Xinh đẹp ngu xuẩn trời sinh chính là phải bị lão công chơi hư - Chương 7: Trong nhà có phải hay không có lão thử a

Cập nhật lúc: 2026-04-14 09:07:23
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm đầy 5 giờ, Chu Cảng Tuần dậy nấu cơm. Trong túi nilon đựng đào trong bếp giờ chỉ còn nửa quả.

Chu Cảng Tuần đống hỗn độn, vốn trông mong gì Nguyễn Trĩ Quyến làm việc nhà, nhưng ít ăn thì cũng ăn cho sạch sẽ chứ? Thế nào mà để nửa quả đào gặm dở, làm nước ngọt chảy lênh láng khắp nơi thế .

Hắn cầm nửa quả đào chỉ còn một miếng nhỏ lên, lạnh lùng hừ một tiếng. Thật ghê tởm, gặm nham nhở chẳng khác nào ch.ó con gặm xương.

Định bụng vứt nốt thùng rác, nhưng ngay giây tiếp theo, thấy bên trong là hai cái hạt đào gặm sạch bách. Cạnh đó là nửa bao t.h.u.ố.c lá hút dở, giờ nước làm cho ướt sũng, nát bét...

Quả nhiên, nếu Nguyễn Trĩ Quyến mà lý lẽ, thì chẳng là Nguyễn Trĩ Quyến. "Hung khí" mà Chu Cảng Tuần dùng để "hành hung" trong mơ đêm qua cuối cùng vẫn xử lý triệt để.

Nguyễn Trĩ Quyến lúc vẫn còn ngủ mơ màng, thấy cầm miếng đào thì lảo đảo chạy tới. Cậu chẳng chẳng rằng, há miệng c.ắ.n phắt lấy miếng đào đang treo lơ lửng miệng thùng rác — miếng đào vốn oxy hóa đến thâm xì và in hằn dấu răng.

"Hóa hôm qua mua đào về ? Sao gọi ăn?" Nguyễn Trĩ Quyến nhai nhồm nhoàm miếng đào thâm sì, dùng chiêu ác nhân cáo trạng , hỏi vặn liên hồi: "Chẳng mua cho ? Tôi vợ ?"

Ly

Chu Cảng Tuần chằm chằm cái quai hàm đang sức nghiền nát thịt đào của Nguyễn Trĩ Quyến, buông tay, ném luôn miếng đào cái "thùng rác" tên là Nguyễn Trĩ Quyến : "Lúc đó là rạng sáng, đang ngủ."

"Ngủ thì cũng gọi dậy chứ." Nguyễn Trĩ Quyến lý sự cùn, "Anh xem, ba quả đào giờ chỉ còn nửa quả , trong nhà chuột hả Chu Cảng Tuần..."

Chu Cảng Tuần cúi đầu kẻ chỉ đến n.g.ự.c . , chuột, còn là một con chuột cao 1m76, tóc tai ngủ đến dựng ngược, mặt còn hằn vết đỏ hình trái tim do nệm gối ép . Một con chuột ngốc nghếch nhả hạt đào thùng rác và ngâm t.h.u.ố.c lá nước.

"Sao mua ba quả?"

Chu Cảng Tuần hỏi, ánh mắt lướt từ đỉnh đầu xuống. Phía đầu bên của nổi lên một cục u mềm rõ lắm, bầm tím. Chắc chắn là vết tích của vụ va chạm đêm qua. Hóa vì ăn vụng mà ngay cả khi đụng đầu cũng dám kêu thành tiếng.

"Hả? Tôi đoán thế." Nguyễn Trĩ Quyến tham lam c.ắ.n nốt miếng đào, đ.á.n.h trống lảng: "Sao nghèo thế... mua đào nát..."

Nói đoạn còn làm vẻ ghét bỏ khoa trương: "Chẳng ngon tí nào, phi phi phi."

miệng , chứ chẳng để sót một mẩu thịt đào nào.

"Anh mau nấu cơm , đói bụng ." Nguyễn Trĩ Quyến sợ hớ thêm chuyện lén ăn hết đống đào đêm qua, liền vội vàng chấm dứt đối thoại, chạy tót sofa chờ ăn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-7-trong-nha-co-phai-hay-khong-co-lao-thu-a.html.]

Vốn dĩ bò lên giường ăn, nhưng sợ làm bẩn ga giường. Chu Cảng Tuần mà giặt thì chắc chắn sẽ bắt làm. Nghĩ đến đôi bàn tay trắng trẻo mềm mại của vò cái ga giường to đùng đến đỏ ửng lên, thấy đau lòng .

Cậu vẫn nhớ kiếp , một giặt quần áo cho bốn : bố và đứa em trai bảy tuổi. Mùa đông ở phương Nam ẩm lạnh, nhà nước nóng. Chút nước ấm ít ỏi là để cả nhà uống, đến lượt dùng để giặt đồ. Mà đồ cần giặt quá nhiều, một ấm nước cũng chẳng thấm .

Thế là chỉ thể vò từng chiếc áo trong làn nước lạnh thấu xương. Mấy ngón tay đỏ ửng lên, lâu dần ngứa đau, sưng vù như củ gừng, gọi là nứt nẻ. Nghe già trong thôn kể, nhà nọ vì vết nẻ quá nghiêm trọng mà hoại tử, đoạn chi. Lúc đó sợ phát khiếp, sợ đôi tay hỏng mất cắt bỏ.

nghĩ, nếu cắt tay thì chắc làm việc nữa nhỉ? Bố chắc sẽ vì thế mà vứt bỏ ... chắc là ... Cậu tay thì vẫn còn chân, vẫn làm việc khác mà.

May , đôi tay của Nguyễn Trĩ Quyến vẫn giữ , vì em trai sợ lạnh nên nhà đốt một cái lò nhỏ để sưởi. Mỗi giặt đồ, lén dọn chỗ đến gần lò lửa. Cậu dám tranh chỗ với em trai, nếu sẽ bố đuổi ngoài, nhưng chút ấm như cũng hơn là chịu rét đại ngàn.

Chỉ là , cứ mỗi mùa đông, vết nẻ tay tái phát. Vì vẫn giặt đồ, làm lụng nên tay trở nên thô ráp, nứt nẻ, đỏ bầm như những khúc củi khô. Đâu như bây giờ, nuôi dưỡng trắng trẻo mịn màng thế .

Nguyễn Trĩ Quyến cúi đầu ngón tay , thong dong ăn đào lấy hũ kem nẻ tủ xuống, quệt một miếng bôi lên tay và mặt, lập tức cả thơm nức hương hoa.

"Ăn cơm."

Mười phút , Chu Cảng Tuần nấu xong cháo trắng, hâm nóng cho Nguyễn Trĩ Quyến hai cái màn thầu vị sữa, còn thì ăn màn thầu ngũ cốc thô. Hắn lấy thêm đĩa đậu phụ nhự bắt đầu ăn.

Nguyễn Trĩ Quyến gặm sạch hạt đào ném thùng rác, dịch m.ô.n.g từ sofa sang bàn ăn. Phòng thuê chật hẹp nên thường khi ăn mới kê bàn , bình thường Nguyễn Trĩ Quyến ăn ở bàn thấp. Cái bàn ăn là của chủ cũ để , loại bàn gỗ gấp . Chỉ là mặt bàn mấy vết ố màu sẫm lau sạch, còn mùi khó ngửi, khiến khó chịu mỗi khi dùng.

Thực tế chứng minh, Chu Cảng Tuần cũng ghét bỏ nó. Cánh tay đặt xuống luôn cố ý tránh những chỗ ố màu, hoặc dứt khoát đặt lên bàn. Hắn ăn nhanh, đầy năm phút xong xuôi để chuẩn công trường.

Nguyễn Trĩ Quyến cánh cửa đại môn đóng chặt, thong thả ghép hai nửa màn thầu phết đậu phụ nhự với , ăn lẩm bẩm: "Ăn nhanh thế dày chắc chắn . Hừ, thèm mà đua tốc độ với ... Kiếp nhất định sống thật lâu..."

Ăn xong, Nguyễn Trĩ Quyến ngủ tiếp. Cậu cố dậy giờ là để tranh thủ ăn thêm một bữa sáng khi Chu Cảng Tuần làm, chứ để ngủ đến 9-10 giờ mới dậy thì coi như mất trắng một bữa.

Giấc ngủ , Nguyễn Trĩ Quyến thấy trong miệng là vị ngọt của đào. Mãi đến hơn 10 giờ tỉnh dậy, vẫn còn thèm thuồng cái hương vị . Liếm môi suy nghĩ một hồi, liền quần áo, quyết định công trường tìm Chu Cảng Tuần.

Cậu bỗng nhớ tới việc từng sửa tiêu đề sách cho từ "Đập Nồi Bán Sắt Đi Học" thành "Đập Nồi Bán Sắt Để Đi Học" cho đúng ngữ pháp. Với cái tính cẩn thận và đòi hỏi sự chính xác cao độ của trong việc biên tập, Nguyễn Trĩ Quyến thầm nghĩ liệu Chu Cảng Tuần ở công trường làm việc cẩu thả nhỉ?

Cậu định đó xem làm việc thế nào, nhân tiện xem thể "vòi" thêm quả đào nào nữa .

Hôm nay định làm gì để Chu Cảng Tuần chú ý đến hơn?

Loading...