Xinh đẹp ngu xuẩn trời sinh chính là phải bị lão công chơi hư - Chương 61: Cùng chung chăn gối

Cập nhật lúc: 2026-04-23 16:37:55
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ý thức điều , cổ họng Nguyễn Trĩ Quyến phát tiếng ư ử, "cọ" một cái bật dậy. Một tay cầm móng giò, một tay cầm mực nướng, đôi chân dép phát tiếng "tháp tháp tháp" chạy tới bên cạnh Chu Cảng Tuần mới từ bên ngoài .

"Chu Cảng Tuần, ... đừng lung tung, đây là nhà mới, nếu lạc thì làm , ở cùng một chỗ với ..."

Cậu thật sự dọa sợ , đều lạnh toát, thật đáng sợ.

"Anh... ăn ..." Nguyễn Trĩ Quyến dính sát lấy Chu Cảng Tuần, tay cầm móng giò đưa tận miệng , mặc dù cảm thấy Chu Cảng Tuần sẽ hại .

Chu Cảng Tuần đôi mắt đen láy chớp chằm chằm Nguyễn Trĩ Quyến. Bây giờ thì sợ ? Vừa nãy chẳng nhất định đòi ăn xương quai xanh chiên của đàn ông khác đưa cho đó ?

Anh cúi đầu c.ắ.n miếng móng giò đưa tới, cứ thế ăn ngay tay Nguyễn Trĩ Quyến.

Nguyễn Trĩ Quyến Chu Cảng Tuần ăn, chính cũng theo nuốt nước miếng. Cậu l.i.ế.m liếm môi, hỏi ý kiến: "Chu... Chu Cảng Tuần, miếng đầu tiên đều cho ăn ? Anh... ăn xong mới ăn... đừng c.ắ.n miếng to quá ..."

Đây là lấy làm chuột bạch thử độc đây mà.

Biết ngay vợ là một kẻ ác độc ngu ngốc. Chu Cảng Tuần chuyển động cổ họng, nuốt xuống miếng thịt: "Ừm."

"Chu Cảng Tuần, ngày mai mấy giờ thì ăn sườn heo chiên với thịt tẩm bột rán nhỉ..." Nguyễn Trĩ Quyến nhân lúc hỏi chuyện, liền thu tay cầm móng giò về. Chu Cảng Tuần ăn nữa, ăn nữa là còn phần mất.

Chu Cảng Tuần sâu đôi môi ngừng l.i.ế.m láp của Nguyễn Trĩ Quyến, giọng điệu lạnh nhạt: "Cậu ngủ dậy hãy rán."

Nguyễn Trĩ Quyến hài lòng gật đầu, rốt cuộc cần 4 - 5 giờ sáng tỉnh dậy nữa: "Vậy chúng trở về xem TV thôi..."

Không đợi xong, Chu Cảng Tuần đột nhiên sải bước về phía phòng ngủ ngược hướng với , sạch sẽ dứt khoát vật xuống giường.

Nguyễn Trĩ Quyến chạy "tháp tháp tháp" theo phòng ngủ: "Chu Cảng Tuần, ... lên giường ..."

"Buồn ngủ." Chu Cảng Tuần gác cánh tay lên mặt che mắt , .

Nguyễn Trĩ Quyến chớp chớp mắt, móng giò cũng gặm nữa, cứ giơ lên . Cậu hỏi là buồn ngủ ? Cậu hỏi là tại Chu Cảng Tuần ngủ giường: "Anh... hôm nay ngủ đất ?"

"Không ngủ, giường tại ngủ đất."

"Không ngủ đất ..." Nguyễn Trĩ Quyến chiếc giường đủ cho hai , yên tâm mà đặt m.ô.n.g xuống phía bên giường, sợ là Chu Cảng Tuần sẽ chiếm hết cả cái giường.

Cậu cũng chẳng xem TV nữa, cứ ở góc giường canh chừng nửa phần giường của , miệng gia tốc gặm móng giò. Nhớ điều thứ 30 trong bản "hiến pháp" tạm thời, : "Chu Cảng Tuần, ... buổi tối đừng lấn sang chỗ , thích khác lấn chỗ... Người nóng hôi hổi còn hôi rình, dựa sát ... Cũng cởi quần áo, đừng đụng chạm sờ ..."

Chu Cảng Tuần nhắm mắt, ghét bỏ xoay về phía thấy Nguyễn Trĩ Quyến, bờ môi mỏng khẽ động, trả lời bằng giọng mũi nhỏ đến mức khó thấy: "Không sờ, còn chê bẩn."

Cũng là đang cho ai nữa.

Tính , đây là đầu tiên hai danh chính ngôn thuận chung chăn chung gối kể từ đêm hạ t.h.u.ố.c leo giường đó.

...

Ly

1 giờ sáng.

Nguyễn Trĩ Quyến ngủ mơ mơ màng màng, một con mắt trợn lên một con mắt híp , liền thấy Chu Cảng Tuần đang ở mép giường .

"Chu Cảng Tuần, còn ngủ, ở đầu giường làm cái gì? Là vệ sinh ... Phải nhớ rửa tay đấy..." Nguyễn Trĩ Quyến đoạn liền trở , thấy bên giường vẫn còn một đàn ông, cũng là Chu Cảng Tuần.

"Sao mà lên giường nhanh thế? Bay qua đây ..."

Nguyễn Trĩ Quyến còn ngái ngủ phía mép giường lúc nãy, vẫn thấy Chu Cảng Tuần đang đó chằm chằm .

Mắt Nguyễn Trĩ Quyến đột nhiên trợn to, tại hai Chu Cảng Tuần?

Cậu đầu lên giường, liền thấy Chu Cảng Tuần giường tỉnh từ lúc nào, đang trừng mắt , nở một nụ âm hiểm. Gương mặt vặn vẹo đột nhiên biến thành khuôn mặt của một gã đàn ông xa lạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-61-cung-chung-chan-goi.html.]

"!" Nguyễn Trĩ Quyến dọa cho tỉnh hẳn, nhận đang trong lòng n.g.ự.c Chu Cảng Tuần.

Nguyễn Trĩ Quyến hừ hừ, tặng cho thắt lưng Chu Cảng Tuần một cước mấy nặng nề, miệng lầm bầm lẩm bẩm: "Ai cho dám lén ôm , Chu Cảng Tuần thối tha."

"Còn dám ở trong mơ dọa , đ.á.n.h c.h.ế.t ." Cậu giơ tay tát nhẹ cánh tay Chu Cảng Tuần một cái, da thịt đỏ lên một chút nhưng đủ để làm tỉnh giấc.

Nguyễn Trĩ Quyến quỳ gối đó, lặng lẽ Chu Cảng Tuần, rướn lên phía , ngón tay đặt hờ lên vết thương ở chân mày , miệng khẽ thổi phù phù. Hồi trưa lúc Chu Cảng Tuần bôi t.h.u.ố.c băng thấy , vết thương sâu hoắm, mất hẳn một miếng thịt, đỏ hỏn cả lên.

Chú cảnh sát vì đ.á.n.h với kẻ sát nhân nên mới thương.

Nguyễn Trĩ Quyến nâng đầu Chu Cảng Tuần lên để cho rõ, nhưng cũng chẳng bác sĩ, cũng hiểu gì.

Chu Cảng Tuần c.h.ế.t nhỉ? Nếu c.h.ế.t thì sẽ còn ai kiếm tiền nuôi nữa.

Chu Cảng Tuần , hai vạn tệ đó chỉ đủ tiêu trong một năm thôi, ban đầu còn tưởng là nhiều lắm chứ.

Nguyễn Trĩ Quyến chớp chớp mắt, quan sát một hồi, đưa một ngón tay đặt mũi Chu Cảng Tuần để kiểm tra.

Vẫn còn thở, thế thì yên tâm .

Hừ, Chu Cảng Tuần là đồ rùa rụt cổ, rùa nghìn năm quy vạn năm, thể sống cả ngàn năm, c.h.ế.t dễ dàng thế .

Nghĩ , Nguyễn Trĩ Quyến gật gật đầu, bò về phía bên của , xuống tiếp tục ngủ.

Hai giờ .

Chu Cảng Tuần đang ngủ liền thấy tiếng oán trách lầm bầm của Nguyễn Trĩ Quyến phía : "Chu Cảng Tuần, nóng quá, đừng dán sát , thật đáng ghét, hừ... Ngủ mà cứ dính lấy khác, là ch.ó ..."

Chu Cảng Tuần nhíu mày, hít một thật sâu. Thật phiền phức, chẳng qua là lúc trở cẩn thận lấn sang chỗ thôi mà.

Anh xoay , đẩy kẻ phiền phức xa một chút.

Vừa lật , "uỳnh" một tiếng, rơi xuống giường.

Nằm đất, chậm rãi mở mắt lên trần nhà, trở về vị trí quen thuộc: "..."

Chẳng là giường đôi , thế nào mà rơi xuống .

Vừa thấy rơi xuống giường, Nguyễn Trĩ Quyến lập tức lăn chiếm lấy vị trí của . Cậu nhắm mắt quờ quạng tay chân khắp giường, miệng lầm bầm: "Chu Cảng Tuần, ? Chẳng bảo đừng lấn sang chỗ ?"

Nói đoạn, cũng sắp sửa lộn nhào xuống giường.

Chu Cảng Tuần thèm ngăn cản, đất chờ sẵn. Đồ ngốc ngã một cho mặt.

đợi vài phút vẫn thấy rơi xuống, Nguyễn Trĩ Quyến cứ thế ghé sát mép giường mà ngủ tiếp.

"..."

Chu Cảng Tuần còn gì để ... Anh cũng chẳng thèm chấp, ghét bỏ bò từ đất lên, hừ lạnh một tiếng đầy mất kiên nhẫn. Anh nắm lấy cánh tay Nguyễn Trĩ Quyến lật ngược trong, xuống phía bên giường.

Vừa định, phía liền dán một đống thịt mềm nhũn, còn bất mãn oán trách: "Chu Cảng Tuần, là đừng dính lấy mà, nóng c.h.ế.t . Anh còn như thế nữa thì cho ngủ giường , xuống đất mà ngủ..."

Chu Cảng Tuần liếc cái chân đang gác ngang qua eo , , rốt cuộc là ai mới là kẻ dính như ch.ó đây.

Anh nắm lấy cái chân đó ném , dậy, vén áo Nguyễn Trĩ Quyến lên nhét miệng cho bớt , bắt đầu vỗ vỗ như đang dỗ dành trẻ con.

Lần Nguyễn Trĩ Quyến còn kêu la, cũng chê lấn chỗ, đuổi nữa, chỉ hừ hừ vài tiếng chìm giấc ngủ.

là thiếu đòn, đêm hôm khuya khoắt cứ thích hành hạ khác, cứ như mèo đến mùa động d.ụ.c .

thực tế... Nguyễn Trĩ Quyến vẫn ngủ hẳn.

Loading...