Xinh đẹp ngu xuẩn trời sinh chính là phải bị lão công chơi hư - Chương 19: Vợ tôi chính là chó
Cập nhật lúc: 2026-04-15 07:16:54
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyễn Trĩ Quyến hầm hực về phía khu nhà trọ, đến gần tiểu khu thì một gọi : “Cậu là vợ của Chu Cảng Tuần ?”
“Thật khéo quá, là chủ thầu ở công trường của , tên là Vương Phú Tài.” Vương Phú Tài híp mắt. Lão thầm nghĩ, Chu Cảng Tuần chịu giới thiệu thì lão tự "ôm cây đợi thỏ", ngờ đợi thật.
“Cái đó, em dâu , chắc ăn cơm nhỉ? Đi, để đưa ăn.”
Nguyễn Trĩ Quyến nhớ gặp ở công trường hôm qua, lão cạnh Chu Cảng Tuần mà cái cổ chỉ cao đến ngang hông .
Nghe thấy đối phương bảo đưa ăn, Nguyễn Trĩ Quyến mới dừng bước, bắt đầu gọi món: “Vậy ăn thịt kho tàu, thêm một cái bánh bao thịt bò và hai cốc sữa đậu nành thật ngọt.”
“Được, , ngay phía tiệm bánh bao đấy. Còn thịt kho tàu thì lát nữa chúng sang bên trung tâm thương mại ăn, ăn xong còn thể dạo một chút.” Vương Phú Tài thầm hừ lạnh, nghĩ bụng: Chu Cảng Tuần đến cái bánh bao thịt cũng mua nổi cho vợ, lấy gì mà so với lão chứ, cần nghĩ cũng chọn ai.
Vương Phú Tài mua hẳn ba cái bánh bao thịt bò và hai cốc sữa đậu nành ngọt cho Nguyễn Trĩ Quyến ăn lót , đó bắt xe đưa hướng về phía trung tâm bách hóa.
Chỉ vài phút tới nơi.
“Chẳng trách gọi…” Nguyễn Trĩ Quyến c.ắ.n miếng bánh bao đầy thịt, miệng lúng búng: “Anh là ông chủ cơ chứ.”
Đây là đang khen lão ? Khen lão thấy cốt cách rồng phượng?
Vương Phú Tài khỏi ưỡn ngực, rướn lưng, hai tay thọc thắt lưng kéo mạnh lên hai bên, nếu cái bụng mỡ sẽ làm lão nghẹt thở mất.
Nguyễn Trĩ Quyến cái bụng càng lúc càng phình to của Vương Phú Tài, thầm tán thành với câu của . Bụng to thế chắc chắn là nhiều tiền lắm, là dầu mỡ cả.
Ly
Cậu lắc đầu, nhai bánh rõ chữ: “Chẳng giống Chu Cảng Tuần chút nào.”
Anh ăn thanh đạm, nên bụng phẳng lì, cứng ngắc đến mức cấn cả chân . Trên đó là múi cơ bắp, tận tám múi cơ đấy, ở giữa còn một đường rãnh kéo dài xuống tận trong quần, n.g.ự.c cũng to nữa. Hừ, cứ như mới là sữa .
Bây giờ phá sản nghèo , mấy khối cơ bắp đó trông càng rõ hơn.
Vương Phú Tài thì thầm đắc ý, trong lòng càng thêm nắm chắc phần thắng. Đây rõ ràng là cái của lão mà bất mãn với tên nghèo rớt mồng tơi Chu Cảng Tuần .
Hừ, bánh bao sữa đậu nành với thịt kho tàu là gì. Nếu lão mua cho vài bộ quần áo mới đẽ, cho uống sữa Hồng Kông, xem phim điện ảnh, chả lẽ gọi lão là "chồng" ngay lập tức ? Không gọi chồng thì gọi "" cũng .
Lão cái áo ba lỗ "đen sì" Nguyễn Trĩ Quyến, chỗ thì dính nước mắt, chỗ dính nước miếng khô thành vệt đậm màu, chỗ thì dính nước kem và nước đào chảy xuống nhem nhuốc...
Trông chẳng khác gì một đứa trẻ ngốc nghếch xinh , đầu óc bình thường, khả năng tự chăm sóc bản , đến cả nước mũi cũng hít ngược miệng...
Hay là Chu Cảng Tuần thực sự cưới một vợ ngốc về nhỉ?
mà bộ quần áo rách rưới , chất vải trông vẫn xịn thế.
Vương Phú Tài thời trẻ từng làm ở xưởng may, tiếp xúc với ít loại vải. Lão đ.á.n.h mắt quan sát từ xuống , dừng ở đường may gấu áo của Nguyễn Trĩ Quyến, một cái mác nhỏ bằng lụa chữ... VERSACE... Trông y hệt cái thương hiệu Versace nổi tiếng đó .
lão từng hãng sản xuất áo ba lỗ bao giờ...
Biết ! Chắc chắn là Chu Cảng Tuần mua hàng nhái ngoài vỉa hè . Chứ hàng thật một cái áo chẳng lẽ đến ba bốn nghìn đồng ? Chu Cảng Tuần đào tiền mà mua đồ thật.
Loại quần áo lão còn từng mặc qua, đây chỉ thấy thiếu gia nhà họ Quý mặc khi dạo phố ở Cảng Thành thôi.
Đấy thấy , đúng là hàng vỉa hè mà.
Cái áo ba lỗ hai bên nách chỉ thừa, cứ như là tháo tay áo , hàng thật thể như thế ?
Chu Cảng Tuần cho vợ mặc cái thứ rách nát gì thế , dù là ngốc cũng lừa gạt như thế chứ.
Vương Phú Tài lập tức tỏ vẻ đầy phẫn nộ: “Em dâu, gì cứ , mua cho ! Vương Phú Tài gì ngoài tiền cả!”
“Vậy ăn cái .” Nguyễn Trĩ Quyến nhai xong miếng thịt bò cuối cùng, hớp một ngụm sữa đậu nành, tầm mắt lập tức khóa chặt biển hiệu KFC ở tầng một trung tâm thương mại: “Gà rán.”
Kiếp , trong thôn trường học nên em trai lên huyện học tiểu học.
Có cuối tuần về nhà, trong hộp bút của em trai xuất hiện một tờ phiếu quảng cáo đầy màu sắc in hình đùi gà, đó chữ KFC.
Em trai đây gọi là KFC, ăn ngon lắm, còn khoe là ăn .
thể chứ? Ba tiền trong nhà đều để dành cho em trai học, nhà nghèo lắm, chỉ thể tiết kiệm bằng cách húp cháo loãng. Mỗi làm về cũng chỉ một bát rưỡi cháo loãng với mấy miếng dưa muối.
Chắc chắn là em trai vì hư vinh nên mới tự lừa dối , còn lừa cả là ăn qua.
Nguyễn Trĩ Quyến từng qua con tờ phiếu đó, một bắp ngô với cái tháp gì đó tận bốn đồng, cánh gà với gà viên thì sáu bảy đồng, humberger và cuộn gà thì mười đồng. Một bữa ăn xong kiểu gì cũng mất hơn hai mươi đồng.
Số tiền đó chắc đủ cho cả nhà và ba húp cháo cả tháng trời.
Nhắc đến cháo mới nhớ, Chu Cảng Tuần chẳng nấu cháo gì cả, nấu cháo mà đặc như cơm trắng .
Cậu góp ý hai , cháo như thế, cho thật nhiều nước, loãng thật loãng mới là cháo.
Chu Cảng Tuần chỉ , đó rót cho một cốc nước ấm để tự thêm .
Nguyễn Trĩ Quyến đổ thêm hơn hai cốc nước ấm , bát cháo mới loãng một chút.
Có điều, cháo Chu Cảng Tuần nấu ăn chẳng thấy đói chút nào. Còn cháo ba nấu kiếp , ăn xong vẫn thấy đói cồn cào, khiến chẳng còn sức mà làm việc.
Vừa bước cửa hàng KFC, Nguyễn Trĩ Quyến cảm nhận luồng gió mát rượi. Có điều hòa kìa!
Nhà họ Nguyễn cũng điều hòa, ở phòng khách một cái hộp chữ nhật lớn như tủ lạnh . Nguyễn Trĩ Quyến thấy lạnh, lẽ do đây thường xuyên làm việc nắng cả ngày nên quen với cái nóng .
“Xin chào quý khách, dùng gì ạ?” Cô nhân viên ở quầy gọi món mỉm hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-19-vo-toi-chinh-la-cho.html.]
“Tôi cái .” Nguyễn Trĩ Quyến chẳng cần suy nghĩ, chọn ngay "Thùng gia đình". Kiếp , tờ phiếu lén lấy từ hộp bút của em trai chính là hình ảnh . Mỗi tối đói đến mức ngủ , mang ngắm, mấy món trong đó nâng niu như báu vật mà ngủ.
Lúc đầu còn đổi chỗ giấu liên tục, dám thẳng mắt em trai, cũng chẳng dám chuyện với nó vì sợ nó phát hiện tờ phiếu mất mách ba .
đó nhận em trai chẳng hề mất một tờ, vì trong hộp bút của nó cứ liên tục xuất hiện thêm những tờ phiếu mới, nhét đầy ắp cả hộp.
Mắt Nguyễn Trĩ Quyến hoe đỏ, dụi mắt, ngẩng đầu với cô nhân viên câu gọi món mà luyện tập thầm hằng đêm: “Ở đây những gì? Ngô, bánh tart, cánh gà…”
“Dạ đủ cả.” Cô nhân viên đôi mắt cún con đầy mong đợi của Nguyễn Trĩ Quyến làm cho đỏ mặt. Cô mỉm : “Thùng gia đình ngoài những món còn thêm hai cốc Coca đá nữa ạ.”
Vương Phú Tài thấy Nguyễn Trĩ Quyến hỏi thực đơn rành rọt như thì trong lòng vui, mặt xụ xuống. À, hóa Chu Cảng Tuần đưa ăn ?
Thế thì , thứ Chu Cảng Tuần cho thì lão cho còn ý nghĩa gì nữa. Phải cho những thứ mà Chu Cảng Tuần từng cho mới .
Lão ưỡn bụng tiến lên chen quầy gọi món, phất tay một cái đầy vẻ đại gia: “Vậy ngoài cái thùng , những món nào thì cứ lấy cho mỗi thứ một phần.”
Nguyễn Trĩ Quyến đang ở quầy thì cảm thấy loạng choạng, kỹ thì thấy bệt xuống đất từ lúc nào.
Cậu ngơ ngác chớp mắt (◎-◎?): Sao thế ? Sao xuống đây?
“Cả canh và đồ uống cũng lấy hết ạ?” Cô nhân viên hỏi cho chắc.
“Tôi bảo là mỗi thứ một phần mà.” Vương Phú Tài rút ví , để lộ xấp tiền mặt đỏ chói chắc cũng hơn mười tờ: “Tổng cộng hết bao nhiêu?”
Những đang xếp hàng bên cạnh thấy cảnh đó thì lập tức hiểu vấn đề: hóa là một gã trùm sò mới nổi.
Chậc chậc, chắc chắn là b.a.o n.u.ô.i xinh bên cạnh đưa chơi đây mà.
“Tổng cộng của quý khách là 162 đồng ạ.” Cô nhân viên tất gọi món, thanh toán xong đưa hóa đơn cho Vương Phú Tài: “Trong bao gồm cả mấy loại đồ uống và canh khác , tính hết cho .”
Gần hai trăm đồng? Có bấy nhiêu đồ mà hết tận hai trăm đồng ?
Vương Phú Tài hừ nhẹ một tiếng, liếc hóa đơn rút hai tờ tiền lớn. Chẳng chỉ là hai trăm đồng thôi ? Lão nghèo như tên Chu Cảng Tuần . tiêu quá nhiều cũng , cùng lắm là quá 500... 600... kịch kim là 700 đồng thôi, lão với Nguyễn Trĩ Quyến hiện tại quan hệ gì .
Suốt nửa tiếng đồng hồ, Nguyễn Trĩ Quyến đ.á.n.h chén sạch sẹo một thùng gia đình và thêm một cái hamburger, một cuộn gà nữa.
Số còn gom hết thùng, ôm khư khư lấy như của riêng (  ̄^ ̄).
Trong suốt quá trình đó, cái đói khát và dữ dằn của Nguyễn Trĩ Quyến, Vương Phú Tài chỉ dám ăn nửa gói khoai tây chiên, run rẩy đến mức chẳng dám chấm cả tương cà.
Mãi đến khi lão mua thêm một gói mới đền cho , Nguyễn Trĩ Quyến mới trở dáng vẻ con bình thường.
Thật là tội , chắc chắn tên nghèo Chu Cảng Tuần bao giờ cho một bữa no nê! Bản thì cao lớn tận mét chín, còn vợ tội nghiệp của lão thì chỉ mét bảy... bảy mươi lăm... bảy mươi sáu...
À, là cao hơn lão. Thế thì , là lão làm thêm cái miếng lót tăng chiều cao mười centimet nữa nhỉ.
…
Tối hôm đó gần 8 giờ, Chu Cảng Tuần tan làm. bước phòng trọ, nhận phần cơm trưa đặt bệ bếp vẫn còn y nguyên, hề dấu hiệu đụng đũa.
Nguyễn Trĩ Quyến về.
Buổi trưa lúc nghỉ tay ở công trường, tạt qua chợ gần đó mua ít ớt, cà chua, rau xanh và mấy quả trứng gà. Đi ngang qua hàng thịt, nhớ đến dáng vẻ l.i.ế.m thịt thèm thuồng của Nguyễn Trĩ Quyến sáng nay, bèn mua một cân sườn.
Sau đó về nhà chuẩn cơm cho : sườn kho tàu, bánh khoai tây và canh bột mì. Đợi đến 12 giờ thấy về, tự ăn hết phần canh bột và bánh khoai, còn đĩa sườn thì đem đặt chỗ mát mẻ, đậy cẩn thận công trường.
Chu Cảng Tuần bầu trời đen kịt bên ngoài, rút một điếu t.h.u.ố.c châm lửa.
Ánh mắt âm trầm, bờ môi lạnh lẽo, khẽ phả một làn khói trắng: “Hừ, hóa là ngủ với ai .”
Chẳng mấy chốc, trong thùng rác nhà bếp thêm hai mẩu đầu lọc t.h.u.ố.c lá dụi tắt.
Đến điếu thứ ba, cầm lấy một cái túi, bê đĩa sườn kho ai ăn đổ thẳng trong.
“Rào ——”
lúc Nguyễn Trĩ Quyến mở cửa . Đôi mắt như cài chế độ tự động khóa mục tiêu, lướt qua cái túi đen trong tay Chu Cảng Tuần, lập tức dừng đĩa sườn kho: “Oa!” Cậu cuống quýt lên: “Anh… đang làm cái gì thế? Tại … tại sườn kho của trong túi rác?”
Vừa , Nguyễn Trĩ Quyến lao thẳng đến bên cạnh đĩa sườn.
Chu Cảng Tuần ngậm điếu thuốc, liếc đống túi lớn túi nhỏ Nguyễn Trĩ Quyến vứt ở cửa, chẳng cần hỏi cũng là do Vương Phú Tài mua cho.
Anh khẽ nhếch môi, ánh mắt chút ý mà cúi đầu xoáy Nguyễn Trĩ Quyến, hỏi ngược : “Của ?”
“Chẳng ăn no ? Con ch.ó đen lang thang lầu vẫn ăn gì, mang cho nó.”
Nguyễn Trĩ Quyến thấy con ch.ó đen đó , nó lúc nào cũng bới thùng rác tìm đồ ăn.
“Anh! Anh đem sườn kho cho ch.ó ăn ! Tôi… còn ăn miếng nào mà! Vậy thì bảo con ch.ó đó làm vợ ! Anh chính là con ch.ó lang thang lớn, dắt theo con ch.ó lang thang nhỏ đó luôn !” Nguyễn Trĩ Quyến tức đến phát điên, còn giận dữ hơn cả lúc Chu Cảng Tuần bảo thấy quạt điện bao giờ, lúc cướp bánh bao của , hoặc mắng ngu ngốc!
Bởi vì cảm thấy cũng giống như một con ch.ó lang thang , còn giống hơn cả con ch.ó đen nữa, đặc biệt là ở kiếp .
Thế nhưng chẳng ai thèm ném cho lấy một miếng xương thịt mà ăn.
Còn con ch.ó đen ngoài , ít còn Chu Cảng Tuần cho nó ăn.
“Ừ, vợ chính là chó.” Chu Cảng Tuần cúi đầu trừng trừng Nguyễn Trĩ Quyến, lặp từng chữ một. Đôi mắt đen kịt phản chiếu hình ảnh Nguyễn Trĩ Quyến đang nắm chặt tay, ngửa cổ với đôi hốc mắt đỏ hoe vì tức giận.
Vợ của , chính là một con ch.ó ngốc nghếch nuôi mãi , lúc nào cũng chỉ tìm khác để ngoại tình, chịu an phận.