Xinh đẹp ngu xuẩn trời sinh chính là phải bị lão công chơi hư - Chương 33: Được thôi, em là vợ của tôi mà
Cập nhật lúc: 2026-04-16 07:23:40
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Buổi tối, Chu Cảng Tuần từ công trường trở về, tay xách theo một cân thịt ba chỉ tươi rói mới mua.
Nhìn thấy đống trái cây bàn , ánh mắt tự nhiên trầm xuống vài phần.
Vợ đàn ông mới .
Hắn liếc Nguyễn Trĩ Quyến đang ở ban công, chút phòng mà để lộ cái cổ trắng ngần. Hắn mở tivi, giai điệu huyền bí, kinh dị quen thuộc của bộ phim vang lên.
Vẫn là bộ phim đó: "Nấu phu".
Cốt truyện tiếp tục phát từ đoạn dang dở hôm .
Chu Cảng Tuần lấy con d.a.o từ giá xuống, xả nước, bắt đầu thái miếng thịt lợn sống trong tay. Đôi mắt đen thẳm của dán chặt những quả đào đỏ rực rửa sạch sẽ, xếp ngay ngắn trong chiếc bát sứ trắng nõn bàn. Chúng trông thật mê , khiến cảm thấy khô khốc cả cổ họng.
quả đó quá lớn. Vợ của như thế.
Chu Cảng Tuần chậm rãi thu hồi tầm mắt, tiếp tục thái thịt.
“Anh... chẳng tiếng động gì thế...?” Nguyễn Trĩ Quyến gỡ cái quần lót nhỏ giặt hồi trưa xuống, nhả hạt đào trong miệng thì đột nhiên thấy tiếng tivi. Vừa đầu , thấy Chu Cảng Tuần như một bóng ma, lặng lẽ xuất hiện trong bếp, còn đang thái thịt tươi.
Cả khu vực phòng bếp như tối sầm hình của , tê tái cả ~.
“Đó là thịt kho tàu của ? Trưa nay bảo buổi tối sẽ làm cho mà.” Nguyễn Trĩ Quyến lên tiếng nhắc nhở, bốc một quả đào nhét miệng, khua tay múa chân hiệu: “Phải thái miếng to một chút, thái mỏng quá là nếm vị thịt ...”
Con d.a.o trong tay Chu Cảng Tuần "phanh" một tiếng khảm sâu thớt. Đôi mắt đen láy dừng Nguyễn Trĩ Quyến: “To thế nào mới là to? Hay là để cả tảng cho em gặm luôn nhé?”
Giống như cách em ôm lấy gã tình nhân đáng c.h.ế.t mà gặm nhấm . À, là gã tình nhân c.h.ế.t mới đúng.
Theo động tác xoay của Chu Cảng Tuần, đống thịt tươi thớt cuối cùng cũng lộ bộ mặt Nguyễn Trĩ Quyến. Những thớ thịt màu hồng nhạt, lớp mỡ trắng phao...
Đây là thịt gì thế nhỉ...?
Là... là thịt lợn đúng ?
Ý nghĩ đó mới lóe lên trong đầu Nguyễn Trĩ Quyến thì trong tivi vang lên tiếng thét t.h.ả.m thiết của một đàn ông: “A!”
Trong phim, phụ nữ dùng búa đập c·hết đàn ông từng nhát một, đó kéo xác nhà vệ sinh. Rất nhanh đó, màn hình chuyển cảnh đến cảnh phụ nữ đang xử lý xác chồng trong bếp.
Những miếng thịt đỏ hỏn còn vương m·áu cắt rời từng miếng, từng miếng một...
Đôi mắt Nguyễn Trĩ Quyến trợn trừng như chuông đồng ┌(。Д。)┘. Cái... cái phim như thế !
Lúc xem đoạn .
Nguyễn Trĩ Quyến "ực" một cái nuốt nước bọt. Cậu "lạch bạch" chạy đến bàn cầm lấy một quả đào, đó "lạch bạch" chạy đến mặt Chu Cảng Tuần, hỏi một cách cứng nhắc: “Anh... ăn đào ?”
“Lần mua còn ăn, đây là cái cố ý mua cho hôm nay đó...”
Chu Cảng Tuần quả đào nhét tay , nhưng tai như thấy lời khác: "Chu Cảng Tuần, quả đào , bỏ độc ở bên trong đấy, là loại chuyên dùng để độc c·hết đó nha (.‵)v~ nha, hắc hắc hắc..."*
Nhanh như tìm "nhà " mới .
Bây giờ nhịn nổi nữa, hại c·hết để vụng trộm với gã tình nhân thứ hai ?
Chẳng lẽ còn nhận tiền bồi thường t.a.i n.ạ.n lao động của ?
Tầm mắt Chu Cảng Tuần rơi xuống khuôn mặt Nguyễn Trĩ Quyến: “Tôi bẩm sinh thích ăn đào.”
Hắn đưa quả đào đến bên môi Nguyễn Trĩ Quyến: “Tôi em ăn là , c.ắ.n .”
Nguyễn Trĩ Quyến đành ngập ngừng ghé sát tay , giống như một con chuột nhỏ bên cạnh thùng rác cống thoát nước, xoay vòng gặm lấy phần thịt quả. Cậu gặm tích trữ trong miệng, lầm bầm : “Tôi ăn một quả , bác sĩ bảo ăn quá nhiều... Nếu... nếu mà dị ứng thì là của đó, chịu trách nhiệm... chữa cho ...”
Chỉ là cái cớ.
Chu Cảng Tuần chằm chằm cánh môi của Nguyễn Trĩ Quyến đang ngừng mút mát miếng đào, (ε ̄?) thật đáng ghét, nước đào chảy cả tay , còn dùng cái lưỡi bẩn thỉu l.i.ế.m ngón tay nữa, bẩn quá...
Hắn chỉ bóp c·hết vứt (¬з¬).
À, đây chắc là đang làm điều sai trái nên tật giật , đang tìm cách quyến rũ đây mà. Hắn mà thèm chắc? Đừng là l.i.ế.m ngón tay, cho dù l.i.ế.m trực tiếp... Ờ, .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-33-duoc-thoi-em-la-vo-cua-toi-ma.html.]
Chu Cảng Tuần nhíu mày khựng , bực bội bóp lấy cái mặt phúng phính của Nguyễn Trĩ Quyến, nhét quả đào miệng sải đôi chân dài hơn một mét bước thẳng phòng tắm.
Hắn vặn vòi hoa sen. Điều chỉnh nhiệt độ nước xuống mức thấp nhất, xối thẳng .
Trên mặt bôi cái gì mà trơn tuồn tuột, còn mềm đến mức đó...
Trong phòng khách, Nguyễn Trĩ Quyến ngậm miếng đào, tranh thủ gặm thêm mấy miếng nữa. Cậu chớp mắt cánh cửa phòng vệ sinh vẫn đang vang lên tiếng nước chảy. Vừa đưa đào cho Chu Cảng Tuần nhé, là do tự thích ăn, nếu còn giận thì đúng là điều.
Nguyễn Trĩ Quyến "lạch bạch" tới cửa phòng vệ sinh, áp sát cửa, đôi mắt liên tục chớp chớp bên trong: “Chu Cảng Tuần, đang tắm ...?”
“Anh quả đào ăn tốn của bao nhiêu tiền ? Năm đồng đấy! Toàn bộ tiền thừa hôm qua của đều tiêu cho hết , còn chẳng dám tiêu cho nữa là...”
Thực thì , chú Ngô chẳng thu tiền của đồng nào, nhưng Chu Cảng Tuần làm mà .
Ly
“Chu Cảng Tuần...” Nguyễn Trĩ Quyến lấy ngón tay cạy cạy khung cửa phòng vệ sinh: “Hiện tại cũng chẳng bao nhiêu tiền trong tay cả. Tôi là vợ , tiền của cũng là tiền của chúng , nên cho chứ...”
Vạn nhất ngày nào đó thực sự túng thiếu giữ , mà tiền của Chu Cảng Tuần đủ để chuộc thì làm .
Cách một cánh cửa, Chu Cảng Tuần làn nước lạnh, mở mắt , những tia nước từ vòi hoa sen một cách lạnh lẽo. Tốt lắm, giờ bắt đầu hỏi thăm đến giá trị di sản khi c·hết đấy.
Cái đuôi chuột lộ nhé.
Nguyễn Trĩ Quyến - "con chuột nhỏ" - tiếp tục tự phân tích một cách rành mạch: “Dù phá sản thì chắc chắn vẫn còn ít tiền , 'lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa' mà. Với ngày nào cũng làm, hai khoản cộng chắc chắn kiếm nhiều lắm...”
Đang dở, Chu Cảng Tuần từ phòng vệ sinh bước . Hắn để trần , bên chỉ mặc độc một chiếc quần dài rộng thùng thình trễ xuống tận hông, nước vẫn lau khô.
Hắn giơ tay, cố ý ném chiếc quần lên đầu Nguyễn Trĩ Quyến: “Tự mà đếm.”
“Ngô!” Chiếc quần trùm kín mít, lệch một li nào mà ụp thẳng mặt Nguyễn Trĩ Quyến.
Nhận thức điều gì đó, Nguyễn Trĩ Quyến lập tức "xù lông" Σ( ° △ °|||). Cậu giật chiếc quần xuống, miệng kêu oai oái: “A a a a! Bẩn quá! Bẩn c·hết !”
“Chu Cảng Tuần! Anh... thể ném nó thẳng mặt như thế hả!”
Bẩn ?
Chu Cảng Tuần tựa cửa, đôi mắt đen rời khỏi khuôn mặt Nguyễn Trĩ Quyến. Hắn nhếch môi, bàn tay vô thức nắm hờ như đang bóp thứ gì đó trong trung. Chỉ là cái quần thôi mà sợ thành thế .
Nếu ngày tỉnh dậy mà phát hiện... chừng sẽ dọa cho thét lên mất.
Rồi đó giặt quần lót cho con vợ ngốc . là cái vất vả thiên bẩm.
Nguyễn Trĩ Quyến tức tối dùng tay xoa mặt, cố gắng làm sạch khuôn mặt . Cậu ghét bỏ cầm chiếc quần của Chu Cảng Tuần lên, sờ những chỗ cộm cộm, từ bên trong móc một xấp tiền khá dày.
Đều là những tờ tiền giấy lẻ tẻ.
Có hai tờ màu đỏ (100 tệ), năm tờ màu xanh thẫm (50 tệ), sáu tờ màu nâu vàng (20 tệ), ba tờ màu xanh lam mười tệ, còn là tiền một tệ và năm hào.
Nguyễn Trĩ Quyến hết cả giận, cầm tiền xuống ghế sofa bắt đầu đếm: Một trăm, hai trăm năm mươi... sáu trăm... hai mươi lăm đồng.
Hơn sáu trăm đồng!
“Còn bốn trăm nữa, đem mừng đám cưới .” Chu Cảng Tuần bổ sung một câu với giọng điệu chút cảm xúc.
Bốn trăm đồng tiền mừng!
Nguyễn Trĩ Quyến xong, não còn kịp phản ứng thì cơ thể hành động . Cậu bật dậy như lò xo, xông về phía Chu Cảng Tuần. Đôi mắt tròn xoe đầy kinh ngạc : “Cái... cái gì mà bốn trăm đồng? Mừng đám cưới kiểu gì mà tận bốn trăm đồng?”
“Anh... thể tiêu tiền bừa bãi như thế! Đó là của ... là tiền của hai chúng mà! Anh tiêu tiền vung tay quá trán như thế, còn tưởng là đại gia chắc (ˇ^ˇ). Đưa đây... từ nay về tiền nong để quản...”
Nguyễn Trĩ Quyến nhét tiền túi , nhét thấp thỏm quan sát sắc mặt Chu Cảng Tuần, sợ xông lên đ.á.n.h .
Bố còn bao giờ đưa cho một món tiền lớn như thế , Chu Cảng Tuần tuy là chồng thật, nhưng đây là tận sáu trăm đồng đấy.
À đúng, đáng lẽ là một nghìn đồng mới .
Nguyễn Trĩ Quyến bắt đầu hậm hực. Tiền của Chu Cảng Tuần đều là của , thể im lặng tiếng tiêu mất bốn trăm đồng cơ chứ. Cậu chẳng dám nghĩ xem đây Chu Cảng Tuần tiêu hoang bao nhiêu nữa, cứ nghĩ đến là thấy đau lòng (╥﹏╥).
Chu Cảng Tuần âm u chằm chằm Nguyễn Trĩ Quyến, đôi môi nhếch lên chút ấm áp, như , trầm giọng : “Được thôi, em quản , em là vợ của mà.”
nếu , thì em ăn bao nhiêu, nôn bằng sạch cả vốn lẫn lời bấy nhiêu.