Xuyên Nhanh Chi Bị Hắc Hóa Đại lão Chiếm Hữu - Chương 1848: Học Bá Tân Quý Chiếm Hữu Cực Đoan X Cậu Học Trò Nghèo Nỗ Lực (14)

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-19 13:12:33
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc học, Bằng Vũ lén hỏi Ninh Thư:"Cậu với Chu Hạc An từ bao giờ thế? Có thấy hai tan học đèo cùng một chiếc xe đạp đấy."

Ninh Thư cho khác chuyện Chu Hạc An đang phụ đạo cho , đơn giản vì sợ sẽ bằng ánh mắt khác, kiểu như đang thương hại .

Vì thế tùy tiện bịa một lý do:"... Mình thấy xe đạp cũng vui, thú vị hơn ô tô nhiều, nên bảo Chu Hạc An cho nhờ một đoạn."

Bằng Vũ tin sái cổ, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc xen lẫn ngưỡng mộ đối với kiểu " giàu hưởng phước" như Ninh Thư.

Ninh Thư chuyện Chu Hạc An mấy ngày nay ăn cơm ở căng tin trường là nhờ khác . Ban ngày ở trường, thực sự nhiều giao thoa. Dù qua... cứ như thể họ đang lén lút làm chuyện gì mờ ám lưng các bạn học .

Ninh Thư sực nhớ , hỏi Bằng Vũ:"Căng tin trường ăn ngon ?"

Bằng Vũ đáp:"Hương vị cũng bình thường, ngon cũng quá tệ, chung vẫn thấy cơm nấu là nhất."

Ninh Thư gật đầu. Bằng Vũ hỏi:"Cậu hỏi chuyện làm gì? Chẳng bao giờ ăn ở căng tin ?"

Ninh Thư cũng khác họ, nhà giàu như thế, việc gì chen chúc ở căng tin trường.

Ninh Thư :"Mình thấy tò mò nên định trưa nay xuống ăn thử xem ."

.......

Cũng hẳn là hứng chí nhất thời, Ninh Thư cũng rõ tại xuống căng tin ăn cơm. Đây là đầu tiên , làm một chiếc thẻ ăn lấy đồ. Hôm nay thực đơn khá dân dã, sườn xào chua ngọt, cà tím kho tộ... một món mặn và hai món chay.

Cậu thấy Chu Hạc An trong căng tin. Dáng cao lớn của dễ nhận giữa đám đông. Dù cũng trai.

Phải , ngũ quan của Chu Hạc An thực sự tuyệt, lông mày sắc sảo, đôi mắt sâu thẳm, toát lên vẻ tuấn đầy cuốn hút. Chỉ khí chất lạnh lùng xa cách là ngăn cản gần.

Hơn nữa là vì những lời đồn về trong trường. Tuy nhiên, lẽ sự việc , Chu Hạc An còn bàn tán như nữa.

Ngược , ít nữ sinh lén , một còn đỏ mặt thẹn thùng.

Chu Hạc An dường như chẳng hề , cầm phần cơm của tìm một chỗ trống xuống. Ninh Thư bước tới.

"Chu Hạc An." Cậu gọi tên .

Chàng trai cao lớn ngẩng đầu, liền thấy gương mặt trắng trẻo xinh . Làn da Ninh Thư trắng, răng cũng đều và trắng.

Đôi môi trông vẻ mềm mại, ngũ quan thanh tú, mang vẻ của một thiếu niên thuần khiết.

Các nữ sinh trong lớp vẫn thường rỉ tai rằng đúng chuẩn là một thiếu gia nhà giàu trong mộng của cô gái. chính chủ gì về điều đó.

Ánh mắt Chu Hạc An dừng gương mặt hai giây mới rũ xuống, hỏi:"Có việc gì?" Hắn cũng thấy khay cơm tay .

Ninh Thư đặt khay cơm xuống, :"Ăn cơm cùng ."

Chu Hạc An hờ hững :"Cơm căng tin vị bình thường, ăn nổi ."

Ninh Thư chút phục:"Tại ăn ăn ?"

Đối phương liếc một cái, gì, chỉ lẳng lặng gắp một miếng rau bỏ miệng nhai. Ninh Thư xuống khay cơm của Chu Hạc An, sững sờ.

Bởi vì phần cơm của chỉ đơn giản là vài miếng thịt mỡ và mấy món chay rẻ tiền nhất. So với phần cơm của các học sinh khác, cơm của Chu Hạc An trông thật đạm bạc.

Thứ duy nhất trông vẻ nhiều là đống cơm trắng cao như ngọn núi nhỏ. Ai cũng cơm ở trường thể lấy thêm miễn phí, miễn là lãng phí, nếu sẽ trừ điểm thi đua.

mấy miếng thịt mỡ trông cứ như thịt luộc qua loa, chẳng chút cảm giác ngon miệng nào.

Ninh Thư trầm mặc:"Chu Hạc An, chỉ ăn thế thôi ?"

Đối mặt với câu hỏi của , Chu Hạc An cũng chẳng hề che giấu:"Rẻ."

Ninh Thư:"..........."

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Cậu nhất thời gì. Cậu nên khuyên Chu Hạc An đối xử với bản hơn ? đó chỉ là ở góc độ kẻ tiền chuyện mà thôi.

Nhà họ Chu đối xử với tệ bạc như , chắc chắn ngay cả học phí và sinh hoạt phí cũng chẳng cho , huống chi còn đang tự thuê nhà ở riêng.

Ninh Thư hít sâu một , cuối cùng cũng hiểu tại Chu Hạc An nỗ lực làm thêm nhiều việc như . Là vì áp lực cuộc sống.

Những thứ là món thích ăn, chỉ vì chúng rẻ mà thôi. Cậu khẽ mím môi, nảy sinh ý định gắp mấy miếng sườn trong khay cho .

sợ đối phương sẽ chấp nhận lòng của .

, Ninh Thư vẫn vươn đũa gắp vài miếng sườn đặt khay của :"Hình như lấy nhiều, ăn hết, chia cho một ít."

Hành động chút mạo phạm, nhưng Ninh Thư vẫn làm. Cậu giải thích thêm:"Đũa của động mấy miếng , nước miếng, cứ yên tâm ăn ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xuyen-nhanh-chi-bi-hac-hoa-dai-lao-chiem-huu/chuong-1848-hoc-ba-tan-quy-chiem-huu-cuc-doan-x-cau-hoc-tro-ngheo-no-luc-14.html.]

Chu Hạc An ngước mắt . Ngay khi Ninh Thư đang lo lắng đối phương sẽ từ chối, thấy trầm giọng một câu cảm ơn. Chu Hạc An nhận mấy miếng sườn đó.

Ninh Thư vô cùng kinh ngạc, cảm giác ngon miệng cũng tăng lên vài phần. Cậu dám gắp quá nhiều vì sợ ý đồ thương hại lộ rõ quá.

Cậu cúi đầu bắt đầu ăn cơm căng tin. Ninh Thư vốn tưởng hương vị chắc cũng đến nỗi nào, ai ngờ... vị đúng là quá bình thường.

Đầu bếp nhà nấu ăn ngon, gần như bao giờ ăn một bữa nào khó nuốt.

Sự chênh lệch quá lớn khiến Ninh Thư ăn thấy ngon, tốc độ chậm hơn hẳn bình thường, thậm chí chút nên đặt đũa .

Chu Hạc An đột nhiên khẽ nhạo một tiếng. Ninh Thư đỏ mặt, dám mắt , mím môi nghĩ thầm, cũng khó ăn đến mức nuốt nổi, ăn chứ.

Chu Hạc An ăn thịt mỡ còn ăn , huống chi phần cơm của trông còn ngon hơn nhiều. Ninh Thư tự trấn an bản , cuối cùng cũng thấy cơm đến nỗi quá tệ.

Chỉ là trong một món thích lẫn khá nhiều ớt xanh, mà Ninh Thư thì cực kỳ ghét ớt xanh. Cậu do dự một chút, định gắp ớt xanh để sang một bên.

lúc đó, Chu Hạc An bình thản :"Đưa ớt xanh cho ."

Ninh Thư ngẩng đầu, lộ vẻ kinh ngạc. Chu Hạc An ăn ớt xanh bỏ ? ... món động đũa , chẳng lẽ ngại?

Cậu do dự một chút, nghĩ chắc là Chu Hạc An thích ăn ớt xanh, thế là Ninh Thư gắp hết đống ớt xanh đó bỏ khay của . Chu Hạc An mặt đổi sắc ăn hết sạch.

......

Ăn xong bữa trưa, Ninh Thư hỏi Chu Hạc An:"Ngày mai xuống căng tin ăn nữa ?"

Chu Hạc An hỏi :"Sao hỏi chuyện ?"

Ninh Thư suy nghĩ một chút đáp:"Tôi ăn cơm cùng ."

Chu Hạc An khựng , ánh mắt sang, giọng điệu trầm tĩnh:"Nếu mà thích đàn ông, sẽ hiểu lầm là đang tỏ tình với đấy."

Ninh Thư nghĩ nhiều đến thế, cũng sững , mặt nóng bừng giải thích:"... Chu Hạc An, chúng bây giờ chẳng lẽ là bạn ? Bạn bè ăn cơm cùng là chuyện bình thường mà."

Cậu nghĩ ngợi bổ sung:"Cũng giống như với Trương Duệ Thành thôi."

Không hiểu , khi câu đó, sắc mặt Chu Hạc An trở nên nhạt nhẽo hẳn . Hắn dường như còn hứng thú với chủ đề nữa."Cậu thích tìm ăn cơm thì cứ mà tìm."

Ninh Thư :"Cậu học cùng trường với ."

Chu Hạc An thèm để ý đến nữa, sải bước .

.......

Ninh Thư cảm thấy Chu Hạc An chút kỳ lạ. Lúc tan học cũng lời nào, chỉ lẳng lặng bảo lên xe đèo về. Ngoài chuyện đó , hai thêm bất kỳ sự giao lưu nào.

Ninh Thư hỏi:"Chu Hạc An, ý kiến gì với ?"

Chu Hạc An hờ hững đáp:"Mắt nào của thấy ý kiến?"

Ninh Thư :"Trưa nay cứ thế nào ."

Cậu nghĩ chắc là Chu Hạc An hiểu lầm lời , kiểu như vì Trương Duệ Thành ở đây nên mới tìm ăn cơm. Có lẽ vì thế mà Chu Hạc An mới nảy sinh chút cảm xúc. Thế là Ninh Thư :"Xin nhé, với Trương Duệ Thành giống ."

Chu Hạc An hỏi :"Không giống chỗ nào?"

Ninh Thư thành thật đáp:"Tôi ăn cơm với , đơn giản chỉ vì tìm thôi. Tôi hy vọng ở trường chúng cũng đừng như xa lạ."

Chu Hạc An chằm chằm . Đôi mắt cực kỳ đen, toát lên vẻ công kích mạnh mẽ, nhưng trông vẫn lạnh lùng, như thể chẳng bận tâm đến điều gì. Tim Ninh Thư bỗng đập nhanh hơn hai nhịp.

Cậu thấy Chu Hạc An hỏi:"Cậu ăn cơm với Trương Duệ Thành cũng như thế ?"

Ninh Thư hỏi :"Như thế nào cơ?"

Chu Hạc An đáp:"Gắp đồ ăn cho ."

Ninh Thư xua tay :"Không , đây cũng là đầu tiên gắp đồ ăn cho bạn mà..."

Cậu khựng , ngập ngừng tiếp:"Tôi ý thương hại ."

Cậu sợ Chu Hạc An nghĩ thấy đáng thương nên mới làm .

Chu Hạc An xong hề giận, cũng lộ cảm xúc gì đặc biệt, chỉ cúi đầu, khẽ "ừ" một tiếng. bàn tay của vô thức xoay xoay cây bút vài vòng.

"Tuần đều sẽ ăn ở căng tin trường." Chu Hạc An trầm giọng .

Ninh Thư theo bản năng sang. Vừa vặn thấy Chu Hạc An đang rũ mắt thu dọn đống đề thi bàn, bóng râm đổ xuống hàng mi, khiến góc nghiêng của trông đến nao lòng.

Chu Hạc An chỉ trai bình thường . Trong đầu Ninh Thư nảy một suy nghĩ như .

Loading...