Công trường.
Vương Phú Tài ngáp ngắn ngáp dài đầy vẻ buồn ngủ. Gã mới nhận điện thoại công nhân gọi ngay tới đây, rằng phát hiện chim c.h.ế.t ở công trường.
Ly
“Chẳng chỉ là mấy con chim c.h.ế.t thôi ? Có gì mà làm quá lên thế? Có đáng để gọi điện cho ?”
“Vương tổng.” “Chào Vương tổng.” Những công nhân ngang qua đều lượt chào hỏi gã, ngoại trừ Chu Cảng Tuần. Hắn coi gã như tồn tại, chỉ lầm lũi vùi đầu công việc trong tay.
Vương Phú Tài bất mãn bĩu môi. Tối qua gã mơ thấy vợ của Chu Cảng Tuần cả đêm. Cái vẻ nũng nịu của làm tim gã ngứa ngáy thôi, cứ một câu gọi ca ca, hai câu gọi ca ca ngọt xớt. Kết quả là lúc định hôn lên thì cái thằng ch.ó Chu Cảng Tuần bắt gian tại trận, còn cầm d.a.o đ.â.m c.h.ế.t gã, c.h.é.m đứt cả cổ. Đến tận bây giờ, cổ gã vẫn còn cảm thấy đau âm ỉ vì ám ảnh.
Càng nghĩ càng giận, Vương Phú Tài nhổ một bãi nước bọt xuống đất: “Phi!”
Chu Cảng Tuần hại gã cả đêm ngủ ngon, mà giờ còn vác mặt mắt gã.
Chẳng chỉ là vợ thôi ? Đừng là hôn một cái trong mơ, kể cả ngoài đời gã ngủ với thật thì làm gì gã? Chu Cảng Tuần chẳng qua chỉ là một thằng nghèo kiết xác, quyền thế, chẳng lẽ dám đ.â.m gã thật? Thời buổi là xã hội pháp trị, gã ngủ với vợ Chu Cảng Tuần thì phạm pháp, nhưng nếu Chu Cảng Tuần g.i.ế.c gã thì chắc chắn tù.
Đang mải suy nghĩ thì một công nhân kéo chiếc xe rùa đến mặt Vương Phú Tài: “Vương tổng, nhưng mà chim c.h.ế.t ... nhiều ạ.”
Trong thùng xe rùa chất đầy xác chim c.h.ế.t quét dọn từ sáng sớm. Ít nhất cũng sáu bảy chục con, tất cả đều mềm nhũn, m.á.u chảy đầm đìa, thoạt như những khối thịt mọc lông nhầy nhụa.
“Hơn nữa chúng c.h.ế.t kỳ quái, xương cốt trong đều gãy nát, cứ như rơi từ cao xuống mà c.h.ế.t ...”
“Chim chóc mà cũng rơi từ trời xuống c.h.ế.t á? Chúng cánh để bay cơ mà?”
Có gã công nhân bạo gan lấy cành cây chọc chọc xác chim: “Nhìn , cổ vẹo cả , rõ ràng là ngã gãy cổ ...”
“Sao cứ thấy rợn rợn thế nào ... Nổi hết cả da gà đây . Nhiều chim c.h.ế.t thế ... lẽ công trường của chúng thứ gì sạch sẽ ?”
Vương Phú Tài đống xác chim bò lổm ngổm trong xe, sống lưng cũng chợt lạnh toát. Gã bắt đầu lo lắng, nhiều chim c.h.ế.t thế quả thực tà môn. Chẳng lẽ đúng như lời đại sư , lòng đất thứ gì đó đang đói bụng, ban đêm mò lên tìm thức ăn?
dù đói thì cũng ráng chờ thêm mấy ngày nữa. Đợi gã thành công trình bàn giao cho chủ đầu tư xong, lúc đó chuyện gì thì cứ để bọn họ mà chịu.
“Thứ sạch sẽ gì chứ? Ta thấy cái công trường sạch sẽ nhất chính là các đấy! Được , làm việc , đem đống chim c.h.ế.t đổ chỗ xe rác.” Vương Phú Tài huơ tay múa chân chỉ huy: “Đốt sạch , đừng để mầm bệnh lây lan. Còn nữa, từ giờ trở buổi tối tan làm ai lảng vảng ở khu vực nữa ?”
Nói xong, Vương Phú Tài móc chiếc điện thoại Nokia trong túi gửi tin nhắn cho Khuông đại sư, báo cáo tình hình ở đây. Gã nhận phản hồi rằng đại sư đang ở nơi khác, ngày mai mới về.
Vương Phú Tài cất điện thoại túi, định về ngủ tiếp một giấc. khi tầm mắt đảo qua Chu Cảng Tuần, gã bỗng nảy ý đồ xa trả thù. Gã nhớ hôm qua hình như thấy Nguyễn Trĩ Quyến lén lút mua một món đồ điện gì đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-24-vo-toi-khong-chi-xinh-dep-ma-con-rat-hu.html.]
Lúc đó gã đang điện thoại, cách xa, chỉ loáng thoáng nhân viên tư vấn món đồ đó chức năng rung, còn đèn hồng ngoại sưởi ấm gì đó. Đến khi gã gác máy thì thấy Nguyễn Trĩ Quyến đóng gói xong xuôi, ôm khư khư trong lòng chờ gã trả tiền.
Tuy rõ, nhưng loáng thoáng cái hình dáng đó và cái tên “Ngươi Ta Hắn” hộp quà... cần hỏi cũng là thứ gì.
Đồ chơi tình thú. Giống hệt mấy món hỗ trợ trong các câu lạc bộ sầm uất.
Hóa Chu Cảng Tuần "phía " ?
Vương Phú Tài mừng thầm trong bụng. Gã hắng giọng, đến bên cạnh Chu Cảng Tuần, hiệu cho các công nhân khác tản chỗ khác giả bộ bụng hỏi: “Cảng Tuần , bộ quần áo hôm qua em dâu mua về ý ? Còn cái món đồ nữa... dùng chứ?”
Trong đầu Chu Cảng Tuần, một sợi dây thần kinh bỗng kích động. Món đồ đó? Dùng ?
Hắn dừng công việc đang làm, cơ mặt đột nhiên co giật nhẹ như một nụ lạnh, đôi mắt ẩn hiện sát ý qua: “Đồ gì?”
Ở góc độ của Vương Phú Tài, gã thấy sự biến đổi khuôn mặt Chu Cảng Tuần, gã tiếp tục thêm mắm thêm muối: “Thì là cái món đồ chơi hỗ trợ nhỏ nhỏ mà. Cậu bảo là dùng chung với . Vốn dĩ cũng tiện mua cùng, nhưng em dâu cứ nhất quyết kéo , cũng chẳng nỡ từ chối...”
“Có điều em dâu vẻ kiêng dè gì chuyện lắm. Lúc thử đồ cứ luôn miệng gọi , hỏi thấy thế nào, làm cái mặt già của cũng đỏ bừng lên...”
Mấy câu Vương Phú Tài nhào nặn trở nên đầy ám , cứ như thể Nguyễn Trĩ Quyến chỉ ý định quyến rũ gã, mà còn kéo gã dạo cửa hàng tình dục, còn "thử" cho gã xem nữa.
“Cảng Tuần , cũng nên bảo ban một chút, chuyện chú ý kín đáo một tí, ai cũng bụng như đây mà xem giúp ... Cơ mà phản ứng của thế , lẽ nào chuyện đó ? Vậy mua nó cho ai...” Vương Phú Tài cố tình bỏ lửng câu , để cho Chu Cảng Tuần một gian đủ để tưởng tượng linh tinh.
Gã xoay chuyển câu chuyện, quan sát sắc mặt Chu Cảng Tuần : “Hôm qua em dâu còn phàn nàn với là chỗ ở hiện tại chật chội quá, môi trường . Cậu còn hỏi chiếc xe giá bao nhiêu, nhà rộng thế nào...”
Vương Phú Tài làm vẻ như đang lo lắng cho Chu Cảng Tuần, miệng thì gọi gọi thiết: “Anh chỉ sợ em dâu tuổi còn trẻ, mới đến Phục Thành, dễ sự phồn hoa của thành phố làm mờ mắt. Người xinh như chắc chắn nhiều kẻ nhòm ngó, trông chừng cho kỹ .”
Trong lòng gã đang tính toán, bôi nhọ Nguyễn Trĩ Quyến thành hạng lẳng lơ, tham phú phụ bần. Để nếu gã ngủ với thật, gã cũng dễ tìm đường lui cho , rằng do Nguyễn Trĩ Quyến chủ động, gã chỉ là nhất thời hồ đồ cưỡng nên mới "xuôi theo". Như thế xem Chu Cảng Tuần còn dám vác d.a.o c.h.é.m gã .
Chu Cảng Tuần nghiêng cổ, nụ lạnh mặt dần trở nên vặn vẹo. Bàn tay từ từ siết chặt lấy cán búa dùng để đập đá, giọng lạnh lẽo vang lên: “Vậy ? Hóa nhòm ngó .”
“Chứ còn gì nữa...” Vương Phú Tài đang dở thì một công nhân hớt hải chạy tới ngắt lời: “Vương tổng, bức tường phía Nam vấn đề !”
“Mẹ kiếp, vấn đề nữa? Cái tường thì vấn đề gì chứ, nứt đổ? Có bọn mày hằng ngày lười biếng nên mới thế ?” Vương Phú Tài c.h.ử.i bới về phía khu vực đó, để ý thấy bàn tay đang cầm búa của Chu Cảng Tuần giơ lên, chỉ suýt chút nữa là giáng xuống.
“Không Vương tổng, tường bên là vết máu, hình như là do đống chim c.h.ế.t sáng nay đ.â.m ...”
“Chậm một chút nữa là , cái đầu của gã...” Chu Cảng Tuần u ám chằm chằm bóng lưng ngày càng xa của Vương Phú Tài, khuôn mặt âm lãnh đột ngột nở một nụ : “Vợ ... quả thực xinh .”
“Không chỉ xinh , mà còn hư, hư đến mức khiến ... làm cho c.h.ế.t .”