Xinh đẹp ngu xuẩn trời sinh chính là phải bị lão công chơi hư - Chương 27: Khụ... oẹ...

Cập nhật lúc: 2026-04-15 15:52:33
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Tứ Quang ăn xong cơm hộp thu dọn dụng cụ, thấy Lưu A Nhân vẫn còn ngây đó. Hắn dọn : “Sao ông còn ăn? Muộn tí nữa là hết cơm đấy.”

Thấy Lưu A Nhân thèm để ý, cứ thế lưng về phía xổm đất, bờ vai run lên bần bật như đang , Lý Tứ Quang thấy lạ lùng bèn tới đá nhẹ một cái: “Làm gì đấy? Nãy chẳng còn lắm lời lắm ? Giờ ai nên bày đặt giả thần giả quỷ ?”

Đáp chỉ là tiếng nhai nuốt quái dị và âm thanh ừng ực khô khốc: “Lộc cộc... lộc cộc...”

Âm thanh đó phát từ cổ họng của Lưu A Nhân.

Thấy tay gã đang cầm thứ gì đó ngừng tống miệng, Lý Tứ Quang bước lên phía hỏi: “A Nhân, ông ăn cái gì đấy? Nãy thấy ông lấy cơm ...”

“Hắc hắc... hắc hắc...” Lưu A Nhân đột nhiên ngoảnh đầu . Trán gã đầy máu, như thể mới dập đầu thật mạnh xong, khóe miệng ngoác tận mang tai: “Tôi đang ăn cơm mà... ngon lắm...”

Theo động tác mở miệng, m.á.u tươi trào từ khoang miệng gã. Bên trong đầy rẫy đất đá, những mảnh răng vỡ vụn, và gã vẫn đang mải miết nhai một khối thịt đỏ hỏn đang co giật...

Đôi mắt gã chằm chằm Lý Tứ Quang, ánh lên tia sáng thèm khát: “Hắc hắc đói quá... đói quá mất...”

Lúc Lý Tứ Quang mới rõ, đó... khối thịt nào, đó chính là cái lưỡi của gã!

Một luồng khí lạnh thấu xương xộc thẳng Lý Tứ Quang. Hắn sợ đến mức ném phăng dụng cụ trong tay Lưu A Nhân, chạy gào thét t.h.ả.m thiết: “Người ! Mau đến đây... A Nhân trúng tà !”

“Nó đang ăn đá... còn ăn cả lưỡi của chính nữa!”

Nguyễn Trĩ Quyến cảm thấy mũi chắc là hỏng thật . Suốt cả buổi chiều, luôn ngửi thấy cái mùi thịt gây gây . Cậu tắm tắm mấy , kỳ cọ đến mức cả căn phòng ngập ngụa mùi sữa tắm dâu tây ngọt lịm.

Thế nhưng duy nhất vẫn ám lấy cái mùi thịt tanh tao, nồng nặc như thịt nấu quá lửa để ôi thiu.

Cái mùi dường như phát từ chính bên trong cơ thể, từ ngũ tạng lục phủ mà . Vậy nên nếu mũi vấn đề, thì chắc chắn là mắc bệnh nan y gì .

Vì thế, thấy tiếng Chu Cảng Tuần mở cửa về nhà, Nguyễn Trĩ Quyến lập tức “lạch bạch” chạy cửa đón.

Cậu biểu hiện quá lộ liễu, bèn “vô tình” áp sát cả đối phương. Nếu Chu Cảng Tuần ngửi thấy mùi gì, chắc chắn sẽ thôi.

Chu Cảng Tuần kẻ đột nhiên lao đến mặt , trông chẳng khác nào con cún đang đến mùa động dục, cứ lấy mấy khối thịt lượn lờ cọ quẹt quanh . Hắn đặt túi cơm hộp xuống, mở miệng hỏi thăm "bệnh tình": “Cậu đang động d.ụ.c ?”

“Không... ! Anh mới động d.ụ.c ! Hừ, im !” Nguyễn Trĩ Quyến trợn tròn mắt hạnh, vui lườm Chu Cảng Tuần. Cậu nhón chân áp sát, ngửa mặt , nghiêm túc hỏi: “Tôi... hỏi một chút...”

“Tôi ‘tào’ (tao - lẳng lơ) ?”

À, động dục, mà là "phát tào". Thế thì khác gì câu ? À , khác ở chỗ hỏi trực tiếp hơn.

Đôi mắt đen kịch của Chu Cảng Tuần đảo qua Nguyễn Trĩ Quyến một lượt. Trên gương mặt lạnh lùng, khóe môi đột ngột nhếch lên, bật một tiếng khẩy.

Ý gì đây? Một thằng nhân tình vẫn đủ, nên giờ định chuẩn "lốp dự phòng", câu dẫn luôn cả ? Cũng , dù tàn phế thì vẫn còn một khoản bồi thường, tim gan tì phổi thận đều thể đem bán tiền. Hắn giá trị như thế, vợ "hư hỏng" thể buông tha.

“Tào.”

Chu Cảng Tuần chằm chằm Nguyễn Trĩ Quyến, nhạt cúi xuống, ghé sát tai .

“Lẳng lơ c.h.ế.t.” Giọng của như nghiến từ kẽ răng, đầy vẻ hung tợn, còn bồi thêm một câu: “Cả đời , từng thấy ai ‘tào’ hơn .”

Lỗ tai Nguyễn Trĩ Quyến thở mang tính công kích của Chu Cảng Tuần phả đến ngứa ngáy. Cậu vội vàng đưa tay che tai . Nói chuyện thì cứ , phun nước bọt tai làm gì, làm lỗ tai thì ngứa mà mặt thì nóng bừng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-27-khu-oe.html.]

Nguyễn Trĩ Quyến ôm mặt, lập tức xịu xuống. Xong đời , ngay cả Chu Cảng Tuần cũng ngửi thấy mùi "thịt tào" . Làm bây giờ, chắc chắn sẽ thấy hôi hám ghét bỏ cho xem.

Oa oa, tự dưng mắc cái bệnh quái ác cơ chứ.

Chu Cảng Tuần thấy Nguyễn Trĩ Quyến đột nhiên trưng bộ mặt đưa đám, liền thắc mắc: khen mà còn vui ?

Hắn thẳng dậy, giữ cách với . Hắn – một kẻ vợ cắm sừng, tại làm việc của một thằng nhân tình là khen vợ lẳng lơ? Chẳng nên lột sạch , tát cho vài cái để từ nay về dám "phát tào" nữa ?

Hắn còn chính miệng vợ xem, cái món đồ "dùng " mà Vương Phú Tài nhắc đến rốt cuộc là đến mức nào...

“Chu... Chu Cảng Tuần, nghĩ kỹ xem...” Nguyễn Trĩ Quyến mắt chớp : “Tôi... đây ‘tào’ như thế ?”

Phải chính xác là phát bệnh từ bao giờ mới . Cậu nhớ đầu ngửi thấy cái mùi thịt gây gây là hai ngày , giường bệnh, nhưng lúc đó chỉ một lát là hết. Cậu cứ ngỡ là mùi của khác, hóa là của chính .

Nguyễn Trĩ Quyến từng già trong thôn , mấy cụ già thường tự ngửi thấy "mùi già" . Cậu sợ cũng giống họ, giờ mới phát hiện mùi cơ thể, nếu thì mặc áo ba lỗ, lộ tay chân nữa, che kín mít , nếu sẽ ghét bỏ đến c.h.ế.t mất.

Kiếp , nước trong nhà đều dành cho em trai, tắm rửa thường xuyên, bọn trẻ trong làng mỉa mai, bịt mũi nhạo. Hễ đến là chúng tản đến đó, còn chế nhạo bằng mấy bài vè thuận miệng. Đôi khi, còn ném đá đầu nữa...

Oa oa oa, nghĩ đến đó mắt Nguyễn Trĩ Quyến đỏ hoe, mắng to Chu Cảng Tuần: “Anh... mới ‘tào’, ‘tào’ nhất! Trên đời ai ‘tào’ bằng !”

Chu Cảng Tuần đột nhiên "khen ngược": ? (◎-◎; ) Hóa là loại đó ?

Nguyễn Trĩ Quyến mắng xong liền leo tót lên giường, trùm chăn kín mít, định dùng cách để ngăn mùi hương phát tán. Cậu gối đầu lên chiếc gối nhỏ, mếu máo, nước mắt lã chã rơi. Bệnh chắc tốn nhiều tiền chữa lắm, Chu Cảng Tuần chắc chắn tiền . Cậu mà bốc mùi thì lấy tư cách gì mà ghét bỏ Chu Cảng Tuần nữa đây.

Chu Cảng Tuần ngoài việc nghèo thì mùi thơm hơn nhiều, dùng mấy loại hàng hiệu đắt tiền... nước hoa!

Nước hoa xịt là sẽ thơm nức nở ngay. Mà thứ đó đang trong tủ của Chu Cảng Tuần!

Thế là, Chu Cảng Tuần thấy Nguyễn Trĩ Quyến tự kỷ bao lâu “lạch bạch” chạy tới, đôi mắt đỏ hoe ngước lên hỏi: “Anh... khi nào làm? Hôm nay vẫn bốc vác... công việc đêm ?”

“Sao còn ( ), muộn... sẽ trừ tiền ? Không để trừ tiền đấy...”

Chu Cảng Tuần lạnh một cái. Được thôi, sẽ để nhường chỗ cho và thằng nhân tình c.h.ế.t tiệt . khi , bật đĩa DVD .

Hắn đến bên đầu đĩa, đẩy đĩa , bật tivi lên. Vẫn là bộ phim hôm qua: Kỳ án Cảng Thành: Nấu thịt chồng. Đĩa tự mua đấy. Nội dung kể về một vợ phát hiện chồng ngoại tình nên g.i.ế.c p.h.â.n x.á.c đem nấu.

Hắn thấy Nguyễn Trĩ Quyến cần xem cho kỹ. Ngoại tình là sẽ c.h.ế.t đấy.

Làm xong việc, Chu Cảng Tuần cầm chìa khóa, “rầm” một tiếng đóng cửa, khóa trái từ bên ngoài bỏ .

Thấy Chu Cảng Tuần , Nguyễn Trĩ Quyến chẳng thèm quan tâm đến phim ảnh, lập tức chạy đến tủ đồ của kéo .

Trong tủ hai chai nước, một chai màu vàng kim nhạt, một chai màu hổ phách. Ngoài còn một chiếc bật lửa bạc chạm khắc thiên sứ, một đôi khuy măng sét bằng mã não đỏ vân vàng tinh xảo, một chiếc vỏ đồng hồ bạch kim nạm kim cương và ngọc lục bảo, mặt dòng chữ PIèCE UNIQUE (Độc bản) của thương hiệu Breguet.

Đồ đạc nhiều, đa phần Chu Cảng Tuần đem bán hoặc gán nợ hết .

Nguyễn Trĩ Quyến liếc mắt thấy ngay hai chai nước hoa. Cái chai lấp lánh xinh thế thì để dùng mới đúng. Cậu loay hoay mở nắp, hướng thẳng mặt và xịt lấy xịt để.

“Khụ khụ khụ... Thơm quá... Vẫn còn mùi, thêm mấy cái nữa... Khụ khụ khụ khụ...”

“Thơm... thêm... khụ khụ...”

Ly

“Khụ... oẹ... (.)”

Loading...