Cậu suy nghĩ một chút, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh chợt nghiêm , về phía tấm sắt lá mà nghiêm túc : “Cậu là cướp chồng đấy chứ? Tôi cho nhé, đừng mà đ.á.n.h chủ ý lên chồng .”
“Ai... ai mà thèm cướp chồng của cơ chứ.” Tô An Nhạc trúng chỗ nghẹn, bĩu môi đáp , giọng lớn lắm: “Có cướp thì cướp còn ...”
Cậu đưa đề nghị mới: “Hay là thế , mang theo đống đồ ăn ngon đó cùng với tụi là ?”
“Tôi sẽ xách hộ cho , bên phía chúng cũng nhiều đồ ăn ngon lắm, đó đến buổi tối về sẽ dẫn ăn buffet, ở đó thịt nướng, lẩu mini, bánh kem, hải sản, trái cây, ăn cái gì cũng hết, thấy thế nào?”
“Để nghĩ nhé...” Nguyễn Trĩ Quyến thèm thuồng mà l.i.ế.m liếm môi. Chu Cảng Tuần dường như chút vui khi thấy chơi đùa với khác, chỉ chơi với thôi, giống hệt mấy đứa trẻ đại ca kéo bè kết phái trong thôn , ừm, đúng , chính là Chu bá vương.
lúc đó, tivi vang lên bản tin thời sự: “Tại núi Niết Âm xảy một vụ sạt lở đất đặc biệt nghiêm trọng, bộ sườn núi đổ sụp theo quán tính, khiến cho một diện tích lớn đường quốc lộ chân núi hư hỏng nặng, các phương tiện đang lưu thông qua đây đều vùi lấp ...”
“Tuyến đường vốn dẫn tới vùng ngoại ô thành phố, là lối chính sang tỉnh lân cận, hiện tại chính phủ ...”
Nguyễn Trĩ Quyến lập tức nắm bắt những từ ngữ mấu chốt là “dẫn tới vùng ngoại ô”, ngay tức khắc ngẩng đầu chằm chằm màn hình tivi: “Các bộ phận chính phủ hiện đang tích cực tổ chức công tác cứu hộ cứu nạn, con thương vong cụ thể tạm thời vẫn xác định...”
Miếng sandwich tay Nguyễn Trĩ Quyến rơi “bộp” một cái trở trong đĩa, trong lòng bỗng chốc trào lên một sự hoảng loạn tột độ. Cậu sốt ruột vỗ mạnh tấm sắt lá ngoài ban công: “Cậu... cho mượn điện thoại một chút, mở cửa cho ngay đây...”
Cậu vẫn nhớ rõ điện thoại của Chu Cảng Tuần: “Tôi gọi điện thoại cho chồng , mau ấn 187...”
Tô An Nhạc chạy tới cửa phòng 601, đưa chiếc điện thoại đang trong trạng thái kết nối cho Nguyễn Trĩ Quyến.
Nguyễn Trĩ Quyến mắt rời khỏi màn hình điện thoại, trong lòng cuống quýt mà lẩm bẩm: Mau máy , mau máy mà...
Bên trong đột nhiên phát tiếng , Nguyễn Trĩ Quyến vội vàng áp sát điện thoại tai, thấy trong đó là một giọng nữ đang : “Xin , máy quý khách gọi hiện ...”
Nguyễn Trĩ Quyến nhíu chặt lông mày, lồng n.g.ự.c phập phồng vì tức giận, là thật sự nổi giận : “Cô... cô đang cái gì thế hả, xin cái gì mà xin , tìm Chu Cảng Tuần, cô mau trả điện thoại cho ... là vợ của mà...”
Nguyễn Trĩ Quyến bao giờ tự gọi điện cho Chu Cảng Tuần cả, cũng là nhờ thầy giáo gọi hộ, cũng từng gọi điện cho bất kỳ ai, nên hề rằng hóa điện thoại lúc sẽ thể gọi thông .
Cậu cũng chẳng đầu dây bên thực chỉ là giọng tự động của tổng đài đang trả lời râu ông nọ cắm cằm bà với , đó chỉ là một thông báo thoại mà thôi.
chỉ Chu Cảng Tuần hiện giờ đang thế nào.
“Sorry, the subscriber you dialed...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-68-2-ngan-dam-tim-chong.html.]
Lại là tiếng Anh... Nguyễn Trĩ Quyến căng tai lên vì lo sợ sẽ bỏ lỡ mất thông tin quan trọng nào đó, nhưng dù nghiêm túc đến mấy cũng chẳng thể cái nguyên cớ gì: “Cô đừng tiếng Anh nữa, hiểu , hiểu gì hết... là tìm chồng của mà...”
Đầu dây bên vẫn tiếp tục một tràng tiếng Anh mà Nguyễn Trĩ Quyến hiểu nổi, đôi mắt bắt đầu đỏ hoe, “suy luận” một cách rành mạch: “Tôi , là c.h.ế.t , nên cô mới cứ chịu trả lời câu hỏi của như thế...”
“Please try again later...” Đáp vẫn cứ là giọng máy móc .
Ly
Nguyễn Trĩ Quyến gần như chỉ mất đúng ba giây để đưa quyết định, vơ lấy chiếc thẻ ngân hàng giấu cùng với bộ tiền mặt trong tay, đó cuống cuồng xỏ đôi dép lê chạy thẳng ngoài. Cậu chạy vọng với Tô An Nhạc: “Bây giờ đến cái núi mà tivi , chính là cái đoạn đường quốc lộ hỏng xong...”
“Cậu dẫn với... mau dẫn ... nhanh lên, nhanh lên...”
Tô An Nhạc đuổi theo phía , rốt cuộc là ai dẫn ai đây . Cậu định thần hỏi Nguyễn Trĩ Quyến: “Không chứ, đến đó làm gì, bên hiện đang phong tỏa đường , hơn nữa chừng còn khả năng sạt lở thứ hai nữa đấy...”
Quý Hoàn Bằng từ phòng bên cạnh thò , Bạch Chỉ Kỳ cũng ló mặt lưng , chớp chớp mắt hỏi: “Tụi thuê xe, vốn dĩ hôm nay định đến núi Niết Âm để chụp tác phẩm nghiệp, là đưa qua đó luôn nhé?”
Nguyễn Trĩ Quyến mắt đỏ hoe Bạch Chỉ Kỳ đang che chắn kín mít, hóa trai tóc dài xinh sống ngay sát vách nhà . Cậu vội vàng gật đầu đồng ý thúc giục: “Vậy thì nhanh lên, nhanh chân lên thôi...”
Vài cùng xuống lầu, lái xe thẳng hướng núi Niết Âm.
Suốt dọc đường Nguyễn Trĩ Quyến hề một câu nào, bắt đầu nghi ngờ là do quãng thời gian qua sống chút quá vui vẻ , cho nên bây giờ mới gặp báo ứng. Con quả thực là thể sống quá vui sướng mà.
Xe nhanh chạy đến đoạn quốc lộ đó, nhưng từ phía xa chặn , phía thể qua nữa.
Tô An Nhạc tình hình giao thông : “Phía xe tắc cứng , lái qua , chỉ thể bộ hoặc là leo núi sang thôi...”
Nguyễn Trĩ Quyến còn chẳng thèm hết câu lập tức mở cửa xe nhảy xuống, đôi dép lê phát tiếng “lạch bạch” khi chạy xuyên qua những trống giữa dòng xe cộ để lao về phía .
Chạy một đoạn thì chiếc giày hình cún con của Nguyễn Trĩ Quyến tuột mất, cũng chẳng còn tâm trí mà nhặt nữa, chỉ sợ Chu Cảng Tuần đất đá đè nát bấy, kịp đợi đến nơi, còn sợ Chu Cảng Tuần đè thương mà tiền thì bọn họ sẽ chịu khám bệnh cho .
Nguyễn Trĩ Quyến chạy đến mức tóc tai bết đầy mồ hôi mặt, nước mắt nước mũi cứ thế tuôn hỗn loạn.
Ô ô ô, thật là xí, thật là mất mặt quá thôi.
Chẳng nên trong nhà thật xinh mà ăn mứt dâu tây với bánh mì nướng, mát quạt máy mà xem phim truyền hình .
Nguyễn Trĩ Quyến càng nghĩ càng thấy chua xót, chạy mắng: “Ô ô ô Chu Cảng Tuần... đúng là đồ vương bát đản, nuôi nữa nên mới tự c.h.ế.t chứ gì, đồ tồi...”
“Chồng ơi... cho ăn mà, mỗi ngày đều cho ăn nhiều thêm một chút, đừng c.h.ế.t ...”