Xinh đẹp ngu xuẩn trời sinh chính là phải bị lão công chơi hư - Chương 25: Anh làm gì ở cửa nhà tôi thế?
Cập nhật lúc: 2026-04-15 15:50:44
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Phòng thuê.
Nguyễn Trĩ Quyến ngủ nướng đến tận gần trưa mới tỉnh. Cậu ngái ngủ bò dậy khỏi giường, tầm mắt dừng ở xấp tiền đặt bàn , đó là tiền Chu Cảng Tuần để cho hồi sáng.
Vì vốn tiết chế, nên Chu Cảng Tuần để quá nhiều, nhưng tiền cũng đủ để Nguyễn Trĩ Quyến ăn hai bữa thịnh soạn.
“Trưa nay ăn gì nhỉ...” Nguyễn Trĩ Quyến đ.á.n.h răng rửa mặt lẩm bẩm. Lúc , tình cờ thấy đôi găng tay hình ch.ó con và đôi tất lông xù đang treo dây phơi ngoài ban công.
“Khô ... Trời nóng thế chắc là khô ...”
Nguyễn Trĩ Quyến ban công định thu đồ , nhưng dây phơi buộc quá cao so với . Dù nhón chân hết cỡ, cũng chẳng thể chạm tới.
“Chu Cảng Tuần treo cao thế làm gì , cậy cao mét chín . Hừ, vẫn dậy thì xong nhé, đợi cao đến hai mét, nhất định sẽ hất văng cái dây phơi lên tận nóc nhà luôn...”
Nguyễn Trĩ Quyến càu nhàu dịch cái ghế nhỏ chân , giẫm lên đó để với đồ: “Thế mới chứ...”
“Rắc ——”
Vừa mới chạm một chiếc tất, chiếc ghế chân Nguyễn Trĩ Quyến đột nhiên gãy vụn. Cậu chao đảo, kịp phòng mà ngã nhào về phía cửa sổ.
Nửa lao ngoài cửa sổ, treo lơ lửng đầy nguy hiểm phía tầng cao. Lưới cửa sổ rách từ lúc nào, để một trống lớn với vết cắt sắc lẹm như d.a.o c.h.é.m đứt.
Tấm lưới giờ đây vô dụng, chẳng ngăn muỗi, cũng chẳng giữ sắp ngã xuống.
“Trời đất, lưới cửa sổ hỏng ...” Nguyễn Trĩ Quyến sợ hãi bò ngược trong, nắm chặt chiếc tất, tim vẫn còn đập thình thịch vì kinh hãi.
Cậu bao giờ ban công phơi đồ, việc đều do Chu Cảng Tuần làm, nên cứ ngỡ nó hỏng từ lúc mới dọn .
Ly
“Nguy hiểm quá, nếu vặn mắc kẹt ở eo thì chắc chắn ngã xuống c.h.ế.t tươi ...”
Nguyễn Trĩ Quyến xoa xoa đôi chân bủn rủn, lẩm bẩm phòng khách. Cậu cảm thấy trống trải và tìm ai đó để đổ , thôi thì cứ trách Chu Cảng Tuần , ai bảo là chồng chứ.
Nghĩ đoạn, Nguyễn Trĩ Quyến cầm mười đồng cùng bọc giấy đựng xương sườn và màn thầu xuống lầu. Cậu thực hiện lời hứa tối qua, mang theo ba... hai... , một miếng xương sườn thùng rác cho Tiểu Hắc. Còn tại từ ba miếng thành một miếng thì quan trọng, dù Tiểu Hắc cũng là chó, nó đếm .
Nguyễn Trĩ Quyến tìm mãi chẳng thấy Tiểu Hắc , bèn đặt miếng xương sườn cạnh thùng rác, khéo léo lấy vỏ giấy che lẩm bẩm: “Cái cho Tiểu Hắc nhé”, mua cơm trưa.
Ngay cành cây phía đỉnh đầu chừng mười centimet, xác con ch.ó đen nhỏ đang treo lủng lẳng. Bụng nó đầy m.á.u khô, miệng d.a.o rạch toang sang hai bên dùng dây thép quấn chặt , như thể đang trừng phạt nó vì cái miệng gây lầm gì đó.
...
Nguyễn Trĩ Quyến đến quán ăn gần đó mua một phần mì lạnh giá 2 đồng. Chủ quán cho đầy một hộp, còn thêm nhiều lạc rang. Cậu mua thêm một chai nước ngọt vị sơn tra giá 1 đồng nữa.
“Hóa mười đồng mà mua nhiều đồ ngon thế ...”
Lúc về nhà, Nguyễn Trĩ Quyến nhịn , trộn đều dầu ớt và lạc gắp một đũa ăn ngay trong thang máy.
“Đinh —— Thang máy đến tầng.”
Cậu ăn hành lang, liền thấy một trai đang cửa nhà .
“Anh làm gì ở cửa nhà thế?” Nguyễn Trĩ Quyến nhai mì hỏi, đôi môi sưng đỏ dính đầy dầu ớt bóng loáng, đôi mắt hạnh chớp chớp trai nọ.
Cậu thanh niên đó làn da trắng bệch một cách bất thường, toát vẻ kỳ quái khó tả. Chiếc áo phông trắng vốn cỡ bình thường nhưng mặc trông rộng thùng thình, như thể bên trong chỉ còn bộ xương khô, chẳng còn chút da thịt nào.
Nguyễn Trĩ Quyến rõ mặt . Bởi vì cả dán chặt cánh cửa, chỉ để cái lưng hướng về phía , cái đầu cứ thế “đông, đông...” đập liên tục cửa như đang gõ cửa.
trong gian hành lang vắng lặng, tiếng động vọng chẳng khác gì tiếng “phanh phanh phanh” băm thịt làm sủi cảo.
Nghe thấy Nguyễn Trĩ Quyến hỏi, trai dừng động tác tông cửa . Hành lang khôi phục sự yên tĩnh đến đáng sợ.
“Tôi mở cửa...” Giọng của từ kẽ hở ván cửa thấm ngoài. Tiếng nhỏ, như thể trong cổ họng đang ngậm một ngụm chất lỏng đặc quánh, nghèn nghẹt rõ lời.
Có lẽ do da mặt áp quá sát cánh cửa nên cảm giác âm thanh giống như phát từ bên trong căn phòng hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-25-anh-lam-gi-o-cua-nha-toi-the.html.]
“Tôi mở cửa...” Anh lặp nữa.
Nguyễn Trĩ Quyến vẫn đang dồn hết sự chú ý miếng mì trong miệng. Cậu l.i.ế.m môi đầy mùi lạc thơm phức, hếch cằm một cách hiển nhiên: “Anh mở là , đây là nhà mà...”
Ơ, nhưng màu sắc cánh cửa khác nhà nhỉ? Không quan trọng, chắc chắn là nhà . Anh chắc là đang ghen tị vì nhà lầu đây mà.
Kiếp , Nguyễn Trĩ Quyến thỉnh thoảng làm việc mệt mỏi cũng như thế, cửa nhà khác mà ngưỡng mộ, ước gì cũng một tổ ấm như .
Ngày đó trong thôn đa phần là những căn nhà đất xập xệ, nhà cũng . Chỉ vài hộ khá giả làm công thành phố tích cóp tiền mới cất nhà ngói một tầng. Nhiêu đó thôi cũng đủ làm thèm vì nhà ngói thì dột, ẩm thấp, ít sâu bọ.
Mãi đến khi trong thôn nhà xây hẳn nhà hai tầng, trông lộng lẫy như biệt thự phố, ai nấy đều chạy đến xem. Nguyễn Trĩ Quyến cũng , dù bận làm việc nhưng vẫn tranh thủ tạt qua vài . Tường nhà sơn trắng tinh, ốp gạch hồng nhạt, còn tường bao và hàng rào hoa.
Bên trong rực rỡ sắc hoa, cả xe đậu sân. Những sống trong đó ăn mặc , ai nấy đều tươi rạng rỡ, trông thật hạnh phúc. Cứ lúc rảnh, Nguyễn Trĩ Quyến ngang qua cổng nhà đó, đôi khi tựa hàng rào mà ảo tưởng đó là nhà . Cậu còn phân chia sẵn phòng nào cho ai.
Phòng lớn nhất cho bố , phòng lớn thứ hai cho – phòng to tội gì ở trong cái xó xỉnh chật như quan tài nữa, phần còn cho em trai. Nếu bạn bè yêu, cũng sẽ đón họ về ở cùng. Trong nhà phòng vệ sinh sạch sẽ, nước nóng dùng thoải mái, tường nhà thật chắc chắn chứ loại chỉ cần chọc nhẹ là thủng, lũ sâu bọ bò lổm ngổm , cũng bụi đất bay mỗi khi gió thổi.
Sau khi c.h.ế.t , quả thực ở trong một ngôi nhà như thế tại Nguyễn gia, thậm chí còn hơn cả giấc mơ của .
Bởi , thấy tội nghiệp thật, cứ dán chặt cửa nhà thế , lỡ chủ nhà thấy tưởng kẻ trộm mà đ.á.n.h cho một trận, hoặc cầm gậy đuổi như đuổi ch.ó hoang cho mà xem.
Nguyễn Trĩ Quyến cất hộp mì túi, ưỡn n.g.ự.c đầy kiêu hãnh, lấy chìa khóa hắng giọng, dùng chất giọng ngọt ngào khoe khoang: “Anh tránh chút , tra chìa khóa mở cửa về nhà đây, chỗ khác mà chơi.”
Tay vẫn xách túi mì lạnh, Nguyễn Trĩ Quyến đưa chìa khóa ổ. trái với dự đoán, chẳng tiếng lạch cạch thuận lợi nào cả. Chìa khóa của tài nào đút ổ khóa.
“Sao... thế ? Sao mở ...” Nguyễn Trĩ Quyến cuống quýt, tay run rẩy liên tục ấn mạnh chìa khóa : “Chắc chắn là... khớp...”
Cố hết sức bình sinh, chìa khóa mới một mẩu kẹt cứng, thể nhúc nhích thêm chút nào.
“Đây là nhà mà... đúng là nhà mà... dối, đây tưởng tượng ...” Nguyễn Trĩ Quyến bỗng thấy tủi và hoảng loạn, môi trễ xuống. Chẳng lẽ Chu Cảng Tuần cần nữa, nên khóa ?
Cổ họng phát tiếng “ư ừ”, đôi mắt đỏ hoe vì sốt ruột. Chu Cảng Tuần đồ phụ bạc, đồ m.á.u lạnh vô tâm! Sáng vẫn còn bình thường, mà tranh thủ lúc nhà cửa đổi khóa ... Để đuổi , chắc chắn trừ sạch lương công nhật hôm nay , trừ nhiều nhỉ? Hắn nghèo thế, trừ hết tiền thì lấy gì mà sống đây... Oa... đồ khốn nạn, đồ Chu Tám Trứng...
Để rơi nước mắt mặt lạ, mím môi ngước mặt lên trời kìm nén. Thế nhưng ngẩng đầu lên, mới thấy nhà cửa là 906 – nhà ngay phía nhà một tầng.
Á, hóa nhà .
Hì... hì hì... Vậy thì .
Nguyễn Trĩ Quyến nín mỉm ngay lập tức, cái miệng mới mếu máo giờ toe toét trở . Chu Cảng Tuần đuổi , chỉ là nhầm tầng thôi. Dọa c.h.ế.t !
mà Chu Cảng Tuần vẫn là đồ khốn nạn, nếu thì chẳng uổng công ?
Chàng trai đẩy sang một bên, vẫn đang dán mặt tường Nguyễn Trĩ Quyến : “...”
“Không... , hì hì, tại nhầm nhà thôi... hì hì...” Nguyễn Trĩ Quyến sụt sịt mũi, nắm chặt chìa khóa dùng sức rút mạnh một cái. Rút !
Kéo theo đó, cánh cửa phòng 906 cũng chấn động mà hé mở một khe nhỏ, nhưng Nguyễn Trĩ Quyến để ý tới.
“Tôi... về nhà đây, tiếp tục nhé...” Cậu vui vẻ chạy nhanh về phía thang máy, nhấn nút chờ thang máy lên đón về nhà.
“Phanh, phanh, phanh”... Tiếng động một nữa vang lên trong hành lang.
Nguyễn Trĩ Quyến , thấy trai về cửa phòng 906, mặt và thể vẫn dán chặt cửa như cũ. Trông cứ như một lớp rêu hình mọc từ cánh cửa, mang màu sắc của da , sinh trưởng ở nơi âm u, ẩm thấp và khuất sáng.
Lúc , Nguyễn Trĩ Quyến dường như nhận điểm kỳ quái của : khuôn mặt áp cửa khít đến mức một kẽ hở, như thể mũi và phần nhô mặt đều gọt sạch phẳng lì.
Hai ống tay áo của trống rỗng, cánh tay. Nửa chỉ còn một chiếc chân trái, nhưng gót chân chạm đất mà cứ thế nhón lên. Anh đang nhảy.
“Phanh, phanh, phanh...”
Hóa dùng đầu gõ cửa, mà là đang nhảy. Thảo nào buổi tối thấy tiếng "bành bạch", cứ ngỡ là tầng đang băm thịt chặt xương. Hóa là do nhảy nhót ở hành lang tạo .
“Đinh —— Thang máy đến.”
Nguyễn Trĩ Quyến thầm nghĩ bước thang máy, nhấn tầng tám. Khi cánh cửa thang máy dần khép , trai ở cửa phòng 906 chậm rãi đầu , cuối cùng cũng để lộ khuôn mặt của .