Tô Dương ngoài cửa, đàn ông đối diện.
Đối phương mặc thường phục, trang phục diễn trong đoàn phim, một chiếc áo sơ mi cổ chữ V, nửa là đôi chân thon dài mạnh mẽ bao bọc hảo bên trong. Trông vô cùng tao nhã, đặc biệt là khuôn mặt tuấn mỹ ôn hòa .
Hormone nam tính bùng nổ.
Trái tim Tô Dương khỏi đập mạnh một cái, cho dù ở bên Tần Hạo mấy năm. khoảnh khắc , vì đàn ông mỹ mà rung động.
Không khỏi l.i.ế.m môi, ánh mắt quyến rũ Lục Trạch mặt: “Tiền bối, thể ?”
Hắn bên trong: “Tiền bối mới tắm xong ?”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Lục Trạch cong môi, trong mắt chút ý , nhàn nhạt : “Vào .”
Tô Dương phòng.
Hắn mang theo kịch bản chuẩn sẵn, một vòng xung quanh, rõ ràng thấy một vài dấu vết khác ở.
Thậm chí chiếc giường lớn , còn thấy hai cái gối.
Đồng t.ử Tô Dương co .
Tay khỏi siết chặt một chút, ngờ, Ninh Thư thật sự ở chung một phòng với Lục Trạch!
“Sao ?”
Ánh mắt đàn ông theo tầm mắt của , giọng điệu ôn hòa .
Tô Dương hồn, một tiếng, gì.
Lục Trạch rót cho một ly nước.
Lên tiếng : “Kịch bản chỗ nào xem hiểu?”
Tô Dương bộ dạng xa cách mà mất lịch sự của một tiền bối của , khỏi c.ắ.n môi. Có chút cam lòng, tin chút sức hút nào.
Cơ thể bất tri bất giác gần, chạm đùi đàn ông.
Cố ý vô tình.
....
Mà lúc trong phòng vệ sinh, Ninh Thư đang để ý tình hình trong phòng, một lúc lâu, khi thấy tiếng của hai nữa.
Không khỏi chút thất thần.
Cậu nhớ cảnh tượng Tô Dương và Tần Hạo ở bên lúc , khỏi chút nghi hoặc.
Mục đích Tô Dương tiếp cận họ là gì.
Thanh niên nhíu mày.
Mà lúc trong phòng.
Lục Trạch khi Tô Dương chạm , khỏi dừng , ngay đó dấu vết lên, mở miệng : “Muốn một ly cà phê ?”
Tô Dương cũng mỉm : “Được ạ, tiền bối.”
Đôi mắt của cứ chằm chằm đàn ông, rõ ưu thế của ở , Tần Hạo từng , đôi mắt của quyến rũ.
Chờ đến khi Lục ảnh đế bưng cà phê .
Tô Dương nữa nhắc đến nội dung kịch bản, cố ý vô tình khi Lục Trạch giơ tay cầm kịch bản, liền chộp lấy.
Sau đó khi đối phương qua.
Đôi mắt quyến rũ.
Lục Trạch , dùng giọng điệu xa cách nhắc nhở: “Tiểu Tô.”
Đây là cảnh cáo.
Tô Dương cam lòng như một con mèo, cố gắng dán cơ thể mềm mại của qua: “Tiền bối, chẳng lẽ chút hứng thú nào với ?”
Lục Trạch bắt lấy cổ tay , thoáng dùng sức.
Khiến sắc mặt Tô Dương đều trắng bệch.
Lục Trạch nhanh chậm : “Tôi nhớ là của Tần Hạo.”
Tô Dương khổ : “Anh sớm chán ghét .”
Hắn khỏi l.i.ế.m môi, : “Tiền bối, thật lòng ngưỡng mộ , chẳng lẽ thử tư vị của ?”
Mà một tiếng động nhỏ, phá vỡ khí giữa họ.
Ninh Thư giơ tay.
Khẽ nhíu mày.
Cậu cũng chỉ lùi một bước, đụng chai sữa rửa mặt bồn tắm.
Thanh niên khom lưng, nhặt nó lên.
Mà Tô Dương về phía phòng tắm, hỏi: “Tiền bối, trong phòng còn ai ?”
Lục Trạch một tiếng, đôi mắt hoa đào cảm xúc gì.
Tô Dương siết tay, dậy, mở miệng : “Trong phòng tiền bối là trộm chứ, đây đoàn phim thường xuyên xảy chuyện như .”
Hắn , đó nhanh chân qua.
Ánh mắt Lục Trạch lạnh lùng.
Ninh Thư chỉ thấy một trận tiếng bước chân dồn dập, giây tiếp theo thấy giọng của Tô Dương: “Cửa phòng tắm đóng.”
Cậu mở to mắt, ngờ Tô Dương sẽ qua đây.
Thanh niên hoảng loạn, ngay đó chống cửa phòng tắm.
Mà đàn ông theo sát phía giơ tay ngăn cản tay Tô Dương, giọng điệu ôn hòa nhưng mất sự mạnh mẽ : “Đây là phòng của .”
Tô Dương sững sờ.
Hắn liếc phòng tắm, Lục ảnh đế mặt.
Ngay đó l.i.ế.m môi, ánh mắt quyến rũ như tơ : “Vậy tiền bối, suy nghĩ kỹ ?”
Tim Ninh Thư đập loạn.
Không dám thở.
Nghe những lời , khỏi sững sờ.
Ngay đó thấy giọng cảnh cáo trầm thấp của Lục Trạch: “Tô Dương.”
Tô Dương cũng ngại, : “Tiền bối, . Anh hứng thú với đàn ông, chẳng lẽ thật sự suy xét ngủ với một ? Tần thiếu hài lòng với , cơ thể làm bằng nước, chừng thể khiến thoải mái.”
Ninh Thư lộ vẻ mặt kinh ngạc, đặc biệt là khi đoạn lời hổ của Tô Dương.
Cậu càng theo bản năng nghĩ thầm.
Tô Dương chẳng lẽ đối với Lục Trạch....
Ninh Thư khỏi nín thở, mở to hai mắt.
Không vì , đột nhiên chút căng thẳng.
Thanh niên rũ mắt, hàng mi dài rũ xuống.
Có chút bất an, tay vô thức nắm chặt chai sữa rửa mặt .
Ninh Thư giường sức hút gì đáng .
Đến nay, và Lục Trạch cũng chỉ mới xảy quan hệ một .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xuyen-nhanh-chi-bi-hac-hoa-dai-lao-chiem-huu/chuong-253-anh-de-phuc-hac-da-tinh-x-tro-ly-nho-ngon-mieng-37.html.]
Ninh Thư mím môi, dựa cửa phòng tắm.
Tô Dương lớn lên tinh xảo mềm mại, là tướng mạo khá xinh .
Khi thấy đối phương đầu tiên, Ninh Thư cảm thấy đối phương khá yêu mị.
Mà bây giờ, cách một cánh cửa.
Tô Dương những lời như .
Ninh Thư vì một sự thôi thúc phá cửa xông , nhưng cuối cùng vẫn chọn làm .
Nếu thật sự làm , mới là hậu quả dám tưởng tượng.
Ninh Thư chút thất thần nghĩ thầm.
Lục Trạch sẽ trả lời thế nào?
Cậu mím chặt môi, chút sợ hãi chút căng thẳng.
Tô Dương hơn .
Hơn nữa tính cách .
Trong đoàn phim ít đều thích .
Ninh Thư thể làm như đối phương, liên tưởng đến tư thế mật của hai cùng hôm nay.
Cậu cúi đầu.
Hô hấp cũng chút khó khăn.
Nếu... nếu Lục Trạch chọn Tô Dương.
Ninh Thư cảm thấy thể sẽ thể bình tĩnh tiếp tục ở bên cạnh đối phương, thể sẽ... lựa chọn rời .
Ngay khi thanh niên đang miên man suy nghĩ.
Lục Trạch thấp giọng cảnh cáo mà nhàn nhạt : “Tôi hứng thú với .”
Tô Dương cũng ngờ, từ chối như .
Sắc mặt tái nhợt một chút.
Hắn hiểu Ninh Thư gì .
Hắn cam lòng tiếp tục : “Tiền bối....”
Lục Trạch một cái, xoay , mở miệng : “Trễ thế , tiễn .”
Tô Dương trừng đôi mắt xinh , c.ắ.n răng, liếc phòng tắm.
Ninh Thư thấy tiếng động ngày càng xa.
Cho đến khi thấy tiếng của hai , mới hồn.
Mà ngay khoảnh khắc tiếp theo.
Một tiếng bước chân truyền đến, dừng ngay ngoài cửa.
Ninh Thư sững sờ, suýt nữa tưởng Tô Dương .
Một tiếng gõ cửa truyền .
Giọng trầm thấp ôn hòa của đàn ông vang lên: “Tiểu Thư?”
Ninh Thư thở phào nhẹ nhõm, mở cửa, thấp giọng gọi một tiếng: “Lục ca.”
Lục Trạch gì, đầu tiên là một lúc lâu.
Mới lên tiếng : “Ra đây .”
Ninh Thư Tô Dương lúc .
Cậu trở về phòng, Lục Trạch khom lưng, sắc mặt lạnh nhạt ném một trong hai chiếc cốc cà phê thùng rác.
Ninh Thư thu hồi tầm mắt, thấy kịch bản vẫn còn đặt ở một bên.
Cậu ngẩn ngơ.
Vẫn hỏi đàn ông và Tô Dương những gì.
Cho đến khi tiếng bước chân truyền đến.
Ninh Thư ngẩng đầu, thấy cặp kính gọng vàng mắt Lục Trạch, khỏi sững sờ.
Đây đầu tiên thấy Lục Trạch đeo kính.
Lục Trạch trong đoàn phim đóng vai một giáo viên, giáo viên ngày thường chính là đeo một cặp kính, trông nho nhã.
lúc đàn ông quần áo thường ngày của , so với nhân vật nho nhã trong đoàn phim, thêm một chút cảm giác tao nhã của kẻ bại hoại văn nhã.
Lục Trạch tới. Giơ tay, đè lên gáy thanh niên.
Đôi mắt hoa đào chằm chằm , thấp giọng hỏi: “Tiểu Thư, chẳng lẽ em tò mò chút nào về việc và những gì ?”
Ninh Thư mím môi, dời tầm mắt.
Có chút hoảng loạn lắc đầu.
Cậu sợ hỏi nhiều, sẽ khiến Lục Trạch chán ghét.
Rốt cuộc chỉ là chuyện kịch bản.
Ninh Thư nghĩ đến lời của Tô Dương, khỏi rũ mắt, lông mi khẽ run.
Mà Lục ảnh đế thanh niên mặt, thở dài một tiếng nhỏ đến khó phát hiện, ôm đối phương lòng.
Giọng trầm thấp: “Tiểu Thư, chẳng lẽ em chút nào, suy nghĩ gì về Tô Dương ?”
Ninh Thư những lời , khỏi khựng .
Cậu hé miệng : “... Lục ca cảm thấy thế nào?”
Lục Trạch khẽ một tiếng, đó cúi đầu, mật chạm mũi thanh niên, lên tiếng trả lời: “Em cảm thấy hứng thú với ?”
Anh tiếp tục : “Anh thích ai, Tiểu Thư, chẳng lẽ trong lòng em rõ chút nào ?”
Ninh Thư mím môi, thể thừa nhận.
Trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
Cậu thật chút lo lắng.
Ninh Thư cảm thấy điểm nào bằng Tô Dương, bằng Tô Dương, cũng cách làm khác yêu thích như Tô Dương.
Cậu thật chút sợ hãi, khi Tô Dương đưa yêu cầu .
Lục Trạch sẽ đồng ý.
may mắn là .
Đôi mắt Lục ảnh đế chút thâm thúy , cong môi : “Tiểu Thư, em ghen ?”
Ninh Thư lập tức mặt nóng lên, dám mắt đàn ông.
Cậu đẩy cơ thể đối phương .
“Lục ca, 11 giờ .”
Lại đàn ông một tay bắt lấy cánh tay, thở nóng rực của Lục ảnh đế phả tới, ấm áp lướt qua tai thanh niên, đôi mắt hoa đào cặp kính mang theo sự ôn hòa.
“Tiểu Thư, một đoạn diễn mãi mà diễn ?”
“Em thể giúp ?”