Xinh đẹp ngu xuẩn trời sinh chính là phải bị lão công chơi hư - Chương 15: Hắn có trượng phu, còn sống

Cập nhật lúc: 2026-04-15 07:12:20
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Trĩ Quyến đáp lời, xoay đắp chăn kín mít che lấy chính . Cậu tự nhủ chắc chắn là Chu Cảng Tuần đang lừa , hoặc là vì Chu Cảng Tuần quá nghèo nên khi theo , giá trị của cũng tự nhiên mà rẻ rúng theo...

Đều tại Chu Cảng Tuần cả!

! Cứ đổ hết lên đầu !

Nguyễn Trĩ Quyến ló đầu , định bụng trút giận lên Chu Cảng Tuần thì thấy chỗ trống , bên cạnh giường chỉ còn một cô y tá trẻ mới .

Cái gì chứ? Nguyễn Trĩ Quyến trề môi, khuôn mặt nhỏ sụp xuống. Chu Cảng Tuần thế cơ chứ, bỏ mặc ở đây mà chạy mất tiêu, còn kịp xả hết giận mà.

Anh là... chạy trốn, cần nữa chứ? ╥_╥

Chắc chắn là vì trả nổi tiền viện phí nên mới bỏ chạy . Vậy... làm đây? Có sắp bán cho lão mù để gán nợ ?

Nghĩ đến đó, lòng Nguyễn Trĩ Quyến chua xót, miệng dẩu lên, nước mắt lã chã rơi. Đã hứa là nếu bỏ rơi sẽ thiên lôi đ.á.n.h xuống, ngũ mã phanh thây cơ mà, nỡ bỏ mặc mà chạy?

Cô y tá tìm mãi trong phòng bệnh mới thấy thiếu niên mà đàn ông cao lớn lúc nãy dặn dò. Cô thầm nghĩ, trông ngốc, còn xinh , sưng thế trông tội nghiệp quá, mà xót xa cả lòng.

"Cậu đang tìm chồng ? Anh làm , đây là thứ nhờ mang cho ..."

"Ồ, hóa làm ..." Chỉ mỗi công việc thôi đúng ... Mà đúng thật là chỉ mỗi việc làm thật.

Nguyễn Trĩ Quyến bĩu môi, cứ tưởng Chu Cảng Tuần cần nữa cơ. Hừ, cho kẹo cũng dám. Đợi về, nhất định giáo huấn cho một trận mới .

Nguyễn Trĩ Quyến nắm kẹo cô y tá đưa, lúc mới miễn cưỡng nể mặt đống kẹo mà phát tác nữa. Cậu nắm chặt kẹo trong tay, xuống giường, trùm chăn kín mít. Cậu nữa, đôi mắt ti hí cố gắng phân biệt xem đây là những loại kẹo gì.

Kẹo sữa Thỏ Trắng... kẹo bơ... kẹo tôm đại... kẹo cứng vị cam... Ồ ồ...

"Cậu ngoan nhé, chồng sẽ sớm thôi..." Cô y tá bên cạnh định an ủi thêm, thì thấy từ trong chăn truyền tiếng sột soạt xé bao bì, tiếng nhai kẹo chóp chép.

"Anh dặn là nửa tiếng mới ăn một viên, nếu ăn quá nhiều đúng giờ, sẽ tịch thu đấy."

Nguyễn Trĩ Quyến rầm rì hừ một tiếng, nhét nắm kẹo trong áo: "Tôi ." Tịch thu , mơ nhé.

Cô y tá dặn thêm: "Tay đang tiêm để ngoài nhé, đừng đụng kim, nếu sẽ đau và tiêm từ đầu đấy."

Nguyễn Trĩ Quyến liền ngoan ngoãn thò cái tay đang cắm kim . Tiêm chắc chắn là tốn thêm tiền, Chu Cảng Tuần nghèo như thế, lấy tiền mua t.h.u.ố.c cho nữa.

Hừ, đồ Chu Cảng Tuần đáng ghét.

Hơn mười một giờ đêm, Chu Cảng Tuần bốc vác xong xuôi mới phòng bệnh.

Vừa tới nơi, thấy bên giường Nguyễn Trĩ Quyến xuất hiện một gã thanh niên tóc vàng kim. Không ảo giác , nhưng cứ cảm thấy lưng tên đó như một cái đuôi ch.ó đang vẫy qua vẫy , cứ quanh quẩn bên vợ mà hỏi han: "Cậu bệnh gì thế?"

"Tiêm đau ? Tôi thấy truyền tận ba túi t.h.u.ố.c , tay đỏ hết cả lên..."

"Cậu tên gì nhỉ? Có đói , bánh ngọt ..."

Bánh ngọt...

Mắt Nguyễn Trĩ Quyến sáng rực lên, miệng lí nhí: "Vậy... mau đưa đây cho (๑˃ᴗ˂๑)..."

Nói , há miệng định c.ắ.n miếng bánh dù còn cách một đoạn xa.

miếng bánh kịp chạm môi thì cái miệng đang há của bàn tay to lớn của Chu Cảng Tuần bịt chặt . Đôi môi mềm mại l.i.ế.m lòng bàn tay đầy nước miếng, ú ớ phát tiếng: "Ưm..."

Chu Cảng Tuần bàn tay , đôi mày nhíu chặt, ánh mắt càng thêm âm trầm.

Bẩn quá, chặt bỏ luôn cái miệng của vợ , cái miệng cứ hễ thấy đàn ông lạ là bắt chuyện lả lơi.

Hắn rằng, dùng cơ thể cao một mét chín, vốn vạm vỡ nay càng săn chắc mấy ngày bốc vác, chắn ngang như một bức tường đầy áp lực, ép gã thanh niên lùi liên tục.

Đôi mắt đen kịt của Chu Cảng Tuần xoáy gã tóc vàng: "Hắn trượng phu, và trượng phu vẫn còn sống."

Lời cho cả hai .

Gã tóc vàng, và cả vợ luôn an phận, cứ sơ hở là thông đồng với kẻ khác của .

"Ồ... ồ, ... bánh để ở đây nhé..." Tô An Nhạc Nguyễn Trĩ Quyến đang chồng "quản giáo" giường bệnh mà nuốt nước bọt cái ực.

Cậu bóp mặt trông tội nghiệp quá...

Trượng phu ... Bình thường sống chung với đàn ông ...

Người đàn ông trông... hung dữ quá, sức mạnh chắc cũng lớn lắm... bóp đến mức mặt biến dạng đỏ ửng cả lên...

"Còn việc gì nữa ?"

Giọng trầm thấp, sắc lạnh của đàn ông vang lên rõ mồn một khiến chân Tô An Nhạc run rẩy, suýt nữa thì quỳ rạp xuống. Trái tim gã đập thình thịch vì sợ hãi: "Không... gì..."

Chẳng đợi Chu Cảng Tuần lên tiếng nữa, Tô An Nhạc bỏ chạy trối c.h.ế.t.

Chỉ kịp để một câu: "Tôi... đây, chào , chào... chị dâu..."

chạy khỏi phòng bệnh, nhưng hình ảnh cứ ám ảnh mãi trong đầu gã.

Tại cảm giác như quyến rũ vợ bắt quả tang ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-15-han-co-truong-phu-con-song.html.]

Trượng phu ... sẽ đối xử với thế nào đây?

Sẽ đ.á.n.h ? Sẽ cấm chuyện với lạ, sẽ xích giường, bắt chỉ hoạt động trong phạm vi cái giường thôi...

Chồng hung dữ thế ... chắc chắn sẽ ngược đãi cho xem.

Chính suy nghĩ khiến gã thanh niên đó liên tục mơ thấy những giấc mơ... đầy ám suốt nửa tháng trời trong vai kẻ thứ ba trộm.

Khuôn mặt trắng nõn của Nguyễn Trĩ Quyến bàn tay to lớn đầy gân xanh của chồng bóp chặt cho kháng cự, bắt ngửa cổ lên, đuôi mắt phiếm hồng như đang cầu xin... trong khi chồng lạnh lùng ép ăn bánh ngọt.

Để câu lạnh lẽo "Còn việc gì nữa ?" của chồng làm cho giật tỉnh giấc, cả xụi lơ giường, thở hồng hộc vì sợ hãi xen lẫn kích thích.

Trong phòng bệnh.

Nguyễn Trĩ Quyến chẳng thèm liếc Tô An Nhạc lấy một cái, bộ tâm trí đều đặt miếng bánh ngọt bàn.

Thấy khuất, Chu Cảng Tuần mới buông tay, quẹt đống nước miếng của bộ quần áo mà định vứt .

Miệng tự do, Nguyễn Trĩ Quyến lập tức bưng miếng bánh lên ăn. Trong lúc ăn còn quên lườm Chu Cảng Tuần một cái cháy mặt. Nếu lúc nãy làm hỏng miếng bánh của , nhất định sẽ để yên cho !

Phải là miếng bánh tăm tia từ lúc bắt đầu truyền bình t.h.u.ố.c thứ hai .

Mắt cứ dán chặt nó, chỉ chờ hỏi ăn , nếm thử , hoặc đưa thẳng cho là xong.

Hừ, cũng may là tên còn điều.

Ngon quá mất.

Nguyễn Trĩ Quyến ăn săm soi miếng bánh trong tay. Một khối bơ trắng hình chữ nhật, bên là ba bông hoa bơ màu hồng nhạt lớn nhỏ khác . Bên trong bánh bốn lớp, kẹp thịt dâu tây, mứt táo, còn một lớp đậu đỏ bùi bùi và xốt socola...

Phải nhớ kỹ, bắt Chu Cảng Tuần đưa tiền mua. cái ... chắc đắt nhỉ?

Đến lúc Nguyễn Trĩ Quyến mới hậu tri hậu giác nhận cũng khá tiêu hoang.

Ly

Chỉ riêng tiền đào hôm nay mất 30 đồng, tiền viện phí hỏi y tá là hết một trăm bảy mươi đồng.

Vậy là hôm nay tiêu hết của Chu Cảng Tuần hai trăm đồng ...

Ánh mắt Chu Cảng Tuần dừng Nguyễn Trĩ Quyến. Tuy trong đầu đang nghĩ gì, nhưng thể thấy đôi mắt màu hổ phách của đang xoay chuyển liên tục, y hệt mấy vai phụ độc ác trong phim tivi đang ủ mưu làm chuyện .

Nguyễn Trĩ Quyến c.ắ.n cái dĩa, thầm hạ quyết định: đợi tháng Chu Cảng Tuần phát lương, sẽ mua cái bánh . Nếu bánh mà đắt hơn 30 đồng... thôi 50 đồng , thì sẽ mua nữa.

Thế nhưng , thực tế miếng bánh to bằng bàn tay chỉ giá 5 đồng. Còn mười quả đào đắt đỏ mà ăn trong hai ngày qua, ngoài Chu Cảng Tuần chẳng ai thèm mua cả.

Bởi vì 30 đồng gần như đủ tiền ăn cả tuần, thậm chí hơn một tuần cho một gia đình bình thường cả thịt lẫn rau.

Thời điểm , thu nhập của một nhân viên bình thường đa phần chỉ 800 đồng, hai vợ chồng cùng làm thì một ngàn ba trăm đồng. Thịt lợn một cân bảy tám đồng, chia ăn ba bốn bữa. Trứng gà chỉ ba bốn hào một quả, một tuần ăn mười mấy hai mươi quả, còn là rau xanh.

Nguyễn Trĩ Quyến ăn xong miếng bánh cuối cùng, bàn tay to của Chu Cảng Tuần giáng xuống. Cái bên n.g.ự.c đang sưng của vỗ mạnh một cái, "Oa..."

Cậu... Chu Cảng Tuần đánh!

Nguyễn Trĩ Quyến kinh ngạc mắt Chu Cảng Tuần, mắt sưng đến mức mở to .

Qua khe mắt ti hí, thấy Chu Cảng Tuần như đang giáo huấn một đứa trẻ chịu đ.á.n.h răng, dùng giọng điệu đương nhiên mà quản giáo: "Ăn xong ? Ăn xong thì đ.á.n.h răng ."

Nguyễn Trĩ Quyến hừ hừ, nắm chặt nắm đ.ấ.m trừng mắt . Cậu đ.á.n.h răng chứ... mà! ヽ( д´*)ノ Cậu đang định đây! Cậu tự làm mà! Cần gì ! (′д ) Sao đáng ghét thế cơ chứ! Tại ! Lại còn vì chuyện mà đ.á.n.h ! Hu hu... khó chịu quá, đáng ghét quá, đồ đàn ông tồi! Đồ đàn ông tồi!

Sau đó, vì quá giận dỗi mà cổ họng cũng sưng lên thành lời, Nguyễn Trĩ Quyến cứ thế mang bộ mặt sưng vù, nheo nheo đôi mắt, để mặc Chu Cảng Tuần xoay qua xoay dắt nhà vệ sinh đ.á.n.h răng xong xuôi.

Giường bệnh lớn, chỉ đủ cho một Nguyễn Trĩ Quyến .

buổi tối Chu Cảng Tuần đành ngủ tạm ghế, dù cũng chỉ ngủ vài tiếng là công trường , cần thiết tốn tiền thuê thêm giường ngủ.

Kể từ khi Chu Cảng Tuần xuống bên giường Nguyễn Trĩ Quyến, khoanh tay dựa lưng , đám thanh niên trẻ tuổi tò mò xung quanh còn dám công khai nữa, nhưng thi thoảng vẫn liếc trộm Chu Cảng Tuần vài cái.

Hoặc là cứ cách mười phút chạy ngoài lấy nước nóng một , chạy nhà vệ sinh một chuyến, nhưng đầy một phút ngay.

"Lúc nãy thấy đàn ông ở cửa, cứ chằm chằm thanh niên xinh giường kìa. Ánh mắt đó cứ như ăn tươi nuốt sống , còn thấy gã nuốt nước miếng nữa."

Người đàn ông giường vắt chân chữ ngũ, chậm rãi : "Chưa thấy ai xinh thế bao giờ chứ . Cậu cả phòng bệnh , mấy ai 'ăn' , nhưng chịu thôi, chồng ."

"Không ..." Chàng trai gãi đầu, ngó ngoài cửa một nữa. Người đàn ông Nguyễn Trĩ Quyến chằm chằm lúc nãy biến mất: "Tôi cũng , nhưng cảm giác đáng sợ lắm. Nhất là đôi mắt của lão, đến hai con ngươi, lúc nãy thấy làm giật nảy ."

"Ai mà chẳng hai mắt?"

"Không , giống hai mắt bình thường của chúng , mà là trong một con mắt tận hai cái tròng đen cơ..."

Tiếng bàn tán thì thầm làm Nguyễn Trĩ Quyến nhíu mày khó chịu. Cậu mơ màng áp chặt ngón tay tai. Sao những còn vệ sinh đêm hơn cả Chu Cảng Tuần , mà cái gã lúc nãy, rửa tay ?

Cứ một mùi thịt tanh tao.

Giống như mùi thịt hầm quá lửa mà cho gia vị .

Thịt chín nhừ cứ ngâm mãi trong nước nóng của nồi áp suất, bốc lên cái mùi tanh nồng nặc đến buồn nôn.

Nguyễn Trĩ Quyến nghĩ thầm, dời một bàn tay đặt lên mũi , che kín .

Loading...