Xinh đẹp ngu xuẩn trời sinh chính là phải bị lão công chơi hư - Chương 14: Hắn... hắn rớt giá nhanh như vậy sao?
Cập nhật lúc: 2026-04-15 07:11:06
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hóa cụm từ đó là "thiên lôi đ.á.n.h xuống" .
Nguyễn · một bụng ý · Trĩ Quyến lặng lẽ ghi nhớ mấy từ Chu Cảng Tuần lòng, ỉu xìu suy nghĩ: Chu Cảng Tuần dù cũng là học, nghĩ nhiều từ như , thật hâm mộ quên chữ giống .
Chu Cảng Tuần đ.á.n.h lái đưa tới bệnh viện, đăng ký khám cấp cứu phòng bác sĩ.
Vị bác sĩ thấy Nguyễn Trĩ Quyến đang Chu Cảng Tuần kẹp bên hông như kẹp một cái cặp tài liệu thì ngẩn , bật hỏi: "Hai ai là bệnh nhân? Có chuyện gì thế ?"
Chu Cảng Tuần hất cằm về phía Nguyễn Trĩ Quyến, tóm tắt ngắn gọn tình hình: "Dị ứng đào."
Sau đó, đặt lên ghế. Nguyễn Trĩ Quyến đặt xuống thế nào thì cứ thế bò ghế thế , m.ô.n.g chổng lên trời, cũng chẳng dám ý kiến gì về bàn tay Chu Cảng Tuần đang đặt .
Chu Cảng Tuần Nguyễn Trĩ Quyến, bắt đầu liệt kê "tội ác" ăn đào và lượng "nạn nhân" đào mưu sát cho bác sĩ : "Tối qua ăn ba quả, hôm nay bảy quả. Trong vòng đầy 24 giờ ăn hết mười quả, nặng một cân rưỡi."
Nguyễn Trĩ Quyến mở to đôi mắt hạnh, kinh ngạc vô cùng: ⊙_⊙ Ái chà, Chu Cảng Tuần rõ thế nhỉ? Ngay cả việc bà cụ tặng thêm một quả cũng , ba quả tối qua ăn vụng cũng .
Chu... Chu Cảng Tuần khi phá sản... làm nghề thầy bói ?
Hay là... vẫn luôn theo dõi ?
Thùng rác: ... Ngươi đoán xem.
"Bảy quả?" Nữ bác sĩ kinh ngạc Nguyễn Trĩ Quyến. Với cách ăn , dù dị ứng thì dày cũng sẽ căng hỏng, kể lượng axit trong quả đào quá nhiều sẽ kích thích niêm mạc dày, dẫn đến dư axit, trào ngược và gây cảm giác nóng rát: "Dạ dày thấy ? Có thấy buồn nôn ?"
Ly
Nguyễn Trĩ Quyến lắc đầu, ôm chặt cái bụng tròn xoa buông. Cậu làm nỡ nôn những quả đào ngon lành như chứ.
Nữ bác sĩ đeo găng tay, vạch đôi mắt sưng húp của Nguyễn Trĩ Quyến , dùng đèn pin soi đồng tử, nhẹ nhàng ấn kiểm tra tình trạng sưng tấy: "Trước đây từng ăn đào ? Có từng tình trạng tương tự ?"
Nguyễn Trĩ Quyến tuy rõ nhưng cảm nhận vài ánh mắt đang đổ dồn về phía , đặc biệt là Chu Cảng Tuần, ánh mắt đầy áp lực như róc thịt .
"Ăn... ăn chứ, ai mà chẳng từng ăn đào." Giọng đáng thương phát từ cái cổ họng sưng đau của Nguyễn Trĩ Quyến. Có điều, đây đào ăn chẳng ngon chút nào: " đây... dị ứng."
Chẳng lẽ là vì loại đào ngon quá...
Nên chỉ dị ứng với đào ngon thôi !?
Khoan , đây ăn là bằng cơ thể ở kiếp , còn cơ thể hiện tại... dường như đúng là tối qua mới là đầu tiên ăn đào.
Hồi còn ở Nguyễn gia, ăn những loại trái cây mà kiếp từng thấy bao giờ như cherry, măng cụt, thanh mai, vải thiều...
Nữ bác sĩ gật đầu, ghi chép bệnh án: " là dị ứng đào . Thông thường đầu ăn sẽ phát tác ngay, nên lúc đó thấy . cơ thể ghi quá trình gây dị ứng, đến thứ hai sẽ xuất hiện nổi mẩn đỏ, ngứa ngáy và sưng tấy cục bộ như thế ."
" tình hình , mức độ dị ứng đào của vẫn còn nhẹ, nếu ăn liền mười quả như thế sớm sốc phản vệ phòng hồi sức tích cực . Sau nhớ đừng ăn quá nhiều một lúc, chỉ nên ăn một quả hoặc nửa quả thôi." Nữ bác sĩ đơn thuốc, xé đưa cho y tá: "Tôi kê cho mấy bình dịch truyền, truyền xong các triệu chứng sẽ thuyên giảm."
Chu Cảng Tuần Nguyễn Trĩ Quyến đang bẹp ghế như thể còn khả năng tự chăm sóc bản , liền kẹp lấy , di chuyển ném lên giường bệnh đơn trong phòng lưu bệnh. Sắp xếp thỏa xong, mới xuống lầu nộp phí.
Sau khi truyền nửa túi dịch, tình trạng của Nguyễn Trĩ Quyến rõ ràng khá hơn, ít nhất là còn há miệng thở hồng hộc như ch.ó con nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-14-han-han-rot-gia-nhanh-nhu-vay-sao.html.]
Chu Cảng Tuần tốc độ nhỏ giọt của bình truyền, điều chỉnh một chút vì sợ chảy quá nhanh khiến mạch m.á.u của Nguyễn Trĩ Quyến chịu nổi kêu gào làm ảnh hưởng đến khác. Hắn nghi ngờ khi lỗ tai của cũng sưng lên .
Điếc, nên giọng mới to thế.
Tuy nhiên, lúc nãy khi tiêm, Nguyễn Trĩ Quyến nháo. Hắn cứ ngỡ với cái tính tình làm làm mẩy của , quậy một trận trò mới chịu yên tiêm t.h.u.ố.c chứ.
Thực tế là, khi bác sĩ tiêm t.h.u.ố.c sẽ c.h.ế.t, Nguyễn Trĩ Quyến liền dùng đôi mắt chỉ còn hở một khe nhỏ, dám chớp lấy một cái, chằm chằm cô y tá lúc đ.â.m kim mạch máu. Mãi đến khi thấy t.h.u.ố.c chảy , mới yên tâm.
Nguyễn Trĩ Quyến dùng đôi mắt sưng to như hai quả hạt đào, chòng chọc bình thuốc, bảo đảm từng giọt t.h.u.ố.c đều chảy mạch m.á.u . Sau đó, thấy Chu Cảng Tuần! Vừa mới! Chạm ! Cái nút màu xanh dây truyền dịch một cái!
Cậu cất giọng vẫn còn run rẩy vì dư âm tiếng : "Anh làm gì đấy? Đừng chạm lung tung, chỉnh như cũ mau."
Vạn nhất xảy chuyện gì, c.h.ế.t thì ? Chu Cảng Tuần hiểu gì thì đừng táy máy!
Chu Cảng Tuần ngạc nhiên chằm chằm Nguyễn Trĩ Quyến. Đây là thấu ?
Truyền dịch mà còn chữa khỏi cả não nữa ?
Hắn đặt tay lên cái bánh răng, thực chất hề chạm , chỉ vờ như đẩy nhẹ nó lên một chút theo kiểu bịt tai trộm chuông: "Thế ?"
Ngay đó, thấy đang giường bệnh, dùng khe mắt ti hí liếc , hài lòng : "Ừm, thế còn tạm . Lần đừng động linh tinh, bác sĩ chỉnh thế nào chắc chắn là lý do của họ, tưởng giỏi hơn bác sĩ chắc? Lần tha thứ cho đấy..."
Đồ ngu ngốc. Chu Cảng Tuần rũ mắt. Bác sĩ nào mà giỏi bằng ? Ăn mấy quả đào mà suýt chút nữa khiến khua chiêng gõ trống tiễn đưa , thật đấy, ăn đào xong là thể ăn luôn cỗ đám ma của chính .
Nguyễn Trĩ Quyến xong, uống một ngụm nước ấm pha đường phèn mà Chu Cảng Tuần lấy cho. Cậu định hỏi hết bao nhiêu tiền, nhưng dường như dị ứng làm hỏng cả não lẫn miệng, lời thốt thành: "Chu Cảng Tuần, khám bệnh... tốn hết bao nhiêu quả đào?"
Chu Cảng Tuần tức đến bật . Dị ứng đến mức mà vẫn còn tâm trí nghĩ đến mấy quả đào c.h.ế.t tiệt đó.
"Đào nhỏ là 9 quả rưỡi, đào lớn là 16 quả. Tiền giường là 7 quả, phí đăng ký là 1 quả."
Bàn tay tiêm của Nguyễn Trĩ Quyến vân vê gấu áo ba lỗ dính đầy nước mũi và nước mắt, nhỏ giọng lẩm bẩm tính toán: "Ba quả đào 15 đồng, 9 quả rưỡi là 25 đồng... Thuốc truyền hai túi nhỏ là 50 đồng, loại lớn là 16 quả đào..."
"Ba quả 15 đồng, 16 quả là 80 đồng... Tiền giường 35 đồng... Phí đăng ký 5 đồng..."
Á! Tổng cộng hết tận... hơn 150 đồng cơ !
Nguyễn Trĩ Quyến tính con cụ thể, chỉ càng tính càng thấy đau lòng. Số tiền vốn dĩ dùng để mua đào chui bụng , giờ thì tan thành mây khói hết .
Trong lòng khó chịu, nhưng chỗ nào để xả giận, cuối cùng đành giọng ngang ngược với Chu Cảng Tuần: "Chẳng chỉ tốn của chút tiền khám bác sĩ thôi ? Anh mà keo kiệt thế, cứ lải nhải mãi. Tôi là vợ , đưa khám bệnh là lẽ đương nhiên. Chu Cảng Tuần, đúng là nghèo thật đấy!"
Hơn 150 đồng... Trong một ngàn đồng chỉ 6 tờ một trăm lẻ năm đồng thôi.
"150 đồng... kiếm dễ nhỉ?" Nguyễn Trĩ Quyến lí nhí .
Chu Cảng Tuần , ác ý trêu chọc đầy vẻ chán ghét: "Đem bán ngươi chắc cũng chẳng ai thèm mua."
Nguyễn Trĩ Quyến bỗng ngẩn . Sao ai thèm mua cơ chứ? Trước đây còn bán tận một ngàn đồng mà, bây giờ đến 150 đồng cũng ai thèm?
Hắn... rớt giá nhanh như ? ╥_╥