Xinh đẹp ngu xuẩn trời sinh chính là phải bị lão công chơi hư - Chương 68.1: Ngàn dặm tìm chồng

Cập nhật lúc: 2026-04-28 08:40:08
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời điểm Nguyễn Trĩ Quyến tỉnh giấc thì hơn 8 giờ sáng, việc đầu tiên làm chính là chạy ngay phòng bếp để xem xem hôm nay Chu Cảng Tuần nấu món gì ngon cho . Thực đơn hôm nay cánh gà chiên Coca cùng với ớt cay nhồi thịt.

Thế nhưng bữa sáng thì ăn bánh mì nướng nóng hổi, kẹp thêm xúc xích chiên muối, trứng ốp la cùng một ly sữa pha thêm đường thật ngọt.

Sau đó, đ.á.n.h răng lật xem cuốn từ điển, trong miệng thì cứ lầm bầm những từ ngữ mơ hồ: “Mộng du là... hoạt động dậy trong vô ý thức khi đang ngủ, khi tỉnh thể nhớ chuyện gì, tức là mộng du...”

Xem Chu Cảng Tuần thực sự mắc căn bệnh .

Nguyễn Trĩ Quyến nhăn khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ ghét bỏ mà than thở: “Sao lắm bệnh đến thế cơ chứ, cứ y như một ông già , nào là lão thị, nào là nghễnh ngãng, giờ còn mộng du đến mức quản nổi chuyện vệ sinh, cứ liên tục.”

“Hừ hừ, nếu như lúc còn trẻ, còn tiền mà bò lên giường thì mấy, bây giờ bao nhiêu phúc khí lành đều chẳng hưởng đến .”

Nguyễn Trĩ Quyến lắc lắc cái đầu phun bọt kem đ.á.n.h răng ngoài, thầm nghĩ nhất là cũng thể đại học, đó ở ngay tại trường đại học mà đụng trúng sinh viên Chu Cảng Tuần.

Ly

Đến lúc đó, Chu Cảng Tuần chắc chắn sẽ mặt dày mày dạn mà nhất quyết theo đuổi , nuôi nấng , mua cho bao nhiêu là quần áo xinh , còn mời ăn bao nhiêu bữa cơm ngon... hắc hắc... hắc hắc...

Nguyễn Trĩ Quyến đang mải mê thầm thì đột nhiên thấy thanh âm truyền đến từ phía ban công bên .

“Suỵt suỵt, tiểu đáng thương ơi, đang ở đấy?”

Nguyễn Trĩ Quyến lau lau miệng tới, cách mấy tấm ván sắt che khuất tầm , lên tiếng hỏi: “Có chuyện gì thế?”

“Chồng nhà đấy chứ?” Tô An Nhạc cố tình hạ thấp giọng xuống hỏi: “Tụi định lên núi phim điện ảnh, cũng cùng cho vui ? Mỗi ngày cứ ở lỳ trong nhà thì ho , buổi chiều hoặc muộn nhất là buổi tối là thể về , chồng sẽ phát hiện .”

“Đi trong núi thì cái gì vui mà chơi chứ, núi non thì chỗ nào chẳng giống , chỉ một đống cỏ, khắp nơi đều là đất cát với sâu bọ, thế còn nóng phát điên nữa.”

Nguyễn Trĩ Quyến bĩu môi, tiện tay mở tivi lên xuống ghế sofa, đem mứt dâu tây phết đều lên miếng bánh mì nướng: “Không , chồng mua cho bao nhiêu là đồ ngon, ăn hết đống cũng tiêu tốn khối thời gian .”

Cậu mang tâm tình cực kỳ mà hào hứng giới thiệu về cuộc sống phú quý của cho Tô An Nhạc : “Đợi lát nữa 9 giờ ăn một hộp dâu tây đóng hộp, 9 giờ rưỡi thì ăn một túi khoai tây chiên vị cà chua, đến 10 giờ đúng là thể ăn một bát thạch trái cây vị nho cùng hai cái bánh wafer chocolate, đó tầm 11 giờ là ăn cơm .”

“Chồng làm cho một nồi lớn cánh gà chiên Coca với cả ớt cay nhồi thịt nữa, đựng trong cặp lồng thơm phức luôn , lát nữa nhất định ăn hết ba bát cơm mới ...”

Nguyễn Trĩ Quyến tâm trạng tồi chút nào, cứ hừ hừ theo một giai điệu tên. Chu Cảng Tuần còn dạy cho cách sử dụng nồi như thế nào, nếu như thức ăn nguội thì chỉ cần cho thêm chút nước ấn nút đun nóng một chút là thể ăn ngay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-68-1-ngan-dam-tim-chong.html.]

Kiếp ba bao giờ để chạm tay nồi niêu, cũng cho làm cơm bao giờ, lẽ là họ sợ sẽ lén ăn vụng mất thôi.

Nói cũng , bộ dạng bây giờ quả thực chút giống như một con chuột già mò ngoài tìm thức ăn, nhưng cũng là một con chuột nhỏ xinh , nếu thì làm thể mê hoặc Chu Cảng Tuần đến mức thần hồn điên đảo, cứ mãi nuôi nấng như thế chứ.

Nguyễn Trĩ Quyến hừ l.i.ế.m sạch phần mứt dâu tây còn dính thìa, tiếp tục chia sẻ về cuộc sống tươi của bản : “Ăn cơm xong nghỉ ngơi nửa tiếng thì thể ăn một túi que cay, đó ngủ trưa tầm hai ba tiếng đồng hồ, tỉnh dậy ăn cổ vịt kho trong tủ lạnh cùng với sữa chua, buổi tối thì đến giờ ăn cơm , cho nên một ngày của bận rộn lắm đấy nhé...”

Chu Cảng Tuần gần như đem bộ thời gian một ngày của Nguyễn Trĩ Quyến lấp đầy bằng các loại đồ ăn thức uống.

“Ngày nào cũng bận rộn như thế, ngày mai còn món ngon mới để ăn nữa đấy.” Nguyễn Trĩ Quyến đem phần rìa của miếng bánh mì vốn phết mứt dâu tây cao tận hai ba centimet xé bỏ , chỗ khô, thích ăn.

Thôi thì để cho Chu Cảng Tuần buổi tối làm về ăn .

Bất quá, nếu như thứ mà ở kiếp ăn, chắc chắn sẽ thấy nó thơm ngon vô cùng, thậm chí còn chẳng nỡ ăn hết ngay .

Nguyễn Trĩ Quyến nhỏ giọng lẩm bẩm với vẻ đầy vui sướng và mãn nguyện: “Nguyễn Trĩ Quyến , bây giờ mày đúng là sướng thật đấy, đồ ăn ngon nhiều đến mức bắt đầu cân nhắc xem thích .”

Cậu tự đóng hai vai, che miệng “hì hì” : “Biết làm đây, ai bảo nắm thóp Chu Cảng Tuần thật chặt chứ, tuy rằng tối nào cũng ‘ăn’ thì cũng mệt thật đấy... nhưng chịu mua đủ thứ đồ ngon cho mà, cơ mà bao giờ thì Chu Cảng Tuần mới thể cai sữa đây...”

Ở ban công bên cạnh, Tô An Nhạc xong cái lịch trình sinh hoạt mà Nguyễn Trĩ Quyến kể, càng nghĩ càng thấy chỗ đúng. Chồng của tiểu đáng thương là kẻ biến thái là một tên cuồng kiểm soát ? Sao đến cả chuyện ăn uống cũng đúng giờ đúng giấc như thế .

Cậu ngẫm nghĩ một hồi, đầy cảnh giác mà hỏi: “Này, với chồng là quen qua con đường hợp pháp đấy chứ?”

Chẳng lẽ tiểu đáng thương tuổi còn nhỏ nên đàn ông lừa gạt ? Nghe ở những vùng nông thôn, một kẻ cưới nổi vợ sẽ bỏ một tiền cho gia đình khác để mua một về làm vợ.

Nguyễn Trĩ Quyến c.ắ.n một miếng bánh mì nướng đẫm mứt dâu tây, chớp chớp đôi mắt: “Tất nhiên là...” còn gì nữa, là thông qua hệ thống giới thiệu, đó vì trúng bối cảnh giàu sang quyền thế của Chu Cảng Tuần mà nảy sinh lòng tham hư vinh, dùng hết tâm cơ (mới học tivi) để trèo lên giường .

Lại đó, cứ như Chu Cảng Tuần hầu hạ chu đáo, cứ thế nuôi nấng, nuôi cho đến khi già c.h.ế.t mới thôi.

Cho nên, Chu Cảng Tuần cũng nhất định sống thật mới .

Tô An Nhạc hắng giọng một cái, nhỏ giọng hỏi thêm: “Cậu cảm thấy chồng như chút kỳ quái ?”

“Không thấy.” Nguyễn Trĩ Quyến lắc đầu, dùng thìa múc mật ong cho ly nước ấm của , giống như một vị cán bộ lão thành, thổi từng ngụm từng ngụm một nhấp môi uống sạch, giọng điệu đầy khẳng định : “Đó là do chồng, mà cũng chồng nào như chồng của cả.”

Loading...