Xinh đẹp ngu xuẩn trời sinh chính là phải bị lão công chơi hư - Chương 13: Cầu xin ta, ta liền đưa ngươi đi chữa bệnh
Cập nhật lúc: 2026-04-15 07:09:53
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Cảng Tuần cau mày, chằm chằm lồng n.g.ự.c của Nguyễn Trĩ Quyến, thấy vẫn phập phồng, vẫn còn nhịp thở.
Lại đang giở trò gì đây?
Tầm mắt dừng bộ quần áo lạc quẻ đến mức khó chịu Nguyễn Trĩ Quyến. Nó rộng thùng thình, màu đỏ tím sẫm, thêu chỉ vàng các họa tiết cát tường như dơi, đào trường thọ, hoa mẫu đơn...
"Ngứa quá..."
Nguyễn Trĩ Quyến nhăn nhó khuôn mặt nhỏ, đưa tay gãi khắp . Vừa đầu , thấy Chu Cảng Tuần đang cách đó xa, ngay lập tức cất giọng oán trách: "Chu Cảng Tuần, muỗi... Anh nghèo quá, nhà thuê mà cũng muỗi..."
Chu Cảng Tuần đến bên cạnh ghế sofa, liếc Nguyễn Trĩ Quyến đang vò đầu bứt tai: "Hôm nay ngươi làm gì?"
"Không... làm gì cả, chỉ ăn đào thôi... ngủ. Có chuyện gì thế?" Nguyễn Trĩ Quyến ngửa đầu Chu Cảng Tuần, giọng ngọt ngào thường ngày bỗng cao hơn mấy tông, đầu óc chút mụ mị, trạng thái cứ như uống say .
Chu Cảng Tuần giọng đột nhiên cao vút làm cho nhức đầu, nhíu mày, tầm mắt vẫn dời : "Trên ngươi mặc tận hai lớp áo, thấy nóng ?"
"Hai lớp..." Nguyễn Trĩ Quyến lúc mới chú ý tới bộ quần áo mà bà cụ ép đưa cho , chẳng nó chạy lên . Không gấp gọn cất tủ ?
Lại là mơ ? Giống như giấc mơ tranh giành quần áo với giấy lúc nãy.
Chắc là do lạnh quá nên mới mặc .
Cái giấc mơ quái quỷ gì mà đáng sợ thế . Hốc mắt và chóp mũi Nguyễn Trĩ Quyến đỏ ửng lên, sụt sịt mũi, sợ đến mức chân tay bủn rủn, cũng may là sợ đến mức tè quần.
"Còn nữa, mặt ngươi sưng lên ." Chu Cảng Tuần dùng đầu gối thô bạo ép chặt lấy đùi Nguyễn Trĩ Quyến. Hắn tóm lấy , lột phăng bộ quần áo phù hợp , ném thẳng thùng rác.
Tiện tay, nhấc luôn chiếc áo ba lỗ trắng bên trong lên, để lộ cái bụng tròn vo đầy đào và làn da trắng nõn của Nguyễn Trĩ Quyến.
Trên da , ngoài vết muỗi đốt đỏ hỏn từ hôm qua, nay còn xuất hiện chi chít những nốt mẩn đỏ khác.
"Trên thế ?" Để ngăn Nguyễn Trĩ Quyến tung "đòn tấn công bằng âm thanh", Chu Cảng Tuần dùng tay bịt hờ miệng : "Đừng hét."
"Trên ... là muỗi đốt ?" Nguyễn Trĩ Quyến bĩu môi lẩm bẩm đáp . Cậu phản ứng chậm mất mấy nhịp, chằm chằm bản đầy những nốt đỏ, kinh ngạc thốt lên: "Oa, nhiều nốt quá, muỗi định làm tổ luôn đấy ?"
Chắc chắn là do m.á.u ngọt, còn vị đào nữa.
Chu Cảng Tuần rút một tờ khăn giấy lót tay, dường như việc ghét bỏ Nguyễn Trĩ Quyến trở thành bản năng. Hắn dùng đầu ngón tay ấn nhẹ một nốt đỏ da , hỏi: "Có ngứa ?"
"Ngứa chứ, muỗi đốt đương nhiên ngứa , Chu Cảng Tuần ngốc thật đấy." Nguyễn Trĩ Quyến đắc ý hếch cằm. Tìm thấy điểm yếu của Chu Cảng Tuần, thấy hệ thống sai chút nào, Chu Cảng Tuần đúng là ngốc.
"À, ngốc ?" Chu Cảng Tuần lặp trong lòng, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong khó nhận .
Hắn im lặng dùng đôi mắt đen sâu thẳm Nguyễn Trĩ Quyến, bàn tay dời xuống chỗ vết thương c.ắ.n n.g.ự.c , bóp nhẹ kéo : " , chỗ một con muỗi khổng lồ đốt ."
"Đó... đó vết muỗi đốt, Chu... Chu Cảng Tuần, lão thị ..." Nguyễn Trĩ Quyến kéo đến mức rướn theo tay , "Anh... ghé sát một chút là rõ ngay mà..."
Mới đầy ba mươi mà lão thị ... Cậu còn tưởng năm mươi, sáu mươi tuổi mới chứ.
Chu Cảng Tuần phớt lờ lời của , cứ thế duỗi tay lôi kéo, như một con ch.ó nhỏ dắt . Vợ ở sofa vội vàng bò theo tay , hừ hừ trong miệng: "Hỏng... hỏng mất thôi... Chu Cảng Tuần..."
"Người già... già ai cũng sẽ thế... Anh... đừng tự ti..." Tự ti thì cũng đừng lôi kéo chứ, dắt chính hơn ? là già hơn một giáp khác.
Ngốc c.h.ế.t .
Chu Cảng Tuần buông tay , chằm chằm ngón tay vân vê lòng bàn tay: "Hôm nay ngươi ăn mấy quả đào?"
Thế nhưng thể Nguyễn Trĩ Quyến theo đà kéo lúc nãy mà lao về phía , đầu đập ngay hạ bộ của Chu Cảng Tuần.
"Ưm..." Cậu kịp phản ứng, ngơ ngác ngẩng đầu lên: "Không kéo nữa ?"
Chân mày Chu Cảng Tuần giật nhẹ, yết hầu chuyển động, liếc : "Ngươi nghiện ?"
Sau đó, giống như đối xử với một tảng thịt lợn sống, tuyệt tình đẩy Nguyễn Trĩ Quyến khỏi vị trí nhạy cảm: "Ngươi dị ứng đào , đồ ngu."
Nguyễn Trĩ Quyến xong, sững sờ trong lòng bàn tay Chu Cảng Tuần. Không vì vế , mà là vì vế đầu.
Cậu nhớ đây trong thôn dị ứng trứng gà, khi ăn xong liền mất mạng.
Tên là Vương Lão Ngũ.
Nghe lão cả đời từng ăn trứng gà. Ngày đó trong thôn thu mua trứng, lúc kiểm đếm đ.á.n.h rơi một quả. Lão nghĩ tiền trả xong , rơi mất chắc chắn sẽ lấy nên coi như bảo bối mà ăn. Kết quả là mới ăn một miếng, miếng thứ hai còn kịp nuốt xuống thì lão thở nổi nữa.
Lão cứ thế bóp chặt lấy cổ họng , rên rỉ thở dốc một cách khó nhọc.
Hàng xóm xung quanh tưởng lão nghẹn, còn trêu chọc: "Chỉ là ăn quả trứng thôi mà, cần coi như báu vật ăn vội ăn vàng thế , làm như bữa cơm cuối cùng bằng."
Họ vội vàng đưa nước cho lão uống để xuôi cơn nghẹn, thấy lão đỡ hơn một chút liền để lão về phòng.
Đến ngày hôm khi phát hiện thì mặt lão tím tái, c.h.ế.t từ đêm qua . Trong tay lão vẫn còn nắm chặt nửa quả trứng gà, lẽ là sợ ai ăn mất nên yên tâm mà giữ khư khư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-13-cau-xin-ta-ta-lien-dua-nguoi-di-chua-benh.html.]
Sau đó cảnh sát và bác sĩ pháp y đến, kiểm tra mới lão dị ứng trứng gà, nhưng thì .
Quả trứng đó thật sự trở thành bữa cơm cuối cùng của lão.
Nguyễn Trĩ Quyến cũng từng ăn trứng gà, trứng trong nhà đều để dành cho em trai. Mỗi thấy em trai ăn ngon lành, đều nghĩ, nếu cho vị trứng gà là thế nào thì c.h.ế.t cũng cam lòng.
Cho đến khi trở thành thiếu gia Nguyễn gia, mới ăn trứng gà, nhưng nó dở tệ.
Đến tận bây giờ vẫn nhớ, nó mùi phân gà. thật là thứ chui từ m.ô.n.g gà khác.
vẫn ráng nuốt xuống, dù thì cũng thể lãng phí.
Lúc nếm xong, thấy dị ứng, phản ứng đầu tiên của là thấy may mắn. May mà cứ ăn trứng gà là c.h.ế.t, nếu vì thứ khó ăn như mà c.h.ế.t thì oan uổng quá.
Tuy rằng lão mù đẩy c.h.ế.t cũng chẳng gì, nhưng ít cũng làm thiếu gia một thời gian.
Thế nhưng, quả đào ngon như , khiến dị ứng chứ?
Nguyễn Trĩ Quyến nghĩ đến đó, miệng liền mếu máo, nước mắt lã chã rơi xuống. Cậu thành tiếng, nước mắt nước mũi giàn giụa lem nhem cả mặt.
Cậu dường như... dường như thở nổi nữa...
Nguyễn Trĩ Quyến hoảng loạn: "Chu Cảng Tuần, ... sắp c.h.ế.t ?"
C.h.ế.t? Chu Cảng Tuần lạnh, thể chứ? Tai họa thì sống ngàn năm, đợi đến lúc c.h.ế.t thì Nguyễn Trĩ Quyến mới thể c.h.ế.t .
Hắn dừng bước, ngón tay bóp nhẹ hai má Nguyễn Trĩ Quyến, đôi mắt đen kịt đang như hoa lê gặp mưa: "Cầu xin , liền đưa ngươi chữa bệnh."
"Cầu... cầu xin , Chu Cảng Tuần..." Nguyễn Trĩ Quyến đôi mắt đỏ hoe, tự chủ mà khép c.h.ặ.t c.h.â.n . Cậu ngửa đầu Chu Cảng Tuần, giọng khản đặc xen lẫn tiếng nấc nghẹn ngào: "Ông... ông xã, cứu em với..."
Chu Cảng Tuần bộ dạng ngu ngốc há miệng thở hồng hộc của Nguyễn Trĩ Quyến, bật khinh bỉ. Hắn trực tiếp kẹp lấy eo nhấc bổng lên, cầm theo tiền và chìa khóa thẳng đến bệnh viện.
Trên đường , quên dùng luôn chiếc áo Nguyễn Trĩ Quyến để lau sạch đống nước mắt nước mũi mặt , tránh để chúng dính . lau một nửa, mới chợt nhận đó là áo của : "..."
Tức , Chu Cảng Tuần giơ tay tét một phát đùi Nguyễn Trĩ Quyến.
"Oa..." Nguyễn Trĩ Quyến lẳng lặng chịu đựng, dám lớn tiếng oán trách, ngay cả tiếng cũng dám phát vì sợ chọc giận Chu Cảng Tuần, cho chữa bệnh nữa.
Vốn dĩ định về nhà là sẽ bộ đồ , nhưng ngờ áo của Chu Cảng Tuần thoải mái đến , dễ chịu hơn nhiều so với những bộ quần áo đẽ nhỏ nhắn của .
Nguyễn Trĩ Quyến chớp chớp đôi mắt sưng húp, dường như càng lúc càng rõ, mắt chẳng mở nổi nữa.
"Chu... Chu Cảng Tuần, chắc chắn là sắp c.h.ế.t , ... mở nổi mắt nữa... chắc là sắp tắt thở ..."
Chu Cảng Tuần , mắt Nguyễn Trĩ Quyến. Hai mí mắt sưng lên hai cục lớn, chẳng thấy mắt hai mí nữa, trông cứ như một con ch.ó nhỏ tham ăn mật ong ong đốt : "... Ngươi dùng mắt để ăn đào đấy ?"
"Tôi... dùng miệng ăn, nhưng... nhưng lúc ăn hình như dụi mắt." Nguyễn Trĩ Quyến ngẩng đầu Chu Cảng Tuần với hình ảnh nhòe nhoẹt, "Chu Cảng Tuần, ... làm đây... Có sẽ mù luôn ? Còn... còn cứu ?"
Vừa , não bộ Nguyễn Trĩ Quyến vô thức suy nghĩ: nếu mắt mù hẳn thì thể làm gì để kiếm sống, để vứt bỏ.
À, đây còn là kiếp nữa, theo Chu Cảng Tuần thì vốn dĩ cũng chẳng cần làm việc.
nếu mắt thấy gì, Chu Cảng Tuần chê chăm sóc phiền phức bỏ rơi thì ?
"Chu Cảng Tuần, làm thì thủy chung, như một, sắt son một lòng..." Nguyễn Trĩ Quyến nghĩ nửa ngày mà chẳng thành ngữ nào chữ "" và "" nữa, nhưng cảm thấy đủ sức thuyết phục nên ráng rặn thêm một từ: "Tam tòng tứ đức..."
"Phải... giữ phu đạo, tùy tiện bỏ rơi một nửa ..." Sợ Chu Cảng Tuần nhận tâm tư lo sợ bỏ rơi khi tàn tật của quá rõ ràng, Nguyễn Trĩ Quyến cố ý dùng từ "" mà dùng từ "một nửa ".
Cậu tiếp tục: "Giống như , phá sản cũng bỏ rơi , đúng ..."
Ly
Chu Cảng Tuần xong lời Nguyễn Trĩ Quyến liền lạnh nhạt, rũ mắt đầy thâm trầm. Hừ, ngươi mà bụng thế ?
Nguyễn Trĩ Quyến dị ứng đến mức tai cũng ù , thấy tiếng lạnh của Chu Cảng Tuần, chỉ nghĩ là lọt tai nên mới bồi thêm câu chốt hạ quan trọng nhất: "Cho nên học tập , nếu sinh bệnh, cũng bỏ rơi , rõ ?"
Chu Cảng Tuần khẽ nhướng mày. Đây là dị ứng đến mức phát lộ cả lương tâm ?
Hay là cái tên ác độc ngu ngốc tưởng sắp c.h.ế.t đến nơi, sợ ai chăm sóc nên mới ở đây diễn trò "mèo chuột" với gã chồng cũ mà đang định đá ?
"Nếu ... sẽ thiên đánh... đánh..." Giọng Nguyễn Trĩ Quyến bỗng khựng , nhăn nhó suy nghĩ.
Suy nghĩ xem chữ "thiên đánh" là chữ gì, lôi , còn thiếu một chữ nữa. Thôi xong, ngay cả từ cũng quên mất . nhớ đây từ lành gì, lỡ Chu Cảng Tuần mà mệnh hệ gì thì càng ai chăm sóc .
Chu Cảng Tuần lạnh lùng Nguyễn Trĩ Quyến, khóe môi cong lên đầy giễu cợt, trực tiếp nốt vế còn cho chỉnh: "Kẻ nào bỏ rơi, kẻ đó sẽ thiên lôi đ.á.n.h xuống, ngũ mã phanh thây, hài cốt còn, c.h.ế.t t.ử tế."
Nói xong, thấy Nguyễn Trĩ Quyến im bặt.
Bị dọa ?
Hừ, ngay mà, cái bụng nhỏ đang phập phồng của vợ chứa một bụng ý và những toan tính hư hỏng.