Sáng sớm hôm , bốn giờ bốn mươi phút.
Nguyễn Trĩ Quyến còn đang ngái ngủ ngửi thấy mùi sườn kho tàu thơm nức mũi. Cậu lảo đảo bò dậy, bàn ăn. Bộ quần áo tối qua mặc dở dang, sáng nay thấy mặc chỉnh tề, ngay ngắn .
Nguyễn Trĩ Quyến hé một con mắt , vốn định sườn kho tàu đầu tiên, kết quả thứ đập mắt là cái bàn xếp mà tối qua mơ thấy phun đầy m.á.u đen. “...(_|||)”
“Tôi bàn ăn đây.” Nguyễn Trĩ Quyến đoạn, miệng ngậm màn thầu, bưng bát sườn kho tàu thẳng.
Bàn lùn, chỉ cao tầm hai ba mươi centimet. Bình thường Nguyễn Trĩ Quyến dùng còn thấy thoải mái, huống chi là một cao hơn nhiều như Chu Cảng Tuần. Thế nên Chu Cảng Tuần theo, chỉ yên tại bàn ăn, cúi đầu ăn món mì trộn rau và màn thầu của .
“Á... đau đau đau...”
Khi xuống sofa, Nguyễn Trĩ Quyến mới phát hiện vùng da đùi đỏ rực một mảng. Có lẽ hôm qua bộ quá nhiều nên cọ xát đến hỏng ... tối qua chẳng cảm thấy đau gì nhỉ? Đã đỏ thế , chẳng lẽ lúc đó để ý ?
“Làm thế?” Người chồng trầm mặc ở bàn ăn cuối cùng cũng thốt lời “quan tâm”.
Chu Cảng Tuần chằm chằm đôi chân của Nguyễn Trĩ Quyến, khóe môi cứng nhắc nhếch lên một chút: “Bị hỏng ?”
Nguyễn Trĩ Quyến chớp chớp mắt. Là ảo giác ? Tại cảm thấy cái giọng điệu của Chu Cảng Tuần như kiểu đang đắc ý ?
Hừ, đồ tồi, chân thương mà vui mừng cái gì cơ chứ? (¬д¬. ) Không chừng còn định để tốn tiền chạy chữa cho nữa!
Nguyễn Trĩ Quyến cẩn thận thổi khí vùng da đau. Lạ thật đấy, là đùi béo , mọc thêm thịt ?
Chu Cảng Tuần Nguyễn Trĩ Quyến ăn xong miếng cuối cùng, mới thu dọn mặt bàn nhà vệ sinh rửa tay.
Đôi mắt hạnh của Nguyễn Trĩ Quyến nheo , âm thầm quan sát bóng lưng . Không lẽ Chu Cảng Tuần thừa lúc ngủ để đ.á.n.h đấy chứ? Hôm qua ở bệnh viện chẳng tát một cái ? kỹ thì chỗ dấu vân tay.
A! Nguyễn Trĩ Quyến đột nhiên nghĩ "bệnh căn". Là dị ứng! Chắc chắn là vết dị ứng vẫn tan hết.
Cậu ngẩng đầu định sai bảo Chu Cảng Tuần, thì thấy " chồng " tự giác cầm tuýp t.h.u.ố.c mỡ tới: “Trong miệng phun tiên khí chắc? Thổi thổi thì hơn dùng t.h.u.ố.c ?”
Hắn xổm xuống, cúi đầu ống quần đùi kéo lên tận gốc, rõ còn hỏi: “Bôi chỗ nào?”
“Đùi... chỗ , ngay chỗ ...” Ngón tay Nguyễn Trĩ Quyến cuống quýt chỉ chỉ cho Chu Cảng Tuần xem, đôi mắt hạnh chằm chằm mắt , trong lòng đầy nghi hoặc: Đỏ rực thế mà Chu Cảng Tuần thấy ? Mới 27 tuổi, cái tuổi sung sức nhất để kiếm tiền cho tiêu, mắt mũi thể kém thế !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-23-trong-mieng-nguoi-phun-ra-tien-khi-chac.html.]
Ly
Chu Cảng Tuần để ý đến mấy cái tính toán nhỏ nhặt của , tầm mắt đều đặt lên vết thương do cọ xát .
Quả thực đỏ. Giữa vùng da trắng ngần sạch sẽ, hai mảng đỏ ửng trông nổi bần bật, hệt như mấy đứa nhỏ hai ba tuổi tự vệ sinh, hăm tã vì m.ô.n.g lau khô .
Ngón tay Chu Cảng Tuần dính chút t.h.u.ố.c mỡ màu trắng, nhẹ nhàng chạm vùng da đó. Tay thời gian dài bốc vác, khuân gạch sớm đầy vết thương, nổi những vết chai mỏng và sẹo lồi, trở nên thô ráp và chai cứng. Vì , dù động tác nhẹ đến , khi lòng bàn tay lướt da Nguyễn Trĩ Quyến vẫn mang cảm giác châm chích rõ rệt.
“Chu Cảng Tuần, tay thô thế, quẹt làm đau quá...” khuôn mặt nhỏ nhắn của Nguyễn Trĩ Quyến nhăn nhó lùi về , m.ô.n.g lún sâu chỗ trũng sofa, cả lập tức mất đà ngã ngửa. Đôi chân đang nhấc lên chút kiêng nể mà đá thẳng n.g.ự.c bụng Chu Cảng Tuần: “Á... cứu...”
Lời cầu cứu mới một nửa, Chu Cảng Tuần bóp má kéo ngược trở .
“Cậu công trường khuân gạch mấy ngày thì tay cũng sẽ như thế thôi.” Chu Cảng Tuần quỳ một chân vững, dù đá trúng nhưng nửa chẳng hề lay chuyển. Nói xong, kéo lấy chân Nguyễn Trĩ Quyến kẹp chặt bên hông để cố định, tay phát nhẹ cái chân còn của để cảnh cáo: “Đừng nhúc nhích, chân thối rữa thì ráng chịu đựng .”
Thối... thối rữa á?
Nguyễn Trĩ Quyến thấy chân thể thối rữa là lập tức im thin thít. (OO)(” ∠)_
Cậu bất mãn hừ hừ vài tiếng, để mặc cho Chu Cảng Tuần bôi t.h.u.ố.c xong xuôi.
“Chu Cảng Tuần, t.h.u.ố.c rơi mất ...” Nguyễn Trĩ Quyến đang kiểm tra xem lười biếng bỏ sót chỗ nào , thì tay vô tình quệt làm rơi một ít t.h.u.ố.c mỡ. “...”
Cái trách , là do trọng lực, t.h.u.ố.c tự rơi xuống thôi. Thế là chớp chớp mắt, ngẩng lên hỏi: “Chu Cảng Tuần, tay còn t.h.u.ố.c ...”
Chu Cảng Tuần bệt t.h.u.ố.c trắng sàn, ánh mắt trầm xuống: “Ngu hết t.h.u.ố.c chữa.”
“Anh mới...” Nguyễn Trĩ Quyến định phản công thì thấy Chu Cảng Tuần đột nhiên phắt dậy, lưng cầm lấy bộ quần áo mới thẳng nhà vệ sinh.
“Anh... đấy? Tôi còn mắng xong mà...”
“Tắm rửa, bẩn quá.” Chu Cảng Tuần ném một câu đóng sầm cửa nhà vệ sinh.
“Anh... mới bẩn !” Nguyễn Trĩ Quyến hướng về phía cửa nhà vệ sinh hét lớn đầy tức tối: “Anh bẩn nhất, bẩn c.h.ế.t ! Đồ ch.ó lang thang hôi hám, hừ!”
Cậu... bẩn đến thế ? Chu Cảng Tuần chỉ cần rửa tay là mà, tắm luôn cơ chứ.
Trong phòng tắm, Chu Cảng Tuần vặn vòi sen, dòng nước lạnh dội xuống từ đỉnh đầu. Hắn làn nước, ánh mắt u tối chằm chằm bàn tay chạm qua Nguyễn Trĩ Quyến.
Làm mà bẩn cho , khi mà chạm lâu đến thế.