt cong lên thành một độ cung lớn.

Thẩm Nghiên cuối cùng cũng một câu: "Anh bệnh ."

"Ừm. Có bệnh." Phó Cận Niên sảng khoái thừa nhận chuyện .

Thẩm Nghiên thể nhịn nữa : "Có thể đừng cọ nữa ?"

"Rõ ràng bảo bối cũng thấy sướng mà."

"... Đừng gọi là bảo bối."

"Nghiên Nghiên."

"Cái cũng ."

"Bảo bối."

"... Thôi cứ gọi là Nghiên Nghiên ."

Phó Cận Niên , giống như một đứa trẻ thực hiện thành công trò đùa dai, : "Nghiên Nghiên bảo bối."

"..." Nếu tứ chi thực sự cơ thể to lớn và chân tay dài ngoằng của Phó Cận Niên đè chặt, Thẩm Nghiên thực sự đá cho một cái.

Cậu bây giờ áp chế ở đây, mái tóc đen nhánh xõa tung, đôi mắt xinh chứa đựng ánh nước long lanh, mang theo sự tức giận hừng hực như lửa.

Phó Cận Niên cảm thấy cực kỳ đáng yêu, c.ắ.n một cái lên phần thịt má hồng hồng của Thẩm Nghiên.

Cắn đau, nhưng dính đầy nước miếng lên mặt Thẩm Nghiên. Cậu bắt đầu giãy giụa, tay chân khua khoắng yếu ớt một hồi, tức giận một câu: "Anh cầm tinh con ch.ó ?! Không c.ắ.n ! Còn c.ắ.n mặt nữa, khuôn mặt hảo của ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xuyen-nhanh-sao-ai-cung-yeu-thich-phan-dien-the-nay/chuong-28-ke-bam-duoi-28.html.]

Lời của Thẩm Nghiên còn hết, Phó Cận Niên bỗng nhiên bật thành tiếng. Anh đến mức cơ thể run lên, từ trong cổ họng bật tiếng cực kỳ vui vẻ. Thấy vui như , Thẩm Nghiên trả thù bằng cách ghé sát , c.ắ.n một cái lên mặt Phó Cận Niên.

Cậu hề nương tình, chiếc răng nanh nhọn hoắt đ.â.m rách da Phó Cận Niên. Nếm chút mùi m.á.u tanh mới buông . Nhìn thấy vết thương nhỏ , Thẩm Nghiên đắc ý, kết quả thấy Phó Cận Niên : "Bị Nghiên Nghiên đ.á.n.h dấu chủ quyền ." Trông vẫn hạnh phúc, vui vẻ.

"..." Thẩm Nghiên ngay mà, nên giao tiếp với biến thái bằng tư duy của bình thường.

Tránh xa biến thái, trân trọng mạng sống.

"Buông ." Đây là câu duy nhất Thẩm Nghiên thể lúc . Dù cũng câu nào, hành động nào sẽ khiến tên đại biến thái cảm thấy sướng.

"Nghiên Nghiên đồng ý với , cho làm tiểu tam. Tôi sẽ giúp em che giấu điều em che giấu. Nghiên Nghiên câu đó mặt cảnh sát, chắc chắn là vì che giấu điều gì đó đúng . Bất kể là gì, đều thể làm vì em."

Phó Cận Niên khẽ.

Nghe thấy điều , Thẩm Nghiên đau đầu, bởi vì thực chẳng cái gọi là tiểu tam nào cả. Cậu căn bản hề yêu đương với Tạ Thần, lấy chuyện tiểu tam? Mặc dù hứng thú với cái gọi là "che giấu" mà Phó Cận Niên , vẫn hỏi một câu: "Anh thực sự làm tiểu tam?"

"Ừm." Mắt Phó Cận Niên trông sáng lấp lánh, mong đợi Thẩm Nghiên.

Thẩm Nghiên ngẫm nghĩ, cảm thấy dù bây giờ điểm phản diện cũng sắp 80 , ké thêm một bằng chứng ngoại phạm và hiện trường vứt xác của tên sát nhân nữa, chắc chắn sẽ đầy. Cho nên bây giờ, định định cảm xúc của tên đại biến thái , kéo dài thời gian một chút, đến lúc điểm đầy thì chuồn thẳng luôn.

Cậu giả vờ do dự một câu: "Tôi sẽ suy nghĩ một chút." Một câu suy nghĩ, thực là sự nhượng bộ lớn nhất .

Phó Cận Niên đương nhiên hiểu điểm , nhưng rõ ràng cần một câu trả lời chính xác hơn, chứ ngốc nghếch cầm một tấm séc khống. Thế nên tiếp tục dịu dàng : "Khi nào thì thể cho câu trả lời đây?"

"Một tuần ." Nạn nhân tiếp theo là một tuần , g.i.ế.c xong phân xác, vứt xác ngay lập tức.

"Được." Phó Cận Niên vui vẻ.

"Xuống khỏi ."

"Được." Anh ngoan ngoãn trèo xuống khỏi Thẩm Nghiên. Tuy nhiên vẫn thêm một câu: "Hai chúng đều cảm giác, giải quyết một chút ? Như cho sức khỏe nam giới ."

Nghe thấy câu đằng chân lân đằng đầu của , Thẩm Nghiên đ.ấ.m một phát tới.

Phó Cận Niên dễ dàng nắm trọn nắm đ.ấ.m của Thẩm Nghiên. Bàn tay to lớn của thể bao bọc nắm tay . Đầu ngón tay vuốt ve xương ngón tay Thẩm Nghiên, : "Được , làm nữa. Vậy để chúng cùng giải quyết vấn đề sức khỏe nam giới." Nói xong rộ lên.

Nụ như của khiến Thẩm Nghiên nhớ đến cái biểu tượng mặt đáng ghét . Vốn dĩ điện thoại thấy gợi đòn , ngờ thấy như thế ngoài đời thực, vẫn đ.ấ.m cho một cái.

gian chật hẹp thi triển tay chân, Thẩm Nghiên lên kế hoạch đợi khi nào cày đầy điểm phản diện chuẩn , sẽ trùm bao tải đ.á.n.h Phó Cận Niên một trận, đ.á.n.h xong thì chạy. Trong lòng vui vẻ tính toán chuyện , lạnh mặt lệnh cho Phó Cận Niên đưa về nhà.

Phó Cận Niên lái xe phía , Thẩm Nghiên nghiêng ở ghế . Trận ầm ĩ quả thực khiến Thẩm Nghiên mệt mỏi. Cộng thêm trong xe ấm áp, cơn buồn ngủ ập đến ngay lập tức.

Cậu cao gần 1m8, thực hề thấp, nhưng những kẻ xuất hiện bên cạnh đều cao một cách thái quá, khiến trông vẻ thấp bé hơn. Thế nên đôi chân dài của ở phía duỗi , chỉ đành co .

Phó Cận Niên điều chỉnh gương chiếu hậu trong xe, thấy Thẩm Nghiên nhắm mắt ngủ say, tóc tai rối bời xõa ghế, khuôn mặt trắng nõn một vệt ửng hồng vì say giấc.

Phía gối, khiến tư thế của đúng, đôi môi hé mở thở đều, loáng thoáng thể thấy chiếc răng nanh nãy c.ắ.n mạnh lên mặt Phó Cận Niên. Cổ ngửa một tư thế kỳ lạ, cổ áo mở rộng, những dấu vết màu đỏ do Phó Cận Niên để làn da trắng ngần lộ rõ mồn một.

Phó Cận Niên dừng xe bên đường, tìm một chiếc gối tựa trong xe, nhẹ nhàng kê đầu Thẩm Nghiên. Cuối cùng cũng ngủ thoải mái hơn một chút, chép chép miệng hai cái, tiếp tục ngủ.

Phó Cận Niên vội đ.á.n.h thức Thẩm Nghiên, chỉ tiếp tục đó, ngắm khuôn mặt Thẩm Nghiên qua gương chiếu hậu.

Thẩm Nghiên ngủ bao lâu, trong cơn mơ màng hỏi một câu: "Đến ?"

Phó Cận Niên trả lời: "Đến ."

Thẩm Nghiên dậy, dụi dụi mắt : "Buồn ngủ quá, về ngủ."

Phó Cận Niên : "Tôi đưa em lên."

Thẩm Nghiên mặc kệ , tự mở cửa xe lên lầu. Lúc lấy chìa khóa mở cửa, cửa bất ngờ mở từ bên trong, mùi thơm thức ăn bay , còn một bóng cao lớn xuất hiện mắt.

Thẩm Nghiên mơ mơ màng màng ngẩng đầu thoáng qua.

Cậu mới ngủ dậy, chân cũng co quắp nãy giờ nên lúc bủn rủn, loạng choạng lùi một bước. Lại ngã lòng đàn ông phía , tiếp đó là một câu của Phó Cận Niên: "Vừa mệt quá , cẩn thận chút chứ, Nghiên Nghiên."

Nói xong câu , ngẩng đầu lên, chút khách khí thẳng đôi mắt u ám, lạnh lùng của Tạ Thần, mặt vẫn nở một nụ dịu dàng, ôn hòa.

Loading...