“Câm miệng.” Chu Cảng Tuần sa sầm mặt, giọng lạnh lẽo như rít qua kẽ răng.
Hắn dứt khoát khóa van tổng của máy nước nóng, đồ mở cửa phòng vệ sinh bước . Hắn chẳng thèm liếc Nguyễn Trĩ Quyến – kẻ đang cố tình đặt chiếc quần lót lên cùng đống quần áo bẩn trong lòng n.g.ự.c – mà thẳng cửa đại môn.
Nguyễn Trĩ Quyến bóng lưng Chu Cảng Tuần: “Chu Cảng Tuần! Anh đấy... Đồ của còn giặt mà...”
“Rầm!” Cánh cửa màu gan heo một nữa chặn lời của .
Nguyễn Trĩ Quyến vội vàng chạy phòng vệ sinh, nhét đống đồ của chậu quần áo đang ngâm bột giặt của Chu Cảng Tuần. Ướt sũng thế chắc sẽ ném ngoài nữa nhỉ.
Xong xuôi, mới sực nhớ đến vết c.ắ.n lúc nãy. Nguyễn Trĩ Quyến gương, vén áo lên : “Sao đỏ thế ...”
Cậu khom , dùng tay vốc nước lạnh từ vòi chảy , từng chút từng chút dội lên mảng thịt sưng đỏ ngực, miệng quên lầm bầm mắng chửi: “Hừ, Chu Cảng Tuần nghèo rớt mồng tơi, đến bệnh viện cũng đưa nổi...”
Thật Nguyễn Trĩ Quyến cũng chẳng dám bệnh viện. Ở đó quá lên để thu một đống tiền, mà bọn họ hiện tại thì... làm gì tiền. Cậu nghĩ thầm, chắc chỉ cần bôi ít t.h.u.ố.c mỡ là thôi.
Cậu đưa tay nắn nhẹ, cảm giác ngứa ngáy và đau rát truyền đến: “Không độc nữa, khi nào c.ắ.n hỏng luôn ...”
Cậu tự lẩm bẩm: Có khi nào là do Chu Cảng Tuần đ.á.n.h hỏng nhỉ? Nếu là đ.á.n.h hỏng, nhất định đền tiền cho .
Đang mải suy nghĩ thì “Rầm!” một tiếng, cửa mở.
Chu Cảng Tuần xách theo một sợi dây vòi hoa sen mới mua trở về. Nguyễn Trĩ Quyến mới lưng xong nên giật thót , lắp bắp hỏi: “Anh... làm gì?”
Tầm mắt Chu Cảng Tuần đầu tiên dừng khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đầy vẻ chột của Nguyễn Trĩ Quyến, đó là mảng da thịt trắng bóc đang lộ vô cùng "đập mắt", cuối cùng là động tác nâng n.g.ự.c của , nhếch môi lạnh: “Đang xuống sữa ?”
Nhìn cái bộ dạng đó, còn tưởng Nguyễn Trĩ Quyến sinh con cho , giờ đang chuẩn sữa cho con b.ú bằng.
Xuống sữa...?
Nghe thấy từ , Nguyễn Trĩ Quyến lập tức nhớ về hồi ở nhà cũ, sai sang nhà hộ nuôi lợn làm việc kiếm tiền, cảnh tượng lợn nái “hự hự” xuống sữa hiện trong đầu. Cậu... giống lợn nái lắm ?
“Anh... cái gì thế hả!” Nguyễn Trĩ Quyến tức đến đỏ mặt tía tai, vội vàng buông vạt áo xuống, giận dữ trừng mắt Chu Cảng Tuần: “Chẳng đều tại ...”
“Tại ?” Chu Cảng Tuần buồn hỏi ngược , đôi mắt đen láy thong dong dừng nơi n.g.ự.c : “Là c.ắ.n chắc? Là bò lên n.g.ự.c ngoạm miếng thịt đó buông hả?”
Nguyễn Trĩ Quyến mấy câu hỏi vặn đầy vẻ vô của Chu Cảng Tuần làm cho nghẹn lời. Cậu trợn tròn mắt, cố "trừng" . là Chu Cảng Tuần cắn, cái hình to lớn của cũng thể nào bò lên n.g.ự.c mà treo ở đó ngoạm mãi , nhưng... nhưng chung quy vẫn là tại !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-4-xuc-tien-mau-tuan-hoan-nguoi-khong-biet-sao.html.]
Nguyễn Trĩ Quyến chống nạnh, ưỡn n.g.ự.c đầy lý lẽ: “Nếu tại nghèo, bắt ở cái xưởng nát thì c.ắ.n ?”
Nói thì , nhưng nơi so với chỗ từng ở kiếp vẫn hơn nhiều. Có máy nước nóng để tắm, bồn cầu sạch sẽ, cả chiếc tivi cũ dù nhiễu hình...
Thật kiếp lúc đầu ở cũng đến nỗi nào, tuy nhà lầu xe nhưng cũng che mưa che nắng . Sau đó bố sinh em trai, phòng của nhường cho nó. Nhà cửa chật chội, bố một phòng, em trai một phòng, còn là chỗ cho gà vịt, thế là Nguyễn Trĩ Quyến dọn cái kho chứa đồ tạp nham.
Ly
Trong kho chất đầy đồ đạc, ngay cả cái giường cũng đặt . Mà đặt thì bố chắc cũng chẳng phí tiền mua cho thứ xa xỉ đó, nên ngủ mấy tấm ván gỗ ghép thành giường tạm, dám xoay mạnh vì sợ sập. Giường thì thôi cũng , trời mưa dột ướt chăn gió mùa đông lùa lạnh buốt cũng chịu , nhưng cái kho đó nhiều côn trùng ẩn nấp trong các khe hở, ngóc ngách...
Nguyễn Trĩ Quyến sợ nhất là sâu bọ. Có đôi khi đang ngủ say, đột nhiên thấy một con bọ ngựa con rết gối, hoặc đắp chăn xong thấy một con nhện lớn bò qua. Lần nào cũng sợ đến mức hét toáng lên. hễ kêu là sẽ bố mắng, vì làm phiền em trai nghỉ ngơi. Em trai là báu vật của bố khi họ ngoài bốn mươi mới .
Nghĩ đến đây, Nguyễn Trĩ Quyến càng cảm thấy ủy khuất. Cậu giơ tay tát một phát cánh tay Chu Cảng Tuần: “Còn nữa, đ.á.n.h mạnh thế, cái bàn tay như bao cát của nặng cỡ nào ? Anh đ.á.n.h hỏng luôn .”
Chu Cảng Tuần vành mắt Nguyễn Trĩ Quyến đột ngột đỏ hoe, nước mắt chực chờ tuôn rơi, trầm ngâm một lát giơ tay bóp lấy hai má : “Suỵt —— ồn quá.”
Nguyễn Trĩ Quyến sững sờ, mở to mắt kinh ngạc . Sao thế , lúc khác chẳng nên dỗ dành ?
Khóc thì vẫn thôi, nếu thì trông giả trân quá, nhưng dám phát tiếng nữa, chỉ nức nở “hức hức” trong cổ họng.
“Ngoan thật đấy.” Chu Cảng Tuần kẻ dễ bắt nạt tay , ý thoáng qua nơi đáy mắt, bấy giờ mới buông tay phòng lấy t.h.u.ố.c mỡ.
Làm việc ở công trường, bốc vác nặng nhọc, lúc đầu quen nên Chu Cảng Tuần thường xuyên thương, vì thế trong nhà luôn sẵn dầu hoa hồng, cồn i-ốt và t.h.u.ố.c mỡ trị trầy xước.
Khi , Chu Cảng Tuần ngậm một điếu t.h.u.ố.c châm, lười biếng tựa cửa phòng vệ sinh, đưa t.h.u.ố.c cho Nguyễn Trĩ Quyến và : “Chổng m.ô.n.g lên, hướng gương mà bôi.”
Nguyễn Trĩ Quyến còn đang sụt sùi, theo bản năng liền ngoan ngoãn chổng m.ô.n.g lên. Cậu chớp chớp mắt, cảm thấy gì đó sai sai, c.ắ.n ở n.g.ự.c chứ ở m.ô.n.g ...
Cậu mang theo giọng mũi còn vương tiếng , đôi mắt đỏ hoe Chu Cảng Tuần đầy khó hiểu: “Tại chổng m.ô.n.g lên...”
“Để xúc tiến tuần máu.” Chu Cảng Tuần trưng bộ dạng như đang chuyện đương nhiên: “Cậu ?”
“Tôi... tất nhiên là ...”
Vì Chu Cảng Tuần trả lời quá đỗi tự nhiên, Nguyễn Trĩ Quyến chỉ hừ một tiếng chổng m.ô.n.g lên thật cao, vén áo bắt đầu bôi thuốc. Cậu còn như một học sinh ngoan ngừng xác nhận với "thầy giáo" Chu: “Có... thế ? Tuần m.á.u như đủ ? Hình như... đỡ đau hơn thật .”
Ngu ngốc. Chu Cảng Tuần bộ dạng "uốn éo" xoay xoay của Nguyễn Trĩ Quyến, tầm mắt dừng mảng đỏ rực , đột nhiên cảm thấy như thế cũng , cứ sưng đỏ lên, hỏng luôn thì càng . Thậm chí còn thôi thúc tay xé quách hai miếng thịt đó xuống cho xong.
Nếu , để dành cho kẻ khác ăn chắc?
Hắn nhạt một tiếng, ánh mắt rơi một góc màu xanh bạc hà đầy một centimet trong chậu nước – đó là chiếc quần lót bẩn của Nguyễn Trĩ Quyến: “Quần áo tối về sẽ giặt.”