Xinh đẹp ngu xuẩn trời sinh chính là phải bị lão công chơi hư - Chương 51: Quần áo của vợ hắn, vẫn phải đến tay hắn giặt
Cập nhật lúc: 2026-04-17 14:38:50
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ái chà..."
Nguyễn Trĩ Quyến đột nhiên vấp chân mặt đất bằng phẳng, khi ngẩng đầu lên, Tiểu Mã ân cần chạy nhanh đây, còn "chồng của Tiểu Mã" thì biến mất.
Cậu chớp chớp mắt suy nghĩ, cực kỳ tự nhiên về phía Chu Cảng Tuần, há miệng càm ràm: "Chu Cảng Tuần, ngươi đường đỡ một chút hả? Ta suýt chút nữa là ngã , ngươi thấy ? Hừ, cần ngươi ích lợi gì chứ..."
Chu Cảng Tuần Nguyễn Trĩ Quyến đang lẩm bẩm ngừng, cái mặt đất phẳng lì , như mà cũng vấp thì đỡ đỡ gì khác biệt .
Anh hỏi ngược : "Hay là để cho cưỡi lên đầu nhé?"
Tiểu Mã đến mặt hai liền khựng , ừm... vẻ như đến đúng lúc cho lắm.
"Ha, , chị dâu..." Anh gượng hai tiếng, đầu óc nhất thời chập mạch mà thuận miệng tiếp: "Lát nữa hãy cưỡi nhé, chúng xem phòng ... Khụ, chính là tiểu khu , nhà cầu thang bộ."
Tiểu Mã đoạn, vội vàng dẫn hai về phía cửa chung cư để lên xem phòng.
"Nơi tiện ích xung quanh thiện, phố ăn vặt, chợ, phòng khám, bến xe đều đủ. Lúc mới đến chắc hai cũng thấy , gần đây trường Đại học Phục Thành, bên còn một trường giáo d.ụ.c thường xuyên, ở nơi thể cảm nhận bầu khí văn hóa và tri thức..."
Nguyễn Trĩ Quyến Tiểu Mã phía , thấy lưng lạ lắm, cứ như đang cõng vật gì nặng nề đè xuống, cổ cũng quái quái, ngẩng lên nổi, tối qua rõ ràng như .
Có lẽ đây chính là gánh nặng cuộc sống chăng? Tiểu Mã đều áp lực đè cho suy sụp luôn .
Nguyễn Trĩ Quyến dời tầm mắt sang Chu Cảng Tuần, xem kìa, Chu Cảng Tuần thì hề nhé. Một chút cũng luôn, sống lưng thẳng tắp, hiên ngang bất khuất, kiên cường vô cùng.
Dù hiện tại còn chẳng công việc, tiền bạc cũng , còn hổ đòi nuôi nữa, đúng là lão đàn ông nghèo kiết xác đầy tâm cơ.
Nguyễn Trĩ Quyến hừ một tiếng hỏi: "Tiểu Mã, làm thầu khoán kiếm nhiều tiền ?"
"Kiếm ít , một khách hàng làm nghề , mấy ngày dẫn ông xem biệt thự xong." Tiểu Mã lập tức hứng thú bừng bừng kể lễ: "Nghe ông , một năm kiểu gì cũng kiếm tám chín vạn."
"Cụ thể thì tùy xem nhận hạng mục gì, quy mô , công trình lớn thể mười mấy vạn. Nếu làm cho chính phủ thì kiếm còn đậm hơn, thành hạn còn thưởng thêm tiền. Người bình thường lương tháng cao lắm cũng chỉ tầm một ngàn thôi."
Nguyễn Trĩ Quyến trợn tròn mắt, mười mấy vạn cơ , oa, bằng mấy cái thẻ ngân hàng của cộng đấy.
Cậu cởi giày, đôi bàn chân trắng nõn dẫm lên bắp chân của Chu Cảng Tuần, thuận tiện dụi dụi để phủi sạch mấy hạt cát dính chân, vênh váo thúc giục: "Chu Cảng Tuần, ngươi mau làm thầu khoán , nhận việc của chính phủ mà làm, đừng ở nhà tiêu tiền của nữa..." Như bọn họ sẽ sớm nhà lớn để ở thôi.
Chu Cảng Tuần cúi xuống cái chân đang đặt đùi , khẽ nhích chân một cái, Nguyễn Trĩ Quyến đang đắc ý liền mất trọng tâm ngã nhào, lao thẳng lòng , miệng vẫn còn liến thoắng giáo huấn: "Chu Cảng Tuần ngươi tránh hả, ngươi làm như ..."
Cơ thể mềm mại mang theo mùi hương của kẹo dâu tây hòa lẫn với mùi da thịt đặc trưng phả tới, ban ngày ban mặt mà cứ như thế , thật là giữ kẽ gì cả.
Chu Cảng Tuần sa sầm mặt đỡ lấy , gì mà mềm như nước, nắng chiếu một chút là tan chảy . là cái xác gây họa mà.
Nguyễn Trĩ Quyến vùi mặt Chu Cảng Tuần, miệng ngừng hừ hừ: "Ui da... đau quá..."
Đồ ngốc. Ngón tay Chu Cảng Tuần khẽ véo da thịt của vợ , nheo mắt đầy ẩn ý. Cậu vợ ngốc của dường như tưởng rằng cứ đến gặp chính phủ bảo: "Tôi làm cho các ông, các ông , làm theo ý ..." là xong chuyện chắc.
Ngay cả khi ở Cảng Thành, cũng luôn làm việc theo điều lệ và quy định, chấp hành pháp luật nghiêm chỉnh. Muốn làm liều như thì mà tù sớm.
Muốn thầu việc của chính phủ qua đấu thầu, thường đến hàng chục công ty cùng cạnh tranh. Anh hiện tại đến tư cách xét duyệt còn đạt, vì công ty trực thuộc, cũng chẳng đủ vốn đối ứng. Chỉ với một hạng mục nhỏ trị giá ba bốn triệu, cũng cần ít nhất một triệu tài sản ròng.
Tiểu Mã đính chính: "Chị dâu, cái chị hiểu , làm với chính phủ là làm ngay ..."
Ánh mắt Chu Cảng Tuần liếc sang, lạnh lùng Tiểu Mã: "Không xem phòng ?"
Nguyễn Trĩ Quyến vững , nhăn nhó khuôn mặt nhỏ nhắn, bĩu môi. Sao n.g.ự.c cứ nóng rát thế , nãy Chu Cảng Tuần trốn lén véo ? Cậu xoa xoa ngực, tự hỏi vô ý cố tình đây...
"À, đúng ." Tiểu Mã vội vàng dẫn hai tiếp tục lên phòng 402.
Chu Cảng Tuần cuối cùng, châm một điếu thuốc, đưa ngón tay lên ngửi, vẫn còn vương mùi hương của . Anh duy trì cách vài bậc thang, lững thững Nguyễn Trĩ Quyến, làn khói t.h.u.ố.c kịp chạm đến từ từ tan biến.
Việc hợp tác với chính phủ chuyện cần hiểu, mà là chuyện cần giải quyết. Bằng thì cần chồng làm gì?
Gia giáo nhà họ Chu là: cho dù vợ ngốc nghếch hư hỏng đến , còn hổ mà bày trò, nhưng chỉ cần đến mức tồi tệ nhất, vẫn thực hiện trách nhiệm của một chồng. Còn nếu hỏi cái gia giáo bắt đầu từ khi nào, thì chắc là từ cái ngày Nguyễn Trĩ Quyến bò lên giường .
Nguyễn Trĩ Quyến phía chằm chằm Tiểu Mã, chớp mắt, một khoảnh khắc dường như thấy n.g.ự.c Tiểu Mã hai cái chân đang treo lủng lẳng... Mắt vấn đề ?
Đến phòng 402.
Tiểu Mã dùng chìa khóa mở cửa: "Đây là phòng đơn phòng khách, giống bộ hai ở, nội thất còn khá mới, máy hút mùi, bình nóng lạnh và máy giặt, tủ lạnh."
"Phòng máy giặt !" Nguyễn Trĩ Quyến sáng mắt lên, mục tiêu rõ ràng là chạy thẳng đến chỗ máy giặt trong phòng vệ sinh, sờ chỗ một chút, chạm chỗ một tẹo: "Cái ... cái còn chứ? Có dùng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-51-quan-ao-cua-vo-han-van-phai-den-tay-han-giat.html.]
"Chị dâu, chị ấn cái nút đỏ là ."
Nguyễn Trĩ Quyến làm theo lời Tiểu Mã, nhấn nút đỏ, "Tít ——", máy giặt bắt đầu hoạt động, oa ——
Cậu ấn thêm cái nữa, "Tăng tăng ——", máy giặt ngừng , oa ——
Thế là âm thanh trong phòng cứ lặp lặp : "Tít —— tăng tăng —— oa ——"
"Anh ..." Tiểu Mã Chu Cảng Tuần từ cầu thang lên, móc từ trong túi một trăm tệ. Bàn tay mập mạp chút luyến tiếc đưa tiền đến mặt Chu Cảng Tuần: "Tối qua lúc đưa cái bình đến đồn cảnh sát, nhặt hai trăm tệ đường. Nghĩ nghĩ , thấy nên chia cho một nửa."
Ly
"Tôi cố ý để chị dâu thấy, coi như cho chút tiền riêng."
Chu Cảng Tuần tờ một trăm tệ mới tinh trong tay Tiểu Mã, rít một t.h.u.ố.c đáp: "Không cần ." Anh phun một ngụm khói tiếp: "Tiền của chính là để cho tiêu."
Tiểu Mã hì hì nhét tiền túi, nịnh nọt: "Anh đối với chị dâu thật đấy..."
Đuôi lông mày Chu Cảng Tuần khẽ nhếch lên, hỏi: "Cậu từng nuôi ch.ó ?"
"Chưa... ạ." Tiểu Mã lắc đầu.
"Làm nỡ cắt xén thức ăn của cún con nhà chứ, nhất là khi nó ngốc." Chu Cảng Tuần nhếch môi, cúi dụi điếu t.h.u.ố.c bậc thang bên cạnh cho tắt hẳn mới bước phòng: "Căn phòng vấn đề gì chứ?"
"Hả?" Tiểu Mã vốn đang thắc mắc đang về chị dâu chuyển sang chuyện nuôi chó, hỏi về phòng thì lập tức việc ngay, giơ ba ngón tay thề thốt: "Anh yên tâm, căn em bảo đảm."
Có bài học từ , Tiểu Mã điều tra kỹ từng đời chủ thuê đó, còn gọi điện xác nhận, hiện tại ai nấy đều vẫn sống khỏe mạnh.
"Dù là c.h.ế.t bệnh, già yếu, các t.a.i n.ạ.n điện nước, khí gas, nợ nần tự sát, trộm cướp g.i.ế.c ... gì hết. Bảo đảm và chị dâu ở đây sẽ thoải mái và yên tâm..."
Chu Cảng Tuần ở cửa, Nguyễn Trĩ Quyến rõ ràng đang ở trong phòng vệ sinh mà mắt cứ lấm lét sang bên . Đang lén ? Biết thế thì nhận tiền cho , để câu con cún ngốc đây chơi.
Anh Nguyễn Trĩ Quyến cứ loay hoay với cái máy giặt, bước trong mà lên tiếng: "Căn nhỏ quá, xem căn ."
"Được ." Tiểu Mã đáp lời dẫn hai sang một đơn nguyên khác: "Căn 601 ở tầng cùng là một phòng ngủ một phòng khách, diện tích lớn, còn cả ban công nhỏ nữa..."
Nguyễn Trĩ Quyến "bạch bạch bạch" tức tối đuổi theo. Hừ, thấy hết nhé, Chu Cảng Tuần cái đồ xa , còn định lén lút giấu tiền riêng lưng nữa chứ. Nguyễn Trĩ Quyến quyết định , mỗi tối khi ngủ đều kiểm tra túi quần túi áo của Chu Cảng Tuần một lượt. Một đồng xu... thấp hơn một tệ... thôi thì ba tệ , ba tệ thì tịch thu.
mà tiền chữ lên thì còn dùng nhỉ? Trên tờ tiền của Tiểu Mã là chữ màu đỏ. Nguyên một tờ tiền dùng bút lông đỏ ba chữ lớn "Ngụy Kiến Đông". Chắc là tên của đ.á.n.h rơi tiền , gọi là... Quỷ Kiến Đông. Hình như còn gì mà "ngươi ...", " đưa ngươi ".
"Hù... hù... , chị dâu... Căn tầng sáu nhược điểm là..." Tiểu Mã thở hồng hộc vọng xuống: "Là leo bộ sáu tầng..."
"Với cả vì mái nhà hình chữ A... nên trong phòng vài chỗ trần sẽ cao, nhưng cũng vài chỗ thấp..."
"Thấp... thấp..." Tiếng vang vọng trong hành lang, mơ hồ thêm tiếng kéo lê "xoẹt... xoẹt..." giống như ai đó đang kéo lê đôi chân hoặc cơ thể, bám sát theo ba họ.
Lên đến phòng 601.
Căn quả thật rộng hơn nhiều, ánh sáng cũng , chủ nhà cũ sửa cửa sổ thành loại cửa kính lớn sát đất.
"Chu Cảng Tuần, thích căn !" Mắt Nguyễn Trĩ Quyến sáng rực, "bạch bạch bạch" chạy đến bên ô cửa kính lớn nhất. Từ đây thể thấy bầu trời xanh che chắn và những đám mây trắng hình cún con, trông giống Tiểu Hắc quá. Vậy gọi nó là Tiểu Hắc 2 .
Cậu xuống , oa... cao quá, cứ như đang giữa trung . Chân... chân mềm nhũn , kính ở đây lau sạch thế ... hu oa... cứu mạng...
Chu Cảng Tuần Nguyễn Trĩ Quyến đang hiện rõ vẻ "thích thú", tầm mắt dừng ở những góc trần nhà nghiêng thấp xuống. Đối với vợ ngốc của , đây là một căn nhà nguy hiểm. Không quá vài ngày sẽ va đầu sứt trán, u đầu mẻ trán cho xem, lúc đó đưa bệnh viện.
"Chợ gần đây bán tấm xốp bảo vệ ?"
Môi giới vàng Tiểu Mã tâm lý bưng cái quạt điện , đặt ở phòng khách bật về phía hai : "Có ạ, về phía đông khu nhà tầm hai ba trăm mét một xưởng thanh lý đồ nội thất và vật liệu xây dựng."
Chu Cảng Tuần gật đầu, bắt đầu tính toán xem cần mua bao nhiêu tấm xốp, đồng thời kiểm tra các phòng khác xem vấn đề gì .
Tiểu Mã theo Chu Cảng Tuần, tận tình giải thích: "Phòng vệ sinh, nhà bếp, phòng ngủ, mỗi phòng diện tích đều lớn hơn bình thường một chút, hơn nữa đều cửa sổ. Bình nóng lạnh, tivi, máy hút mùi đều đủ cả. Quạt điện tổng cộng hai cái, một cái quạt cây, một cái để bàn, vặn để và chị dâu tranh ."
Chu Cảng Tuần nhếch môi nhạt, đừng là hai cái quạt, đến sáu cái thì cũng đều là của Nguyễn Trĩ Quyến hết thôi. Anh nịnh bợ vợ thật khéo thì mới phép hưởng chút gió ké đấy, ghê gớm lắm. Cho nên cái đồ xa đó nên trừng trị một chút mới đúng.
Ánh mắt Chu Cảng Tuần dừng ở chiếc giường đôi 1m8 trong phòng ngủ, hỏi: "Có máy giặt ?"
"Dạ , chỉ một cái máy vắt nhỏ thôi, nhưng cái đó kêu to, với cả mỗi chỉ vắt một hai món đồ, thực chẳng tác dụng gì."
Chu Cảng Tuần qua cái máy vắt đó: " là vô dụng thật, dọn ."
Quần áo của vợ quý giá, do chính tay giặt và vắt, nếu giặt sạch làm làm mẩy lên cho xem.