Vì dứa đóng hộp và thịt kho tàu của , hãy tránh xa đám đàn ông đáng c.h.ế.t , đồ ngốc.
"Gọi lão công cũng ..." Trên ghế sofa, Nguyễn Trĩ Quyến ngửa đầu tiến sát hơn nữa, n.g.ự.c sắp dán cơ bụng của Chu Cảng Tuần đến nơi.
Chu Cảng Tuần khối thịt mềm mại đang áp sát , ánh mắt tối sầm : "..." Ai dạy , đám đàn ông đáng c.h.ế.t .
Thật là câu dẫn.
Hắn giơ tay véo lấy má Nguyễn Trĩ Quyến, một tay kéo lớp thịt mềm, chằm chằm đầy âm u. Hồi lâu đột nhiên , gằn từng chữ: "Có thể..."
Làm mà thể chứ, chẳng qua là sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t tên tình nhân khi vợ định bỏ trốn, hoặc khiến thủ tiết khi kịp sinh con cho kẻ khác.
Chu Cảng Tuần dường như quên mất rằng, vợ của vốn dĩ thể sinh con.
Nguyễn Trĩ Quyến véo đến mức hừ hừ động đậy nổi, chỉ thể đảo mắt quanh phòng. Lạ thật, hình như thấy tiếng nghiến răng "ken két" nhỉ.
Chẳng lẽ căn nhà thứ gì quái dị .
Ly
Chu Cảng Tuần chằm chằm Nguyễn Trĩ Quyến, cúi xuống, tầm mắt dần ngang hàng với , nhấn mạnh như đang tối hậu thư: " nếu bỏ trốn mới , sẽ còn là vợ nữa, mà chỉ dùng để sinh con thôi, hiểu ."
Đôi mắt hạnh của Nguyễn Trĩ Quyến thẳng khuôn mặt u ám của Chu Cảng Tuần. Cậu hiểu lắm, nhưng cảm thấy đáng sợ.
Đây là đầu tiên thấy cái mà hệ thống bảo là ngốc nghếch như Chu Cảng Tuần chút đáng sợ đến thế.
Cậu ba chân bốn cẳng chạy phòng vệ sinh.
Đàn ông thực sự thể sinh con .
hệ thống từng Chu Cảng Tuần ngốc, là sẽ bao giờ lừa gạt .
Chu Cảng Tuần cánh cửa phòng vệ sinh khép hờ, lòng bàn tay xoa nhẹ cổ tay. Ngốc đến mức quá dễ lừa.
nhất là chỉ nên tin một lời thôi.
"Nguyễn gia..." Chu Cảng Tuần chậm rãi nghiêng cổ, ngón tay gõ nhẹ. Bọn họ dạy cái gì ?
Nuôi nhốt một trong nhà, cho ăn ngon mặc , nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, nhưng cố tình dạy bảo bất cứ điều gì...
Ánh mắt thâm trầm, khóe môi khẽ nhếch lên. Trông giống như đang thờ phụng một pho tượng Phật ?
Một pho tượng thời hạn quá mười chín năm, hết thời gian là sẽ vứt bỏ.
Phải nhờ bên Cảng Thành điều tra xem chuyện ở Nguyễn gia rốt cuộc là thế nào, chỗ nào đó đúng lắm.
Trong phòng vệ sinh, Nguyễn Trĩ Quyến vạch áo lên tự kiểm tra . Đời và đời đều như thế , lão mù chắc vì lý do mới mua chứ.
Chỗ khe m.ô.n.g !
Hóa ai cũng ?
Nguyễn Trĩ Quyến chạy ngoài, đôi mắt lặng lẽ chằm chằm Chu Cảng Tuần đ.á.n.h giá: "Chu Cảng Tuần, xem của ."
Ồ? Đã khôn .
Chu Cảng Tuần thong thả vắt chéo chân, tựa lưng sofa Nguyễn Trĩ Quyến: "Cậu thấy ? Cái đêm bò xuống gầm giường uống t.h.u.ố.c ."
"Đêm đó tắt đèn , tối thui như mực, giơ tay thấy năm ngón..." Nguyễn Trĩ Quyến lẩm bẩm, chột liếc mắt chỗ khác. Thực tế là sợ Chu Cảng Tuần quá nên dám ... bộ quá trình đều nhắm nghiền mắt vì sợ đau mắt hột.
Nói xong, hung hăng xông tới kéo khóa quần của Chu Cảng Tuần.
"Cậu ... Tê... á ——" Thân hình Chu Cảng Tuần đột nhiên co rụt kịch liệt, phát tiếng rên rỉ đau đớn. Khóa kéo... kẹp trúng... ...
Khóa kéo! Kẹp trúng! Hắn!!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-53-2-the-sau-nay-toi-khong-the-den-tim-anh-sao-chu-cang-tuan.html.]
Nguyễn, Trĩ, Quyến!
Biểu hiện của Chu Cảng Tuần vặn vẹo, túm lấy hai bàn tay đang táy máy và định gây thêm họa của Nguyễn Trĩ Quyến.
Cậu rốt cuộc cố ý ...
Chu Cảng Tuần: Tốt , c.h.ế.t luôn .
Nguyễn Trĩ Quyến chút nghĩ thông, bản hiện tại và đời gần như giống hệt , tại là Thái Lan , chẳng lẽ do ba sinh .
Tuy rằng trong thôn đúng là luôn những lén lút lớn lên giống ba , con của họ.
nếu con cái nhà họ, tại nuôi dưỡng trong nhà từ nhỏ đến lớn chứ.
À đúng , đúng là đem cho khác thật.
Thế là cơn đau của Chu Cảng Tuần còn kịp giảm bớt thì thấy mắt tối sầm, Nguyễn Trĩ Quyến ghé sát : "Chu Cảng Tuần, là cái ... Anh... giúp xem với, chắc Thái Lan nhỉ..."
"Chu Cảng Tuần, làm Thái Lan , ở đây đang , cũng đem cho khác..."
Nguyễn Trĩ Quyến sốt sắng giục giã Chu Cảng Tuần. Cậu , cũng chẳng Thái Lan ở , Chu Cảng Tuần gì cũng , miễn là đừng đem cho khác... Cậu sẽ ăn ít một chút... ừm... ăn bớt một miếng cũng ...
"..."
Chu Cảng Tuần: Lại mở mắt , chào buổi trưa nhé.
Một tổn thương qua, thứ hai ập tới.
Chu Cảng Tuần nghiến răng nghiến lợi vẻ mặt nghiêm túc chờ câu trả lời của Nguyễn Trĩ Quyến: "... Cậu, ... ai, đưa ... ..."
Báo ứng... đây đúng là báo ứng nhãn tiền. Ai bảo cứ thích trêu chọc đồ đại ngốc làm gì...
Đau quá... đau đến mức ngất luôn.
Hắn nên lời, hít một thật sâu, mặt mày tái mét, khom lưng cúi phòng vệ sinh khóa cửa .
Kết quả thấy Nguyễn Trĩ Quyến chịu bỏ qua mà bám theo, dán mặt cửa kính phòng vệ sinh, hai con mắt tò mò chằm chằm trong như đang xem náo nhiệt, miệng vẫn hỏi cho lẽ: "Chu Cảng Tuần, cái ai cũng ..."
Nguyễn Trĩ Quyến chắc chắn lắm, xem thêm một cái m.ô.n.g nữa mới .
Chu Cảng Tuần đang yếu ớt vì đau đớn, sắc mặt nhợt nhạt tựa tường hít thở sâu, bỗng thấy câu đó lọt tai. Hắn chằm chằm khuôn mặt đang dán cửa . Ai cũng ?
A... còn từng xem của khác, hơn nữa còn xem ít ?
Chu Cảng Tuần mở cửa bước khỏi phòng vệ sinh, tầm mắt của Nguyễn Trĩ Quyến ngay lập tức dính chặt lấy .
Hắn khom lưng, chống tay tường, u oán Nguyễn Trĩ Quyến, tiến gần khàn giọng hỏi: "Cậu còn từng xem của ai nữa?"
"Em trai ..." Nguyễn Trĩ Quyến theo bản năng thốt , chợt nhận nên chuyện kiếp , bèn đảo mắt, giả bộ làm tiểu ngốc t.ử hì hì.
Thật cũng thực sự kỹ bao giờ, chỉ là từng lau m.ô.n.g cho em trai thôi, cũng chẳng nó trông thế nào. Ai mà rảnh rỗi vạch m.ô.n.g xem chứ, đó chẳng là đại biến thái, đại dâm tặc ...
"Chu Cảng Tuần, chúng nên chuyển nhà ..." Nói xong, Nguyễn Trĩ Quyến ba chân bốn cẳng chạy về phía cửa.
À, đồ lừa đảo, Nguyễn gia chỉ một đứa con duy nhất, lấy em trai?
Em trai ngoan đúng , cái tên cho bánh ngọt ở bệnh viện, là tên cho kem ở công trường?
Kẻ biến thái chuyên vạch m.ô.n.g khác xem chính là Chu Cảng Tuần đây. Hắn lạnh, cất bước đuổi theo, cơn giận bốc lên đầu, lạnh lùng tuyên bố: "Nguyễn Trĩ Quyến, quan tâm đây từng xem m.ô.n.g của ai, xem bao nhiêu cái, bây giờ đều quên sạch cho ..."
đang thì bỗng quỳ sụp xuống: "..." Thật sự... đau quá...
(Tái bút: Đây là gã đàn ông tồi đang lừa , Tiểu Nguyễn nửa tin nửa ngờ, giống như lúc nhỏ lừa là con nhặt từ thùng rác về ).