Xinh đẹp ngu xuẩn trời sinh chính là phải bị lão công chơi hư - Chương 60: Chu Cảng Tuần sinh ra chính là để hầu hạ cậu
Cập nhật lúc: 2026-04-22 05:19:45
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đôi mắt đen của Chu Cảng Tuần lặng lẽ chằm chằm Nguyễn Trĩ Quyến, sắc mặt trầm xuống, hỏi ngược : "Chồng hầu hạ vợ tắm rửa thì vấn đề gì?"
"Giặt quần áo nấu cơm cho em, tắm rửa xoa chân cho em, kiếm tiền cho em tiêu, chẳng lẽ là thiên kinh địa nghĩa ?"
Nguyễn Trĩ Quyến càng càng thấy lời Chu Cảng Tuần lý, cái đầu nhỏ kìm mà gật gật: đúng đúng, nên là như thế mới , cuộc sống mong chính là như , hệ thống cũng thế.
Chu Cảng Tuần sinh chính là để hầu hạ .
Thế là Nguyễn Trĩ Quyến hai tay ôm lấy n.g.ự.c để phòng vệ như chống trộm, chân duỗi , đôi bàn chân trắng nõn đạp lên mu bàn chân nổi rõ mạch m.á.u và đậm màu hơn của Chu Cảng Tuần, từng chút một dẫm lên đó thúc giục : "Vậy mau đây hầu hạ tắm ..."
"Đừng làm bọt xà phòng dính mắt ... Nước thật ấm... Còn nữa, xoa hai sữa tắm hương dâu tây, mới thơm thơm ..."
Chu Cảng Tuần mặc kệ cho dẫm, ánh mắt thâm trầm vài phần, chằm chằm Nguyễn Trĩ Quyến đang nhắm mắt: "Được thôi, bà xã."
Hơn mười phút .
Khi bước khỏi phòng tắm, trong phòng còn ngoài.
Lúc Chu Cảng Tuần và Nguyễn Trĩ Quyến phòng tắm, Diệp Vĩnh Chiêu cho mấy đối chiếu lời khai nên hiểu rõ tình hình, phát hiện một đứa trẻ lạc đường nên vội vàng đưa về đồn cảnh sát để điều tra.
Còn về lý do tại chỉ mất hơn mười phút tắm xong, đó là bởi vì kẻ tật giật , dám ở lâu.
Nguyễn Trĩ Quyến ghế sofa, mặc cái quần đùi màu xám rộng thùng thình của Chu Cảng Tuần. Ống quần theo động tác mà co lên tận gốc đùi, lộ hai mảng thịt chân trắng bóc. Cậu vắt chân chữ ngũ, dẫm lên cạnh sofa, lắc lư cái đầu gặm móng giò nướng cay mà Chu Cảng Tuần mua, miệng lẩm bẩm bất mãn: "Chu Cảng Tuần, cần tắm cho nữa."
"Anh tắm xong làm chân đỏ hết cả lên ..."
Không chỉ chân đau, mà lúc nãy khi tắm, Chu Cảng Tuần cứ nhất quyết cho mở mắt, bảo là mí mắt bọt xà phòng, nếu mở mắt sẽ hỏng, cũng cho tự lau.
Cậu cứ thế nơm nớp lo sợ nhắm mắt cho đến khi tắm xong, chẳng thấy vui chút nào.
"Để xem."
Tên đàn ông tồi Chu Cảng Tuần bắt đầu giả vờ làm " chồng ", cầm tuýp t.h.u.ố.c mỡ sát gần. Tầm mắt lạnh lùng của dừng thẳng đôi chân của Nguyễn Trĩ Quyến. Đỏ chỗ nào? Vừa đều kỹ cả .
Thật là kiêu kỳ, mới đỏ một chút thôi mà.
Chu Cảng Tuần cúi quỳ một chân xuống, lấy t.h.u.ố.c mỡ chấm lên chân , miệng chối bỏ trách nhiệm: "Tại em bảo nước nóng."
"Tôi là nước ấm nóng, chứ nóng bỏng..." Nguyễn Trĩ Quyến nhai miếng da móng giò mềm mại ngon miệng và miếng thịt nửa nạc nửa mỡ, năng rõ ràng, phun một mẩu xương gặm sạch.
Chu Cảng Tuần trầm mặt giơ tay hứng lấy, đem mẩu xương dính đầy nước miếng ném thùng rác bên cạnh.
Anh chằm chằm ngón tay , chậm chạp lấy tờ giấy lau sơ qua cho lệ, đúng là làm chuyện thừa thãi.
Nguyễn Trĩ Quyến l.i.ế.m liếm nước sốt ớt dính môi, tầm mắt dừng làn da của Chu Cảng Tuần. Cùng tắm với , chẳng đỏ chút nào nhỉ?
Nguyễn Trĩ Quyến thuận miệng hỏi: "Chu Cảng Tuần, lén sờ chân , làm chân đau đỏ ?"
Tay Chu Cảng Tuần khựng , đột ngột ngước mắt Nguyễn Trĩ Quyến. Vẻ mặt âm trầm chẳng rõ là đang phân bua tức giận, lạnh lùng đáp trả bằng giọng điệu cứng nhắc: "Cái thứ bẩn thỉu như thế, tại sờ?"
"Hai miếng thịt luộc chẳng khác gì thịt lợn, sờ em với sờ lợn thì gì khác ."
Nguyễn Trĩ Quyến cho ngẩn , chớp chớp mắt, vui hừ một tiếng: "Không sờ thì thôi, làm gì mà phản ứng mạnh thế. Anh mới bẩn, mới là lợn, còn thèm ghét bỏ ... Tôi cần bôi t.h.u.ố.c nữa, tránh ..."
Chu Cảng Tuần gì, bàn tay siết chặt lấy chân Nguyễn Trĩ Quyến, nhất quyết cho rút .
"Em tự bôi đều ."
Sau đó như kẻ giả c.h.ế.t, coi như thấy thấy gì, tiếp tục bôi t.h.u.ố.c cho Nguyễn Trĩ Quyến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-60-chu-cang-tuan-sinh-ra-chinh-la-de-hau-ha-cau.html.]
"Hừ..." Nguyễn Trĩ Quyến bĩu môi, thầm nghĩ: Chu Cảng Tuần chắc là đang cầu xin đây mà. Anh vốn sĩ diện, giờ quỳ rạp chân thế , chắc chắn là nhận lúc nãy giọng lớn, sai .
Thật tiếng cũng lớn lắm, chỉ là Chu Cảng Tuần đột nhiên ngẩng đầu lên, mặt áp sát ngay mặt với vẻ nghiêm túc đến lạ lùng, làm ngẩn cả .
Nguyễn Trĩ Quyến hừ hừ, chân dẫm lên đùi Chu Cảng Tuần làm điểm tựa, mở hộp bánh bạch tuộc ăn.
Món cũng ngon, ngọt ngọt mặn mặn, còn rắc thêm bao nhiêu vụn gỗ nhỏ xíu nữa.
Chu Cảng Tuần mua khá nhiều, ba cái móng giò nướng cay to bằng mặt, một hộp bánh bạch tuộc, một hộp da heo nướng cay và một ít xiên nướng mực, tôm thịt, cá viên. Mỗi thứ nếm một chút cũng mất hơn mười phút.
Nguyễn Trĩ Quyến đột nhiên nhớ tới túi nilon và chai Coca để sàn ban công, dẫm dẫm lên mu bàn chân Chu Cảng Tuần, ngón chân cựa quậy: "Chu Cảng Tuần, ăn một ít xương quai xanh chiên , lấy giúp với..."
Chu Cảng Tuần thờ ơ, vẫn mải mê xoa nắn hai mảng thịt chân trắng bóc mà ví với thịt lợn.
Tuýp t.h.u.ố.c mỡ xài hết nửa ống .
Thấy Chu Cảng Tuần động đậy, Nguyễn Trĩ Quyến l.i.ế.m sạch miệng ghé sát tai lớn: "Chu Cảng Tuần, đang chuyện với đấy! Tôi ăn xương quai xanh chiên... Loại xương quai xanh chiên thơm thơm giòn giòn !"
Chu Cảng Tuần bây giờ lãng tai nặng quá .
Mới 27 tuổi mà thế , già thêm chút nữa thì làm đây.
Liệu ai đó mắng là đồ ngốc, là đồ xuẩn ngay mặt mà cũng chẳng thấy gì ?
Nguyễn Trĩ Quyến thích như , cảm giác đó khó chịu, giống như cô lập, bắt nạt .
Hệ thống , kiếp chỉ bắt nạt khác, ai phép bắt nạt .
Cậu chằm chằm tai Chu Cảng Tuần, bắt đầu cân nhắc: Chữa tai thì tốn bao nhiêu tiền nhỉ, chắc cũng đắt như chữa mắt thôi. Vậy chờ Chu Cảng Tuần kiếm tiền, cho chữa tai , mới chữa mắt cho .
Mắt chỉ rõ thôi, gì to tát.
Ly
Cái bộ dạng điếc lác của Chu Cảng Tuần, nếu làm thầu xây dựng mà lừa bán thì làm thế nào.
Nếu Chu Cảng Tuần sớm hơn thì thể kiếm thêm cho ít tiền, sớm muộn gì cũng sẽ chữa mắt cho thôi.
Nguyễn Trĩ Quyến mím môi, hừ, thật là đáng ghét, một tên nghèo kiết xác thối tha.
Chu Cảng Tuần cuối cùng cũng phản ứng. Anh chẳng buồn túi xương quai xanh chiên mà Nguyễn Trĩ Quyến ăn, đôi mắt đen chằm chằm bàn chân đang dẫm loạn của , lên tiếng: "Đó thịt , ăn sẽ bệnh đấy."
Đồ của tên đàn ông khác đều độc.
Vợ ngốc của mà ăn sẽ biến chất, sẽ ngoại tình, sẽ bỏ trốn theo bọn họ mất.
Cho nên đó thịt , ăn.
Chu Cảng Tuần liếc sang phía ban công phòng 602 bên cạnh với ánh mắt sâu thẳm.
"Bị bệnh?" Nguyễn Trĩ Quyến chớp mắt, miệng vẫn ngừng nhai thịt mực, tự nhiên bệnh .
Cậu nghĩ ngợi một hồi áp sát mặt Chu Cảng Tuần hỏi: "Chu Cảng Tuần, ăn một nên thế ?"
Nguyễn Trĩ Quyến lau miệng, hừ một tiếng, dẫm lên chân Chu Cảng Tuần giáo huấn: "Tôi bảo là cho ăn, chia cho một miếng chẳng lẽ , cùng lắm là hai miếng. Vậy mà định nuốt trọn một , như là Chu Cảng Tuần..."
"Ngày mai làm sườn heo chiên và thịt chiên xù cho em."
Chu Cảng Tuần thẳng dậy, giọng âm trầm đầy ẩn ý: "Đồ khác đưa sạch sẽ, ăn. Thuốc chuột đều trộn đồ ăn cho chuột đấy."
Anh xách túi xương quai xanh chiên từ ban công khỏi cửa, treo nó lên tay nắm cửa phòng 602, vật quy nguyên chủ.
"Tôi là chuột ..." Lời của Nguyễn Trĩ Quyến bỗng khựng , cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, làm rùng một cái. Thuốc diệt chuột...
Nếu khác bỏ t.h.u.ố.c độc đồ ăn của , thật sự thể đ.á.n.h bả c.h.ế.t mất.