Không đợi Cố Sâm lên tiếng, Cố phụ đặt một thứ mặt : “Con xem cái .”
Đó là một bản kê giao dịch chuyển khoản.
Trên đó ghi tiền một triệu tệ, đối với một gia đình bình thường, đây là một con hề nhỏ.
Ánh mắt thiếu niên tối đó vài giây, ngước mặt lên, thản nhiên : “Con , hóa em còn giữ một chiêu .”
Cố phụ đứa con trai ưu tú mặt, từ diện mạo đến năng lực đều khiến ông vô cùng hài lòng. Ông ẩn ý trong lời của con trai, bèn hỏi: “Nó chủ động với con chuyện phái nó giám sát con ?”
“Tự cho là thông minh, tuổi còn nhỏ mà tâm cơ sâu sắc như .”
Ông hề tức giận, chỉ quan sát thần sắc của thiếu niên.
Cố Sâm lạnh lùng, cũng phủ nhận: “Chơi đùa chút thôi mà.” Hắn đặt tờ kê xuống, nhếch môi : “Em trông quyến rũ hơn phụ nữ bình thường nhiều, dù là đàn ông chăng nữa.”
Cố phụ lộ vẻ mặt hài lòng: “Con nghĩ như là , ba cũng hạng cổ hủ. Chơi bời chút thì thôi, tìm cảm giác mới lạ cũng . loại đồ chơi đó thì đừng để tâm quá, dù con cũng là thừa kế của Cố gia.”
“Cung tiểu thư cùng con ăn một bữa cơm.”
Thiếu niên trầm giọng đáp: “Được.”
Khi Ninh Thư thấy đoạn ghi âm , trái tim như đang tàu lượn siêu tốc bỗng nhiên hẫng một nhịp. Ngón tay khẽ co , im lặng đàn ông trung niên đối diện.
Cố phụ cầm tách , đối diện : “Cậu đừng tưởng thiếu gia coi trọng thì là cái gì.” Ông thong thả tiếp: “Ta là hiểu rõ con trai nhất, trong xương tủy nó cũng chảy dòng m.á.u lạnh lùng giống hệt . Nó luôn luôn bình tĩnh, đừng nghĩ rằng nó làm cho vài việc nhỏ là nó yêu .”
Ninh Thư : “Tôi từng nghĩ như , Cố .”
Cậu như Cố Sâm sẽ dễ dàng thích một ai đó. Đối với , cũng chỉ là một thú tiêu khiển lúc rảnh rỗi mà thôi.
Dù trong lòng hiểu rõ như .
Ninh Thư vẫn cảm thấy lồng n.g.ự.c truyền đến một cơn đau âm ỉ.
Cậu nên hy vọng xa vời quá nhiều, nên nghĩ rằng Cố Sâm sẽ tiếp tục đối xử với . Tốt đến mức giống như buổi tối hôm đó, khi hôn và dịu dàng : “Ta tin em.”
Cậu vẫn luôn ôm hy vọng.
Ninh Thư thầm nghĩ, những bài học đây nhận còn đủ ? Cậu còn mong chờ điều gì nữa, sẽ ai quan tâm thế giới một tên là Ninh Thư .
Cố phụ đẩy một tờ chi phiếu qua, mở lời: “Cái cho , ý gì khác, chỉ là thấy thời gian qua chăm sóc thiếu gia khá .” Giọng điệu của ông ẩn chứa một chút đe dọa: “Ta chỉ hy vọng đến lúc đó, đừng chạy đến mặt Cung tiểu thư bậy bạ gì.”
“Ta tin là A Sâm cũng sẽ vui .”
Ninh Thư tờ chi phiếu mặt, đẩy ngược trở : “Tôi sẽ gì cả, tiền cũng thể nhận.”
“Tôi sẽ quấn lấy thiếu gia.”
...
Cố Sâm hẹn hò với Cung tiểu thư.
Đây là điều Ninh Thư thấy từ đám hầu.
Cậu một hồi lâu xoay rời .
Ninh Thư khi nào Cố Sâm mới về, đại khái là lúc chạng vạng, thiếu niên gõ cửa phòng .
Lúc đầu thấy, đó nhịp gõ của đối phương bắt đầu trở nên mất kiên nhẫn, Ninh Thư mới mờ mịt .
Tưởng là ba Ninh nên mở cửa.
Ai ngờ thiếu niên ngoài cửa, vẫn còn mặc bộ quần áo lúc hẹn hò, thấy liền sa sầm mặt : “Không mở cửa cho ?”
Ninh Thư mím môi: “Thiếu gia, tới đây?”
“Ta thể tới ?”
Cố Sâm như : “Không còn tưởng em đang lén lút giấu giếm gã đàn ông nào lưng đấy.”
Dùng giọng điệu trêu đùa.
lời lộ sự âm trầm đáng sợ.
Ninh Thư đẩy ngã xuống giường, hôn tới tấp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xuyen-nhanh-chi-bi-hac-hoa-dai-lao-chiem-huu/chuong-34-tro-choi-hay-tinh-cam-that-long.html.]
Bắp chân cuối cùng còn c.ắ.n một cái.
Đôi mắt Ninh Thư ướt át, khóe mắt ửng hồng, cạn lời nghĩ thầm, tên đúng là một tên biến thái mà.
Cố Sâm hết bóp nhéo eo , còn sờ soạng khắp nơi.
Làn da nổi hết da gà, né tránh bàn tay lạnh lẽo nhưng bắt trở , bóp mạnh hơn.
Ninh Thư mang theo tiếng nức nở: “Anh buông tha cho , thiếu gia...”
Cậu khó chịu cau mày, thở dồn dập.
Cố Sâm yêu c.h.ế.t dáng vẻ của , cúi đầu hôn , hôn : “Tháng em sẽ đủ mười tám tuổi.”
Ninh Thư hiểu tại đột nhiên nhắc đến chuyện , lộ vẻ mặt mờ mịt.
Thiếu niên che mắt , rũ mắt, khẽ một tiếng: “Còn 26 ngày nữa.”
...
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Vài ngày , Ninh Thư gặp Cung tiểu thư.
Quả thực là một thiên kim tiểu thư vô cùng xinh , tan học tới tìm Cố Sâm, trực tiếp lên bàn : “Nhiều nữ sinh thích thật đấy, em ghen tị c.h.ế.t mất.”
Cô duyên : “ cũng may là vị hôn phu của em.”
Cố Sâm cô , lạnh lùng : “Em chú ý một chút.”
Cung tiểu thư thè lưỡi: “Được mà.” Cô tò mò sang nam sinh bên cạnh, nở một nụ , đưa tay : “Cậu chắc là Ninh Thư nhỉ, về .”
Ninh Thư cô , khóe môi nặn một nụ gượng gạo.
Cậu đưa tay : “Chào cô, Cung tiểu thư.”
Lại thấy thiếu niên bằng ánh mắt lạnh lẽo.
Ninh Thư đành rụt tay , vẫn nhớ rõ những lời Cố phụ .
Cố Sâm , với cô gái: “Em việc gì ?”
Cung tiểu thư đang đuổi khách, chút vui bĩu môi: “Em chỉ ghé qua thăm chút thôi mà.” Cô : “Hôm nay cùng ăn cơm nhé, A Sâm.”
Cố Sâm từ chối.
Ninh Thư im lặng lắng .
Sau khi Cung tiểu thư rời , đám nam sinh vẫn còn bàn tán xôn xao.
Cậu liếc thần sắc của thiếu niên, phát hiện biểu cảm của vô cùng lạnh nhạt.
Ninh Thư càng thêm trầm mặc.
Cố Sâm thường về Cố gia ăn cơm, đây là đầu tiên thiếu niên chịu ở trường ăn cơm, và đưa đề nghị chính là Cung tiểu thư.
Cậu đang nghĩ gì.
Chỉ nếu thiếu gia hôm nay về nhà ăn cơm, cũng ở trường ăn.
Ninh Thư xếp hàng.
Cậu ngẩng đầu lên, thấy bóng dáng thiếu niên ở cách đó xa, Cung tiểu thư đang khoác tay , nở nụ ngọt ngào, đang chuyện gì.
Ninh Thư thu hồi ánh mắt, đến lượt lấy cơm.
Cậu với dì múc cơm: “Cho cháu một phần sườn xào chua ngọt ạ.”
Dì múc cơm : “Cháu may mắn thật đấy nhóc, ở đây vặn còn đúng một phần.”
Mà nữ sinh chút thất vọng : “Ơ? Sao chỉ còn một phần thôi, cũng ăn quá.”
Ninh Thư đầu cô bạn đó.
Cô bạn lộ vẻ thẹn thùng.
Ninh Thư khỏi mỉm : “Phần nhường cho bạn đấy.”