Căn phòng thuê mới quét dọn xong, khi dán thêm xốp bảo vệ ở các góc cạnh, đồng hồ điểm hơn 7 giờ tối, trời tối hẳn.
Chu Cảng Tuần dọn dẹp rác rưởi mua cơm tối.
Nguyễn Trĩ Quyến bò từ phòng vệ sinh , một xem TV.
Từ lúc về nhà buổi trưa, tống phòng vệ sinh, nhưng mãi mà tiểu . Sau đó vì để cảm giác mà mặc quần , uống nhiều nước, thế là cả buổi chiều gần như chỉ quanh quẩn trong phòng vệ sinh để giải quyết nỗi buồn.
Hừ, cái tên Chu Cảng Tuần xa hết chỗ . Để ép yên tâm "giải quyết", đem cả quạt trong phòng vệ sinh cho , còn cứ đòi kiểm tra, dù đ.á.n.h c.h.ử.i thế nào cũng vô dụng.
Chu Cảng Tuần cho rằng, cún con tiểu là dạy. Muốn học cách tiểu đúng chỗ thì tiên dần quen thuộc với mùi vị, đó mới huấn luyện lâu dài, để nên ở .
Vợ tiểu cũng , cần chỗ nào nên , chỗ nào , cho nên nhất định mặt ở đó.
Nguyễn Trĩ Quyến tấm đệm mềm đặt giữa sofa và bàn , hầm hừ ăn món nho đóng hộp mà Chu Cảng Tuần mới mua chiều nay.
Hắn còn mua cả sơn tra, dâu tây và đào, nắp hộp còn rõ thời gian nào thì ăn hộp tiếp theo.
Trên TV, chương trình chuyên gia bắt ma đang diễn đến đoạn dùng hoa bìm bìm để tìm nơi quỷ. Cùng với tiếng nhạc huyền bí "cộp cộp cộp cộp", bông hoa bìm bìm chỉ thẳng về phía bên trái, vặn là hướng cửa chính của nhà mới...
Nguyễn Trĩ Quyến đang nhập tâm liền ngừng nhai, ôm lấy hộp trái cây, căng thẳng theo hướng đó.
Tốt lắm, quỷ.
Đã đổi nhà mà, đương nhiên vẫn sẽ quỷ thôi... À , đương nhiên là quỷ .
Cậu lắc đầu tiếp tục xem TV, đúng lúc một khuôn mặt quỷ tóc tai rũ rượi, tỏa ánh sáng xanh lè chiếm trọn màn hình... Ngô hô! Không sợ... một chút cũng sợ... ... ha... "Rầm rầm rầm!"
"A oái..." Tiếng đập cửa đột ngột vang lên làm Nguyễn Trĩ Quyến run b.ắ.n , nước đường trong hộp đổ lênh láng đầy , "Hộp trái cây của ..."
"Anh, dâu, mua nước ô mai với chè đậu xanh về đây." Ngoài cửa, môi giới Tiểu Mã xách mấy cái túi, trông bộ dạng đầy mệt mỏi , "Anh dâu, cho thêm năm muỗng đường , sợ đủ nên còn mua thêm một túi đường trắng nữa."
Nước ô mai! Chè đậu xanh! Lại còn cho thêm đường!
Nguyễn Trĩ Quyến thấy thế liền "lạch bạch" chạy ngay cửa. Té là Tiểu Mã, đúng là chuyện thật, đúng là chuyện mà.
Ly
Thật quá, mất hộp trái cây thì vẫn còn chè đậu xanh với nước ô mai, lát nữa còn móng giò nướng Chu Cảng Tuần mua về.
chẳng chuyện từ buổi trưa , Tiểu Mã đến muộn thế nhỉ?
Như thể Nguyễn Trĩ Quyến đang nghĩ gì, Tiểu Mã ở ngoài cửa liền tiếp: "Trên đường gặp chút chuyện nên trễ... Đến giờ mới giao tới ... Anh, dâu, mau mở cửa ... Để lâu là ngon ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-56-han-da-chet-tu-trua-nay-roi.html.]
Hắn giục giã gõ cửa, áp sát cánh cửa, miệng ngừng lẩm bẩm: "Anh, dâu ơi, mở cửa mà, là đây, là Tiểu Mã đây, mang chè đậu xanh với nước ô mai đến cho ..."
Nguyễn Trĩ Quyến ghé mắt lỗ cửa để quan sát bên ngoài, nhưng chỉ thấy một đen kịt: "Tiểu Mã, ở thế, thấy cả..."
Sao mà tối thế nhỉ, đèn hành lang hỏng ?
"A... là dâu , đang ngay cửa ." Giọng của Tiểu Mã xuyên qua cánh cửa truyền , vẻ u uất. Hắn dường như cũng khó hiểu tại Nguyễn Trĩ Quyến thấy : "Tôi ngay cửa đây mà, dâu, thấy ?"
"Trên cửa cái lỗ , ghé mắt đó..."
"Tôi đang đây..." Lời còn dứt, Nguyễn Trĩ Quyến thấy cái lỗ vốn đang đen kịt bỗng xuất hiện một con mắt lồi .
A, hóa đó hành lang, mà là con ngươi đen xì của Tiểu Mã.
Con ngươi đen láy xoay tròn theo lỗ cửa, như xuyên qua đó để chui tọt trong phòng: "Hắc hắc, dâu, giờ thấy ?"
! Thấy ... Mặt Tiểu Mã xanh lè, y hệt như nữ quỷ TV !
"Anh, dâu, đứa trẻ rơi ở cửa là con của hai ?" Tiểu Mã cúi xuống, ân cần : "Dưới đất lạnh lắm, để bế nó lên cho."
Nguyễn Trĩ Quyến: "..." Con cái gì cơ...?
Cậu thấy đứa trẻ biến mất từ buổi trưa, từ lúc nào, hiện giờ đang Tiểu Mã ôm trong lòng. Nó vươn hai bàn tay nhỏ xíu, quờ quạng như bóp cổ , miệng ngừng lẩm bẩm: "Mẹ ơi, ơi..."
"Hắc hắc... Đáng yêu thật đấy..." Tiểu Mã ngoác miệng , lộ hàm răng đỏ lòm như máu, bên trong dường như còn thiếu mất hai chiếc, đỉnh đầu cũng bắt đầu chảy m.á.u xuống: "Anh dâu, hắc hắc, đàn ông cũng sinh con cơ ..."
Nguyễn Trĩ Quyến sợ tới mức lùi phía , cái , cái chắc chắn .
"Bộp bộp", phía ban công đột nhiên vang lên tiếng gõ.
Nguyễn Trĩ Quyến sợ đến mức bủn rủn chân tay, ngã xuống đất. Tiểu... Tiểu Mã... chạy ban công gõ cửa ?
"Rầm!" Cửa kính ban công vang lên, một chiếc cần thu âm màu đen vươn ban công nhà , phía quấn một cuộn giấy, chi chít những vạch màu, hình như gì đó.
Nguyễn Trĩ Quyến dùng cả tay lẫn chân kéo cái thể đang rụng rời bò tới, cách một lớp cửa kính ban công, cố gắng rõ dòng chữ lớn giấy: "Đừng mở cửa!"
"Kẻ ở cửa nhà là quỷ đó, c.h.ế.t từ trưa nay !"
Nguyễn Trĩ Quyến nước mắt đầm đìa, cảm ơn nhé, từ mấy đời , hu hu hu hu.
"Rầm rầm rầm", tiếng đập cửa vang lên, chuyển thành hai tiếng một nặng một nhẹ, kèm theo đó là giai điệu kỳ quái của bài đồng dao: "Thỏ con ngoan ngoãn... mau mở cửa ... nhanh lên, nhanh lên, nhanh lên... mở cửa mau..."
Tiểu Mã ngoài cửa: Hắc hắc, dâu ơi; Đứa trẻ: Mẹ ơi... ơi...
Nguyễn "thỏ con" Trĩ Quyến ở trong nhà: Run cầm cập c.ắ.n móng tay, dám hó hé lời nào...