Xinh đẹp ngu xuẩn trời sinh chính là phải bị lão công chơi hư - Chương 17: Dậy ngủ lại

Cập nhật lúc: 2026-04-15 07:14:25
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Trĩ Quyến giữ nguyên đầu nhúc nhích, chỉ con ngươi chuyển động về phía bà cụ (¬_¬): Ha ha, bà nội đêm nay tâm trạng vẻ nhỉ, còn đùa nữa cơ đấy…

“Sao ở đây một con giấy mặc áo hồng thế ?” Cậu thấy gã đàn ông đeo kính bên đang lên tiếng, thế là con ngươi xoay qua hướng đó.

“Vẽ mũi mũi, mắt mắt, trông cũng khá xinh xẻo. chẳng giấy thường mặc đồ theo kiểu 'nam hồng nữ lục' 'nam lục nữ phấn' ? Sao con giấy nam mặc đồ hồng thế ?”

Tầm mắt Nguyễn Trĩ Quyến cũng dời theo, con giấy tay gã. Đôi mắt bỗng chốc trợn tròn, cái đó… cái thứ tay gã chính là ?

Sao biến thành giấy ?

“Cảm giác chạm cũng…” Dương Tư Ngôn khựng . Xúc cảm đầu ngón tay trơn láng, cả vân da, thậm chí còn mang theo ấm nhàn nhạt cực kỳ khó nhận , y hệt như da thịt của sống .

Đôi lông mày của Dương Tư Ngôn khẽ giật, đột nhiên nhận điều gì đó. Hắn giơ con giấy trong tay lên hướng về phía Ngô thúc: “Cậu bé xinh mà ông lúc nãy, là thứ đấy chứ…?”

Chưa đợi Ngô thúc , ngũ quan tinh xảo giấy đột nhiên như nhòe nước biến mất, trở thành một con giấy bình thường: mặt giấy trắng hếu vẽ sơ sài hai cái hốc mắt tròng, mũi củ tỏi, môi đỏ chót, hai bên má đ.á.n.h phấn hồng như hai cục tiết…

“Hả?” Ngô thúc tiếng, con giấy tay Dương Tư Ngôn: “À, cái hả. Đây là cặp đồng nam đồng nữ mua cho , để xuống đó bầu bạn với bà . Đây là đứa con gái, còn một đứa con trai nữa.”

Ngô thúc sực nhớ lúc nãy hình như đại sư khen nó , bèn xã giao một câu: “Nếu thích thì lát nữa đưa điện thoại của cửa hàng vàng mã đó cho, thể đặt làm riêng, làm chắc chắn một chút, rẻ bền.” Đỡ suốt ngày tơ tưởng vợ .

Dương Tư Ngôn: “…” Đưa cho làm gì? Hắn c.h.ế.t mà đặt giấy về để trấn trạch ?

Còn nữa, cái gì mà "làm chắc chắn một chút, rẻ bền"… mấy từ mà cứ thấy sai sai thế nhỉ.

“Đào lên, đào hết lên cho .”

“Đi thôi, giờ lành đến, nâng quan tài lên, giữa đường tuyệt đối để chạm đất.” Dương Tư Ngôn ném con giấy trong quan tài, tình hình nhắc nhở Ngô thúc: “Đọc lời khấn .”

“Mẹ ơi, hôm nay con trai dời địa chỉ mới cho …” Ngô thúc rải tiền giấy trắng, mỗi bước là một rải.

Dương Tư Ngôn theo , cất giọng xướng: “Người âm lên đường, dương tránh ——”

“Người phận sự, lánh xa chớ ——”

“Cẩn thận va chạm ——”

Nguyễn Trĩ Quyến mới hiểu ý nghĩa của mấy lời đó, đang định xoay tránh thì cảm thấy n.g.ự.c đau nhói, cứ như ai tát cho mấy phát n.g.ự.c . Đầu óc trở nên choáng váng, thể vững, đổ rụp xuống.

Trong lúc trời đất cuồng, thấy bà cụ khom lưng, hai tay chắp mông, bước tập tễnh theo đám đó.

“Chát ——”

“Đau quá ư…” Nguyễn Trĩ Quyến đột ngột mở mắt , thấy Chu Cảng Tuần đang cau mày , bàn tay của đang giơ lên, trông như sắp giáng xuống tiếp.

Nguyễn Trĩ Quyến: (。•ˇ‸ˇ•。)?

“Anh… nhấc tay định làm gì thế? Có lén đ.á.n.h …? Tôi bảo cho nhé, thấy hết đấy…” Nguyễn Trĩ Quyến chằm chằm tay Chu Cảng Tuần, tay xoa xoa khuôn n.g.ự.c đang tê rần.

Chu Cảng Tuần thản nhiên thu tay , giọng bình thản: “Cậu gáy to quá, gọi dậy để cho đúng tư thế mà ngủ tiếp.”

Nguyễn Trĩ Quyến: …? (╬◣д◢) Mời cút xéo cho nhờ!

Cậu liếc xéo Chu Cảng Tuần một cái, suy nghĩ một chút hỏi: “Chu Cảng Tuần, thể bế vệ sinh ?”

Chân… chân đang bủn rủn hết cả . Đi bộ cả đêm trong mơ như thế, mỏi mới lạ. Hơn nữa, Nguyễn Trĩ Quyến cảm thấy mấy cơn ác mộng liên tiếp dọa cho sợ đến mức cái chỗ để tiểu cũng hoạt động bình thường nữa.

Chu Cảng Tuần xong, dậy thì dựa ghế cạnh giường bệnh, : “Cứ tè dầm luôn giường .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-17-day-ngu-lai.html.]

Đôi mắt hạnh vốn còn chút buồn ngủ của Nguyễn Trĩ Quyến lập tức trợn tròn. Anh cái gì cơ? Sao thể tè dầm giường? Chu Cảng Tuần … hồi còn tiền, ở nhà cũng làm thế ? Cứ thế mà xả thẳng giường luôn? Sao chẳng giữ vệ sinh gì cả .

Khoan ! Vậy chẳng lẽ đây Chu Cảng Tuần bắt đầu đại tiểu tiện tự chủ …!

Thế thì chẳng lẽ còn cầm túi nilon chùi m.ô.n.g cho

“Không .” Nguyễn Trĩ Quyến chu môi lên, về chuyện mất kiểm soát của Chu Cảng Tuần, về chuyện tiểu của : “Ở nhà thì thế nào cũng , nhưng đây là bên ngoài, làm thế sẽ mắng c.h.ế.t đấy. Với lát nữa còn ngủ tiếp cơ mà…”

“Vậy thì nhịn .” Chu Cảng Tuần xong liền dựa hẳn ghế, nhắm mắt .

Nguyễn Trĩ Quyến ngây , đôi mắt hạnh xinh thoáng vẻ ngơ ngác. Cậu mím môi, nén nước tiểu đến mức hai chân run bần bật. Cậu định tự ngoài, nhưng hành lang tối om hắt ánh đèn xanh lét leo lắt, trông chẳng khác gì ngôi mộ trong giấc mơ lúc nãy, đáng sợ vô cùng.

“Chu Cảng Tuần… Chu… Chu Cảng Tuần…” Nguyễn Trĩ Quyến nhích về phía Chu Cảng Tuần, nắm lấy bàn tay to của , : “Tôi… cho sờ hai cái, ngực… m.ô.n.g cũng , đưa vệ sinh , ?”

Chu Cảng Tuần đột ngột mở mắt, thẳng Nguyễn Trĩ Quyến. Tầm mắt dừng khuôn n.g.ự.c đang sưng của , dời xuống cái m.ô.n.g căng tròn.

Cuối cùng, khuôn mặt vẫn còn sưng của , môi mỏng khẽ động: “Nói là sai .”

“Hả?” Nguyễn Trĩ Quyến ngơ ngác chớp mắt. Tuy chẳng sai ở , nhưng thực sự nhịn nổi nữa : “Tôi… sai …”

Chu Cảng Tuần tiếp tục: “Nói là bao giờ dám nữa, nếu còn , tùy xử lý. Thề .”

Nguyễn Trĩ Quyến mang khuôn mặt "bằng mặt bằng lòng" nhưng vẫn cố tỏ "chân thành", giơ bốn ngón tay lên thề thốt: “Tôi… bao giờ dám nữa… Nếu còn , tùy xử lý thế nào cũng …”

Đồ ngu. Chu Cảng Tuần , dậy kẹp lấy eo , xách nhà vệ sinh.

Anh liếc : “Còn cần đỡ ?”

“Đỡ… đỡ .” Nguyễn Trĩ Quyến bệ xí . Cậu sợ nhỡ vững ngã thì khốn.

Vạn nhất đập đầu xuống thì c.h.ế.t mất, mà c.h.ế.t thêm nữa chắc chẳng còn cơ hội làm thiếu gia , khi ngủ luôn bao giờ tỉnh nữa chứ.

Nguyễn Trĩ Quyến dứt lời liền cảm thấy thể nhẹ bẫng, cả Chu Cảng Tuần nhấc bổng lên. Anh ôm từ phía , hệt như cách từng bế đứa em trai một hai tuổi của ngày .

“Không … Chu Cảng Tuần, như thế … Tôi bảo thế cơ mà…” Nguyễn Trĩ Quyến líu lưỡi phản đối.

“Suỵt… suỵt…” Chu Cảng Tuần bên tai phát âm thanh dỗ dành, ngắt lời , còn vỗ nhẹ đùi bảo yên: “Chẳng chính vững ? Tôi giặt thêm cái quần nào nữa .”

“…” Đôi mắt hạnh xinh của Nguyễn Trĩ Quyến trở nên trống rỗng, c.h.ế.t lặng lên trần nhà. Cậu cảm thấy hôm nay chắc chắn c.h.ế.t thật (:зゝ∠). Tất cả chuyện đều là ác mộng, là giả thôi.

Dần dần, Nguyễn Trĩ Quyến bắt đầu tự trấn an: Nếu Chu Cảng Tuần con, chắc chắn sẽ là một ông bố . Động tác tuy mạnh mẽ nhưng ôn nhu, suốt quá trình làm thấy khó chịu chút nào.

vấn đề là, con của ! Cậu mười chín tuổi đấy nhé! A a a đồ đàn ông tồi tệ !

Sau khi giải quyết xong "nỗi buồn", Nguyễn Trĩ Quyến im lặng trở giường ngủ.

Ly

Đợi đến khi ngủ say, Chu Cảng Tuần nhà vệ sinh bệnh viện, mở cánh cửa cuối cùng .

Anh ngậm một điếu thuốc, gương mặt chút biểu cảm, đôi mày ép xuống đầy sắc lạnh. Anh cúi đầu bộ áo liệm màu đỏ tím của c.h.ế.t đang trong thùng rác sắt.

Anh bật lửa, châm một góc của bộ quần áo ném trong, lặng lẽ ngọn lửa bùng lên.

Ánh lửa bập bùng hắt lên khuôn mặt góc cạnh của Chu Cảng Tuần, khiến trông càng thêm uy nghiêm và sắc bén: “Bất kể ngươi là ai, c.h.ế.t thì hãy yên nghỉ cho , đừng làm phiền vợ .”

“Hắn là kẻ lăng loàn, chịu nổi sự dụ dỗ của mấy thứ dơ bẩn .”

“Cho nên, cút xa một chút.”

Loading...