Xuyên Nhanh Chi Bị Hắc Hóa Đại lão Chiếm Hữu - Chương 263: Sự Cố Phòng Tắm Nhà Cán Bộ Văn
Cập nhật lúc: 2026-01-30 13:21:08
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trước khi rời khỏi nhà, Ninh lải nhải dặn dò đủ điều.
Trong lòng Ninh Thư chút an ủi, khuôn mặt bà, trong chốc lát rời .
học trường cấp ba trọng điểm của thành phố Hải Thị. Ký túc xá hết chỗ, Ninh Thư chỉ thể ở trọ.
Mẹ Ninh một bạn tên là Văn Huyên.
Tuy rằng khi hai kết hôn thì ít liên lạc hơn, nhưng tình nghĩa vẫn còn đó.
Văn Huyên xong, hai lời liền bảo Ninh Thư đến nhà ở nhờ.
Mẹ Ninh tính toán qua một thời gian nữa sẽ cùng cha Ninh tìm việc làm ở Hải Thị để tiện chăm sóc con trai.
Ăn nhờ ở đậu, tóm là lắm.
Sở dĩ Ninh Thư từ chối là vì mục tiêu cần xoát hảo cảm của cũng họ Văn, hơn nữa còn là em trai ruột của Văn Huyên.
Nghe Văn Dụ Châu là con muộn, kém Văn Huyên mười mấy, gần hai mươi tuổi.
Văn Huyên đằng : “Tiểu Thư, nặng ? Có cần dì giúp con xách ?”
Ninh Thư cầm hành lý, lắc đầu : “Không nặng ạ, dì Văn.”
Đây là nhà cũ, nhưng trang hoàng , qua vô cùng xinh . Hơn nữa Văn Huyên thích kiểu nhà lầu tây, cơ sở đó làm thêm vườn hoa nhỏ, cảnh trí thập phần tú mỹ.
Rốt cuộc đây là thập niên 90, thể ở trong căn nhà như xem là gia đình giàu .
Lão gia t.ử tổng cộng hai cô con gái và một con trai.
Con gái thứ hai lấy chồng, còn Văn Huyên thì ở bầu bạn cùng ông cụ. Mấy năm lão qua đời, Văn Huyên và chồng hai sống ở đây, phòng trống vẫn còn.
Văn Huyên : “Con ở phòng .”
Ninh Thư đẩy cửa gác xép , gật gật đầu, một tiếng cảm ơn.
Văn Huyên , : “Cảm ơn cái gì, con hồi trẻ quan hệ với dì lắm đấy.”
Phòng quét tước sạch sẽ.
Ninh Thư mang đồ đạc .
Văn Dụ Châu cũng ở đây, bắt đầu chút ngẩn , cũng khi nào đối phương mới đến đây một chuyến.
Ninh Thư suy nghĩ một lát bắt đầu lấy sách vở .
Hiện tại đang học lớp 11, việc học tương đối căng thẳng, sang năm còn thi đại học.
Tuy rằng khi còn sống học đại học .
đề thi và kiến thức thập niên 90 ở đây rốt cuộc cũng khác biệt.
Tương đương với việc học từ đầu.
Ninh Thư làm bài tập một lúc, Văn Huyên gọt chút trái cây cho , : “Học tập đừng để mệt quá nhé.”
Ninh Thư bà gọt lê, ăn một miếng.
Lê ngọt.
Cậu một chút : “Dì Văn, dì cũng ăn ạ.”
Văn Huyên : “Cái là gọt cho con, dì quấy rầy con học tập nữa, dì ngoài đây.”
Ninh Thư gật gật đầu.
Hiện tại đang là mùa hè, bên ngoài tiếng ve kêu râm ran.
Thiếu niên mở cửa sổ , phát hiện đối diện gác xép một căn phòng.
Liếc mắt một cái là thể thấy.
Cậu khỏi tò mò thêm vài , nhưng cửa sổ đối diện đóng chặt, Ninh Thư đành thu hồi tầm mắt.
Thời tiết nóng bức.
Ninh Thư tĩnh tâm học tập một hồi lâu, phát hiện đầu nữa.
Hơn nữa lưng toát một mồ hôi.
phòng phòng tắm.
Ninh Thư đành khỏi phòng, dì giúp việc đang nấu nướng trong bếp. Cậu thoáng qua, qua đó quấy rầy, đúng lúc Văn Huyên , chút kinh ngạc hỏi: “Sao ? Tiểu Thư?”
Ninh Thư trong lòng tuy cảm thấy chút ngượng ngùng, nhưng mồ hôi khiến chịu nổi nữa.
“Dì Văn, phòng tắm ở ạ? Con tắm rửa một chút.”
Văn Huyên thời gian, lúc là buổi chiều. Chờ tắm rửa xong cũng sai biệt lắm là đến giờ cơm, bà : “Phòng tắm ở bên cạnh cầu thang rẽ trái.”
Ninh Thư phòng tắm.
khi vặn vòi nước, ngẩn .
Cậu do dự một chút, vẫn với Văn Huyên chuyện .
Văn Huyên xoa xoa tay, phòng tắm , đó vỗ trán : “Dì quên mất, ống nước hỏng, vốn định gọi sửa...”
Bà mở miệng : “Tiểu Thư, con dùng tạm phòng tắm của chú Văn con nhé, ?”
Ninh Thư ngẩn một chút.
Văn Dụ Châu ?
Văn Huyên hiểu lầm thành ý khác, bà : “Con còn gặp chú Văn bao giờ nhỉ, ngày thường ở đây, bất quá trong phòng một cái phòng tắm.”
Bà dẫn thiếu niên lên lầu.
Thật Văn Dụ Châu thích khác phòng , ngay cả Văn Huyên khi cũng thường gõ cửa hỏi .
hiện tại Văn Dụ Châu dọn ngoài.
Dùng phòng tắm một chắc cũng sẽ phát hiện .
Văn Huyên mở cửa, : “Chú Văn con thích khác phòng, lát nữa ngoài con nhớ để đồ đạc chỗ cũ là .”
Ninh Thư gật gật đầu.
Cậu , thể là do căn phòng lâu mới ở một nên khí bên trong chút lắm.
Thiếu niên do dự một chút, vẫn vươn tay đẩy cửa sổ .
Để cho thoáng khí.
Khi Ninh Thư thấy cảnh sắc ngoài cửa sổ, khỏi ngẩn .
Ngoài cửa sổ một cây hải đường, mà đối diện chính là căn phòng đang ở.
Ninh Thư lộ vẻ mặt kinh ngạc.
Rốt cuộc nơi là phòng khác, dì Văn cũng Văn Dụ Châu thích lạ phòng .
Sau khi mở cửa sổ, Ninh Thư liền phòng tắm tắm rửa.
...
Cùng lúc đó.
Một chiếc xe dừng cửa nhà họ Văn, cửa xe mở , một đàn ông bước xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xuyen-nhanh-chi-bi-hac-hoa-dai-lao-chiem-huu/chuong-263-su-co-phong-tam-nha-can-bo-van.html.]
Trên mặc áo sơ mi trắng, nửa là quần tây.
Nhìn qua chút nghiêm nghị.
thể phủ nhận hình và khí chất của vô cùng mỹ, cao lớn tuấn lãng.
Khuôn mặt qua thập phần góc cạnh soái khí, mũi cao thẳng như điêu khắc. Chỉ là thần sắc chút lãnh đạm, cặp mắt cũng giống như bản nhân .
Văn Dụ Châu đẩy cửa lớn .
Khi đến chỗ hòn non bộ, chú ý tới cửa sổ phòng mở .
Người đàn ông tại chỗ một hồi lâu, đó thu hồi tầm mắt.
Đi nhà.
Dì giúp việc nấu xong chè đậu xanh, đang bưng thì thấy cảnh tượng Văn Dụ Châu bước .
Bà lộ vẻ mặt giật , đó vội vàng đặt đồ xuống, xoa xoa tay đón tiếp: “Cậu Văn, về ạ?”
Văn Huyên thấy tiếng dì giúp việc, cũng theo ngoài.
Khi bà thấy em trai , cũng lộ biểu tình kinh ngạc: “Dụ Châu.”
Văn Dụ Châu gật gật đầu, gọi một tiếng chị.
Văn Huyên : “Chè đậu xanh mới nấu xong, uống một bát nhé?”
Văn Dụ Châu lãnh đạm : “Em về lấy chút đồ, lấy xong em ngay.”
Văn Huyên cũng quen với tính tình của , cũng gì thêm, chỉ bảo: “Tối nay ở đây ăn cơm , lâu tới .”
Văn Dụ Châu gật gật đầu.
Sau đó lên phía gác xép.
Mà Văn Huyên quên mất chuyện Ninh Thư đang tắm, bà dặn dò dì giúp việc: “Tối nay làm thêm mấy món Dụ Châu thích ăn nhé...”
Dì giúp việc : “Vâng.”
Khi Văn Dụ Châu lên gác xép, phát hiện một gian phòng dấu vết ở.
Hắn khỏi dừng thoáng qua.
Sau đó tiếp tục về phía .
Cuối cùng, dừng cửa phòng .
Văn Dụ Châu phát hiện cửa phòng đóng.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Hắn vươn tay nắm lấy tay nắm cửa, đó cửa liền mở .
Người đàn ông .
Đầu tiên đến bên cửa sổ.
Cây hải đường bên ngoài vẫn nở hoa.
cửa sổ đối diện đang mở.
Văn Dụ Châu đưa mắt sang.
Hắn thể thấy bàn đối diện xếp chồng một ít bài thi và sách giáo khoa.
Văn Dụ Châu cũng quá lâu, nâng tay lên đóng cửa sổ .
lúc .
Một tiếng nước chảy truyền đến.
Văn Dụ Châu nhíu mày, ngay đó về phía phòng tắm.
Cửa phòng tắm là loại nửa kính mờ.
Ngày thường Văn Dụ Châu ở một phòng , cũng chẳng ai phòng tắm của .
hiện tại, trong phòng tắm xuất hiện một bóng .
Văn Dụ Châu thấy thiếu niên đang xoa bọt biển lên , tấm lưng trần trụi trắng nõn qua tú khí mà xinh .
Tầm mắt đàn ông dời xuống.
Thật cũng thấy gì nhiều, rốt cuộc bộ phận thắt lưng đều che khuất.
Tầm mắt dừng eo thiếu niên.
Mềm dẻo trắng nõn, mang theo sự ngây ngô của trẻ tuổi.
Ninh Thư cũng lúc chủ nhân căn phòng trở , tắm xong, nghĩ hiện tại ai.
Cho nên liền trực tiếp mặc quần .
Khi thấy cảnh tượng trong phòng, khỏi sửng sốt một chút.
Chỉ thấy bên mép giường một đàn ông đang , tay đối phương đang cầm một quyển sách.
Thân mặc áo sơ mi trắng.
Khuôn mặt lạnh lùng mà thâm thúy.
Lúc , thấy động tĩnh của .
Người đàn ông đầu , mở miệng: “Ai cho phép đây?”
Giọng của Văn Dụ Châu mang theo chút trầm thấp, ngữ điệu điểm lạnh băng.
Sống mũi cao, cặp mắt khi khác sẽ tạo một loại cảm giác áp bức khiến căng thẳng.
Ninh Thư cũng ngờ chỉ tắm nhờ một chút.
Văn Dụ Châu liền trùng hợp trở về như .
Cậu cũng là do vận khí là quá xui xẻo nữa.
Trên thiếu niên còn vương những giọt nước.
Có thể là do mới tắm xong, làn da trắng nõn nhiễm một chút màu hồng nhạt.
Văn Dụ Châu thậm chí còn chú ý tới, giọt nước theo xương quai xanh chảy xuống.
Sau đó trượt qua đầu n.g.ự.c hồng hào non mềm .
Tầm mắt dừng ở đó một chút, đó dấu vết dời , môi mỏng mím lạnh lùng, qua điểm gần nhân tình.
Ninh Thư cũng nên mặc quần áo là xin .
Cậu nghĩ nghĩ, vẫn mím môi, thấp giọng : “Xin chú Văn, cháu tự tiện dùng phòng tắm của chú.”
Thật Văn Dụ Châu dùng đầu óc nghĩ cũng là chuyện gì xảy .
Rốt cuộc chìa khóa dự phòng của cũng chỉ một .
Đó chính là chị gái Văn Huyên.
Văn Dụ Châu cũng tâm làm khó thiếu niên, chỉ là thiếu niên đối diện đang mở to hai mắt, chút căng thẳng .
Hắn buông quyển sách tay xuống, : “Lúc còn mở cửa sổ của ?”
Ngữ khí đàn ông băng băng lãnh lãnh.
Ninh Thư bộ dáng của , mạc danh liền loại cảm giác hoảng loạn như bậc trưởng bối nghiêm khắc.