Phòng cho thuê 806.
Chu Cảng Tuần cứ một bước nghỉ mười bước, khó khăn lắm mới cùng Nguyễn Trĩ Quyến trở về căn nhà cũ. Hắn tự t.h.u.ố.c cho vết thương ở chỗ xương chân mày , vấn đề cũng quá lớn.
Sau đó, đem bát đũa và dụng cụ làm bếp trong nhà dùng vải bọc xếp thùng giấy. Những bộ quần áo, gối nệm trong tủ cũng gấp gọn gàng, chia cho vali và túi xách lớn.
Ly
Hai cái vali... Một chuyển một chuyến chắc là .
Vừa đầu , thấy Nguyễn Trĩ Quyến đang đeo chiếc ba lô nhỏ bằng da mềm màu trắng rỗng tuếch, bắt đầu lôi ngược những thứ xếp vali ngoài từng món một.
Sau đó, đem cốc nước, dép lê, đồ dùng tẩy rửa, quần áo của cùng với đống đồ ăn vặt "vét" từ cục cảnh sát thản nhiên nhét trong, còn quên càu nhàu: "Đồ đạc của Chu Cảng Tuần nhiều quá , còn chỗ để nữa ..."
"..." Chu Cảng Tuần hít sâu một , dời tầm mắt chỗ khác, mà thấy huyết áp tăng cao.
Hắn kéo tủ đồ của , bên trong là khuy măng sét, bật lửa... Những thứ ở Phục Thành tác dụng gì, nhưng nếu mang đến Cảng Thành hoặc mấy thành phố lớn, bán trao tay với giá rẻ thì may cũng thu về vài ngàn đến vạn tệ.
chẳng đợi đến bao giờ. Đồ của tuy quý giá nhưng nhu yếu phẩm, đầu tư cũng chẳng thị trường, kể phía còn khắc tên .
Sau đó là chiếc đồng hồ Breguet của .
Trong cuốn tiểu thuyết, những chi tiết miêu tả lúc sa sút hề nhắc đến chiếc đồng hồ . nghĩ cũng , đêm cuối cùng khi Nguyễn Trĩ Quyến bỏ chạy, phàm là thứ gì đáng giá chắc chắn đều cuỗm sạch .
Đây vốn là món quà trưởng thành cha tặng , cũng thể coi là di vật.
Năm 1990, giá thị trường của nó rơi 70 đến 100 ngàn đô la, cộng thêm thuế và phí vận chuyển, quy đổi theo tỷ giá hiện tại thì giá trị 500 ngàn nhân dân tệ.
Hàng độc bản, đời chỉ một chiếc, đồng nghĩa với việc tương lai nó còn tăng giá nữa.
Vì , nếu đến mức vạn bất đắc dĩ, sẽ bao giờ động tới chiếc đồng hồ .
Nó là khoản bảo hiểm khi ốm đau hoặc t.a.i n.ạ.n đột xuất, cách khác, nó là tiền bảo hiểm cho vợ ngốc của .
Dù , cho dù ghét bỏ đến thì đây cũng là vợ ...
"Sột sột soạt soạt... tê tê ha ha... đùng đùng... xào xạc..."
Ánh mắt Chu Cảng Tuần chậm rãi ngước lên, theo những âm thanh kỳ quái đó mà sang Nguyễn Trĩ Quyến. Cậu đang ở ngay sát bên cạnh , bận rộn tới mức hết gấp dỡ mấy chiếc quần lót nhỏ.
Chỉ thấy chép chép miệng, lầm bầm trong họng: "Chu Cảng Tuần ~ trưa nay chúng ăn gì đây? Lúc nãy... thấy lầu nhà mới quán thịt nhúng lò đồng... Anh xem ở đó họ nhúng thịt gì nhỉ ~"
Nguyễn Trĩ Quyến lén lút liếc Chu Cảng Tuần. Thấy đang , giọng điệu đột nhiên trở nên khoa trương: "Oa, chắc là nhiều thịt lắm nhỉ? Có ăn ngon ~ Chu Cảng Tuần, chắc là cũng ăn lắm đúng ..."
"Không ." Chu Cảng Tuần vẻ mặt chút hứng thú, bước sang góc bên thu dọn tiếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-54-that-ban-qua-di-do-cun-con-sut-sit.html.]
Tầm mắt dừng trong chiếc thùng gỗ, nơi xếp gọn gàng áo bông, tất lông nhung và đôi găng tay hình cún con. Khoản 400 tệ ném trả Vương Phú Tài là quá đủ cho đống đồ .
Hắn mua hết .
Giờ đây, vợ còn bất cứ quan hệ gì với gã đàn ông nữa.
"..." Nguyễn Trĩ Quyến chớp mắt, hề nản lòng, tay cầm chiếc quần lót nhỏ thản nhiên theo: "Anh... ăn chứ, thịt ngon như mà. À , chắc chắn là đang lẫy thôi. Chu Cảng Tuần, lát nữa chúng gọi..."
"Không gọi." Không đợi Nguyễn Trĩ Quyến đuổi kịp, Chu Cảng Tuần sải bước phòng vệ sinh.
Lại... , thế chứ.
Nguyễn Trĩ Quyến chút cuống quýt, ngay cả chiếc quần lót quý giá trong tay cũng cần nữa, ném thẳng lên sofa chạy "bạch bạch" tới phòng vệ sinh, đ.â.m sầm Chu Cảng Tuần lúc bước .
Cậu vùi mặt n.g.ự.c Chu Cảng Tuần, thấy lồng n.g.ự.c rung lên âm trầm: "Tiền đưa cho cả đó, tiêu thế nào thì tiêu."
"Hai vạn tệ trong thẻ của đừng động linh tinh, tiêu hết 600 tệ chuyện với ."
Tiếng tim đập của Chu Cảng Tuần đập "thình thịch" trán . Nguyễn Trĩ Quyến hiểu vì cảm thấy mặt nóng ran, đầu óc choáng váng, tim hình như cũng đập nhanh.
Chẳng lẽ cảm , là phơi nắng nhiều nên say nắng?
"Anh hôi quá, Chu Cảng Tuần, là mồ hôi dính dấp, bẩn c.h.ế.t ..." Nguyễn Trĩ Quyến lầm bầm trong miệng. Thực hôi, chẳng hôi chút nào cả, chỉ là nóng quá thôi, nóng đến mức sắp làm cháy cả mặt .
Nguyễn Trĩ Quyến đỏ hoe mắt vùi đầu n.g.ự.c Chu Cảng Tuần, hừ một tiếng: "600 tệ làm mà đủ chứ, mau mau tìm việc , nỗ lực kiếm tiền cho tiêu. Tôi ở nhà lớn như Nguyễn gia, ngày nào cũng thịt ăn, mặc quần áo ..."
Đồ xa, chỉ 600 tệ mà mua chuộc .
Dù đời cũng bán tận một ngàn tệ mà.
Nguyễn Trĩ Quyến cẩn thận hé đôi mắt từ lồng n.g.ự.c Chu Cảng Tuần lén lên, liền thấy đang nhướng một bên mày : "Lại định quẹt nước mũi lên áo đấy ?"
Nói xong, Chu Cảng Tuần trực tiếp cởi chiếc áo ba lỗ đang mặc , dùng nó như khăn mặt mà lau cho Nguyễn Trĩ Quyến: "Thật bẩn quá , đồ cún con sụt sịt."
Nguyễn Trĩ Quyến cái áo che kín mặt, trong miệng ú ớ phản bác: "Anh mới là cún..."
Đôi mắt làm , hình như hỏng , cứ ươn ướt. May mà Chu Cảng Tuần thấy, nếu chẳng mắng là gì nữa, cún con nhè ?
Mà ở bên ngoài lớp áo đang che mặt , cũng thể thấy Chu Cảng Tuần đang véo má , ghé sát mặt lớp vải che mặt , ánh mắt thâm trầm.
Chỉ cần tự chạy trốn, thì ai đưa hết.
Nếu chạy, sẽ đ.á.n.h gãy chân ... , đùa thôi.